MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 4

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 4

823 từ

Cơn mưa ngoài kia bắt đầu trút xuống nặng nề hơn, tiếng nước đập vào mái tôn của xưởng phục chế tạo nên những âm thanh hỗn tạp, đầy bất an. Khả Di đứng một mình giữa những giá vẽ và mùi hóa chất nồng hắc. Cô đã thay chiếc váy lụa rườm rà bằng một chiếc áo sơ mi trắng rộng và quần tây giản dị, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi.

Đúng 11 giờ đêm, tiếng động cơ xe gầm rú rồi lịm dần trước cửa. Tim Khả Di đập mạnh đến mức cô nghe rõ tiếng thình thịch trong lồng ngực.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng dài. Thẩm Quân Duệ bước vào, trên người vẫn là bộ vest sang trọng nhưng chiếc cà vạt đã được nới lỏng, áo khoác măng tô bên ngoài hơi ẩm vì nước mưa. Anh không mang theo vệ sĩ, chỉ một mình anh với sự hiện diện đầy áp đảo, khiến không gian vốn đã chật hẹp của xưởng vẽ trở nên ngột ngạt.

"Nơi này còn xơ xác hơn tôi tưởng," anh thản nhiên nhận xét, đôi mắt sắc sảo quét qua những bức tranh bám đầy bụi bặm trong góc phòng.

Khả Di không đáp, cô chỉ vào bức tranh rách nát đang nằm trên bàn thao tác dưới ánh đèn chụp công suất lớn. "Bức tranh đã ở đây. Anh có thể kiểm tra."

Thẩm Quân Duệ không nhìn bức tranh. Anh bước về phía cô, từng bước chậm rãi nhưng mang theo áp lực ngàn cân. Khả Di lùi lại cho đến khi thắt lưng cô chạm vào mép bàn gỗ cứng nhắc. Anh đứng lại ngay trước mặt cô, chống hai tay xuống mặt bàn, giam cầm cô trong khoảng không giữa hai cánh tay mình.

"Tôi không đến đây để xem tranh, Khả Di ạ," anh hạ thấp giọng, một tay đưa lên chạm vào gọng kính bảo hộ cô đang đeo trên đầu, rồi chậm rãi kéo nó xuống cổ cô. "Tôi đến để xem... cô bắt đầu sự đánh đổi này như thế nào."

Khả Di cố né tránh ánh mắt thiêu đốt ấy. "Tôi sẽ thực hiện đúng cam kết. Trong ba ngày, bức tranh sẽ hoàn hảo. Đó là sự đánh đổi của tôi."

"Chưa đủ." Thẩm Quân Duệ nghiêng người, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi dầu lanh từ người cô. Một cái rùng mình chạy dọc sống lưng Khả Di khi cảm nhận được bờ môi nóng hổi của anh lướt nhẹ trên da thịt mình. "Cô nghĩ tôi bỏ ra hàng triệu đô chỉ để đổi lấy một bức tranh vá víu sao? Thứ tôi muốn... là sự phục tùng tuyệt đối của cô trong quá trình thực hiện nó."

Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, ngón tay thon dài lướt dọc theo hàng cúc áo sơ mi của cô, dừng lại ở chiếc cúc đầu tiên.

"Đừng..." Khả Di yếu ớt thốt lên, tay cô nắm lấy cổ áo anh như muốn đẩy ra, nhưng lại không đủ sức lực.

"Cô đang sợ sao?" Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự giễu cợt nhưng cũng chứa đựng một niềm khao khát hoang dại. "Một người thợ phục chế giỏi phải có đôi bàn tay tĩnh lặng nhất. Nhưng nhìn xem... tay cô đang run rẩy."

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đưa lên môi hôn nhẹ vào từng đầu ngón tay, đôi mắt vẫn khóa chặt lấy mắt cô. Sự mơn trớn này còn đáng sợ hơn bất kỳ hành động thô bạo nào, bởi nó đang từng chút một phá hủy hàng phòng ngự cuối cùng trong tâm trí cô.

"Đêm nay, tôi sẽ để cô làm việc," Thẩm Quân Duệ bất ngờ lùi lại, lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ cát nhỏ đặt lên bàn. "Nhưng mỗi khi cát chảy hết một lượt, tôi sẽ đến lấy một 'phần thưởng' nhỏ trên người cô. Cho đến khi bức tranh hoàn thành, hoặc cho đến khi cô van xin tôi dừng lại."

Nói rồi, anh thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành cũ trong góc tối, chân vắt chéo, tay cầm một ly rượu mà anh tự rót từ chai vang mang theo. Anh ngồi đó, im lặng như một bóng ma quyền lực, quan sát từng cử động nhỏ nhất của cô dưới ánh đèn vàng.

Khả Di đứng lặng người. Cô phải làm việc dưới sự giám sát đầy nhục dục của kẻ săn mồi này. Mỗi lần hạt cát cuối cùng rơi xuống, cô biết mình sẽ phải đối mặt với một sự xâm lấn mới.

Trò chơi "Mèo vờn chuột" trong căn phòng tối chính thức bắt đầu, nơi mà ranh giới giữa sự nghiệp và phẩm giá của cô đang mỏng manh hơn bao giờ hết.