830 từ
Tiếng đóng cửa khô khốc vang lên, để lại Khả Di giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của phòng VIP. Cô cúi xuống nhìn chiếc thẻ mạ vàng đang găm hờ hững nơi ngực váy, cảm thấy nó nóng bỏng như một hòn than. Đi ra ngoài đó, đứng cạnh anh ta, đồng nghĩa với việc cô tự dán nhãn lên mình là một món hàng. Nhưng nếu không đi...
Cô nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi tay đã dành cả thanh xuân để tỉ mẩn với màu vẽ và dung môi, đôi tay mang theo hy vọng duy nhất của cha. Khả Di nghiến chặt răng, rút chiếc thẻ ra, siết chặt trong lòng bàn tay đến mức những cạnh sắc của nó khảm vào da thịt.
Mười phút sau, tại sảnh đấu giá chính.
Không khí đặc quánh sự xa hoa. Những quý ông trong bộ Tuxedo và những phu nhân lộng lẫy đang xầm xì bàn tán. Khi Thẩm Quân Duệ xuất hiện, đám đông tự khắc rẽ lối. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, lạnh lùng, nhưng ánh mắt lơ đãng quét qua lối vào sảnh.
Ngay khi anh chuẩn bị ngồi xuống hàng ghế đầu dành cho khách VIP, một bóng dáng thanh mảnh bước vào. Khả Di không đi về phía hàng ghế khán giả, cô tiến thẳng đến chỗ anh. Chiếc váy xanh rêu dưới ánh đèn sân khấu lung linh hơn bao giờ hết, mỗi bước đi của cô đều toát lên vẻ kiêu hãnh đến đau lòng.
Thẩm Quân Duệ khẽ nhếch môi. Con mồi đã vào bẫy. Anh kéo ghế trống bên cạnh mình, một hành động khẳng định chủ quyền thầm lặng khiến hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Khả Di.
"Cô đến muộn mất ba mươi giây," anh thì thầm khi cô ngồi xuống, mùi hương thanh khiết của cô lập tức lấn át mùi khói thuốc thoang thoảng xung quanh.
"Nhưng tôi vẫn đến," cô đáp, giọng lạnh lùng.
Buổi đấu giá bắt đầu. Những món đồ cổ quý giá liên tục được đưa lên, nhưng tâm trí Khả Di không nằm ở đó. Cô cảm nhận được bàn tay của Thẩm Quân Duệ đang đặt hờ lên thành ghế của cô, những ngón tay anh thỉnh thoảng cố tình lướt qua bờ vai trần, mang theo sự trêu đùa rõ rệt.
"Và bây giờ, món đồ cuối cùng của đêm nay," người điều phối chương trình dõng dạc, "Một bức họa cổ thời Lê bị hư hại nặng, chưa được phục chế. Đây là thử thách cho bất kỳ nhà sưu tầm nào."
Bức tranh được đưa ra. Một mảng màu lớn bị rách toác, những vết ố vàng loang lổ che lấp gương mặt của nhân vật trong tranh. Đám đông bắt đầu xôn xao, nhiều người lắc đầu ngao ngán vì độ hư hại quá nặng.
"Năm mươi ngàn đô," một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh Khả Di.
Cả hội trường im bặt. Là Thẩm Quân Duệ. Anh ta ra giá cho một bức tranh "rác" với một con số không tưởng.
"Anh điên rồi sao? Bức tranh đó không đáng giá đến thế," Khả Di thảng thốt thì thầm.
Thẩm Quân Duệ nghiêng người sát lại gần cô, tay anh đột ngột nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi của cô, đan chặt các ngón tay vào nhau dưới lớp khăn trải bàn dài. Sự tiếp xúc thân mật bất ngờ khiến Khả Di cứng đờ người.
"Tôi không mua bức tranh. Tôi mua một bài kiểm tra cho cô," anh nói, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô. "Nếu trong vòng ba ngày, cô không thể vá lại vết rách kia mà không để lại dấu vết, dự án của cô sẽ tan thành mây khói. Nhưng nếu cô làm được..."
Anh siết chặt tay cô hơn, một sự chiếm hữu không thể che giấu. "Tôi sẽ tặng cô không chỉ dự án, mà cả sự tự do của cô trong vòng một tháng sau đó. Cô dám cược không?"
Khả Di nhìn vào bức tranh rách nát trên sân khấu, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng và sự thách thức của người đàn ông bên cạnh. Cô biết đây là cái bẫy nằm trong cái bẫy. Anh ta muốn dùng công việc để ép cô vào đường cùng, nơi mà chỉ có sự "trao đổi thể xác" mới là lối thoát duy nhất.
"Tôi nhận lời," cô trả lời, giọng run nhưng dứt khoát.
Thẩm Quân Duệ cười thỏa mãn. Anh buông tay cô ra, nhưng trước khi đứng dậy, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô – một nụ hôn của kẻ chiến thắng.
"Hẹn gặp cô tại xưởng vẽ vào đêm nay. Tôi muốn xem... cô 'vá' những vết thương như thế nào."
Khả Di đứng dậy, cảm giác như cả hội trường đang quay cuồng. Cuộc chơi "mèo vờn chuột" đã chính thức bước vào giai đoạn nghẹt thở nhất.