MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 2

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 2

894 từ

Ngón tay của Thẩm Quân Duệ dừng lại nơi khóe môi Khả Di, hơi ấm từ da thịt anh khiến cô cảm thấy như mình vừa bị bỏng. Cô lùi lại nửa bước, cố gắng tìm lại sự tỉnh táo trong bầu không khí đang dần trở nên đặc quánh vì dục vọng và quyền lực.

"Anh Thẩm, xin tự trọng." Cô hít một hơi sâu, đôi mắt mèo cương quyết nhìn thẳng vào anh.

Nam chính khẽ bật cười, một tiếng cười khan không mang theo chút ấm áp nào. Anh thong thả quay lại bàn, cầm lên tập hồ sơ mà cô vừa đặt xuống. Những trang giấy miêu tả chi tiết về dự án phục chế bảo vật quốc gia bị anh lật qua loa, âm thanh sột soạt trong căn phòng tĩnh lặng nghe rõ mồn một.

"Tự trọng không giúp cô giữ được xưởng tranh đâu, Khả Di." Anh ném tập hồ sơ lên bàn, hành động tùy tiện như thể đó chỉ là một tờ giấy nháp không giá trị. "Tôi đã xem qua các đối thủ của cô. Họ có máy móc hiện đại, có đội ngũ hùng hậu. Còn cô... cô chỉ có một cái xưởng cũ kỹ và một đôi tay được thừa kế từ một người cha đã không còn khả năng cầm cọ."

Lời nói của anh như một mũi dao đâm trúng tử huyệt của Khả Di. Sự uất ức dâng lên tận cổ họng, cô siết chặt nắm tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay để ngăn mình không bật khóc.

"Nhưng họ không có tâm hồn của người nghệ sĩ. Máy móc không thể hiểu được nhịp thở của những bức họa trăm năm."

Thẩm Quân Duệ đứng tựa vào cạnh bàn, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt anh dán chặt vào chiếc cổ thanh mảnh đang run lên của cô. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng VIP, chiếc váy lụa xanh rêu của cô dường như phát sáng, ôm lấy những đường cong ẩn hiện một cách tình tứ.

"Tâm hồn?" Anh lặp lại, giọng đầy giễu cợt. "Thứ đó không quy đổi được bằng tiền mặt trên sàn đấu giá này. Tuy nhiên..."

Anh lửng lơ bỏ lửng câu nói, bước từng bước chậm rãi xung quanh cô như một con hổ đang vờn con mồi trước khi ra đòn quyết định. Khả Di đứng chôn chân tại chỗ, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh lướt qua sau lưng mình.

"Tôi có một đề nghị khác." Anh dừng lại ngay sau lưng cô, cúi đầu xuống sát bờ vai trần. Khả Di cảm nhận được lớp vải lụa mỏng manh của váy mình đang cọ xát vào lớp áo vest phẳng phiu của anh. "Dự án này, tôi sẽ ký. Thậm chí, tôi sẽ đầu tư gấp đôi số vốn cô cần."

Khả Di xoay người lại, khoảng cách quá gần khiến ngực cô suýt chạm vào lồng ngực vững chãi của anh. "Điều kiện là gì?"

Thẩm Quân Duệ đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà là để gạt một lọn tóc mai đang bết lại vì mồ hôi lạnh trên trán cô. Hành động đó mang vẻ dịu dàng giả tạo, nhưng ánh mắt anh lại nóng rực như muốn thiêu cháy lớp lụa trên người cô.

"Sáng mai, tôi cần một trợ lý đặc biệt đi cùng trong chuyến công tác tại biệt thự ngoại ô. Ở đó có một bộ sưu tập tranh bị hư hại cần người thẩm định 'tận nơi'. Và tôi muốn người đó... là cô."

"Chỉ là thẩm định tranh thôi sao?" Khả Di nghi ngờ.

Nam chính nhếch môi, áp sát khuôn mặt mình vào sát mặt cô, đến mức hai chóp mũi gần như chạm nhau. Trong bóng tối của phòng VIP, mùi gỗ đàn hương từ anh tràn vào khoang mũi cô, mạnh mẽ và đầy chiếm hữu.

"Có thể là thẩm định tranh, hoặc thẩm định... lòng kiên nhẫn của tôi. Cô biết đấy, ở đó rất vắng vẻ, và tôi thì không thích những người phụ nữ ăn mặc quá kín đáo khi làm việc."

Khả Di cảm thấy tim mình đập liên hồi. Đây rõ ràng là một lời mời gọi không chút che đậy. Anh ta đang dùng dự án để đổi lấy sự phục tùng của cô. Sự sỉ nhục và khao khát mâu thuẫn lẫn nhau khiến cơ thể cô khẽ run rẩy.

Tiếng gõ cửa vang lên, người quản gia đứng bên ngoài thông báo: "Thưa anh Thẩm, buổi đấu giá chính thức bắt đầu rồi ạ."

Thẩm Quân Duệ lùi lại, lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ phòng khách sạn mạ vàng, thong thả cài vào khe ngực của Khả Di trước sự bàng hoàng của cô. Cái chạm nhẹ của những đầu ngón tay anh qua lớp vải lụa mỏng manh khiến cô nín thở.

"Suy nghĩ cho kỹ. Nếu cô xuất hiện ở sảnh đấu giá bên cạnh tôi vào 10 phút nữa, tôi sẽ coi như cô chấp nhận bản hợp đồng này."

Nói rồi, anh xoay người bước ra ngoài, để lại Khả Di đứng một mình giữa căn phòng nồng nặc mùi vị của sự đánh đổi. Trên ngực cô, chiếc thẻ vàng vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay anh, nặng trĩu như một xiềng xích ngọt ngào.