MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 5

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 5

764 từ

Tiếng hạt cát rơi lạo xạo trong chiếc đồng hồ nhỏ trên bàn như nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng của xưởng vẽ. Khả Di cố gắng tập trung toàn bộ tâm trí vào vết rách trên tấm toan. Cô dùng nhíp gắp từng sợi chỉ nhỏ, tỉ mẩn kết nối những ký ức đứt đoạn của bức tranh cổ. Nhưng phía sau lưng, cô cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Quân Duệ đang thiêu đốt tấm lưng mình.

Anh không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng chất lỏng sóng sánh trong ly pha lê và hơi thở trầm ổn. Chính sự im lặng đó mới là thứ vũ khí tra tấn tâm lý đáng sợ nhất.

Cạch.

Hạt cát cuối cùng đã rơi xuống. Khả Di cứng đờ người, chiếc nhíp trên tay khẽ run lên, làm chệch một sợi tơ vừa mới đặt vào vị trí.

"Hết thời gian cho lượt đầu tiên." Giọng nói của Thẩm Quân Duệ vang lên từ góc tối, trầm thấp và đầy tính đe dọa.

Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ tiến gần về phía cô. Khả Di nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi cô mở mắt ra, anh đã đứng ngay sát sườn, một tay anh tùy ý đặt lên bàn, tay kia vẫn cầm ly vang đỏ còn phân nửa.

"Đừng dừng lại. Cứ tiếp tục công việc của cô đi," anh thì thầm, nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cô có thể cảm nhận được mùi rượu vang nồng đậm phả vào gò má.

Thẩm Quân Duệ không chạm vào người cô ngay. Anh đưa ly rượu lên, nghiêng nhẹ, để làn môi anh nhấp một ngụm nhỏ, sau đó, anh bất ngờ kề sát vành ly vào môi Khả Di.

"Uống đi. Cô cần chút hơi men để làm dịu đi sự căng thẳng này."

"Tôi không uống khi đang làm việc," cô khẽ đáp, đầu hơi né tránh.

"Đây không phải là một lời mời, Khả Di. Đây là một phần của trò chơi." Ánh mắt anh tối sầm lại. "Cô muốn dự án, hay muốn giữ chút tự trọng hão huyền này?"

Khả Di run rẩy đưa tay định cầm lấy ly rượu, nhưng Thẩm Quân Duệ đã ngăn lại. Anh giữ chặt gáy cô bằng bàn tay to lớn, hơi dùng lực để ép cô phải đối diện với mình. Anh không để cô tự cầm ly, mà đích thân nghiêng ly rượu, đổ từng chút chất lỏng đỏ thẫm vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô.

Vị chát và nóng bỏng của rượu vang tràn vào khoang miệng, một chút rượu không kịp nuốt đã tràn ra khóe môi, chảy xuống cổ áo sơ mi trắng, thấm đẫm vào làn da cô. Khả Di bị sặc, cô ho khẽ, cả cơ thể run lên trong vòng tay anh.

Thẩm Quân Duệ đặt ly rượu xuống bàn. Ánh mắt anh dán chặt vào giọt rượu đỏ đang lăn dài trên cổ cô, chầm chậm trượt vào bên trong lớp áo sơ mi. Anh đưa ngón tay cái ra, thong thả lau đi vệt rượu trên môi cô, rồi đột ngột ấn mạnh.

"Một ngụm rượu đổi lấy mười trang hồ sơ dự án đã được phê duyệt. Cô thấy sao? Rất xứng đáng, phải không?"

Mặt Khả Di đỏ bừng, một phần vì tác dụng của rượu, một phần vì sự sỉ nhục. Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình đang bị anh dẫm nát dưới gót giày da bóng loáng, nhưng đồng thời, một luồng nhiệt lạ lẫm bắt đầu lan tỏa từ nơi anh chạm vào.

"Anh là đồ tồi," cô lẩm bẩm, giọng nói đã mất đi sự sắc bén vốn có.

"Tôi chưa bao giờ nói mình là người tốt," anh cười nhạt, tay anh trượt từ cổ xuống, khẽ chạm vào chiếc cúc áo sơ mi thứ hai đã bị rượu thấm ướt. "Bây giờ, hãy xoay lại và tiếp tục vá bức tranh đó đi. Tôi sẽ ngồi đây xem... rượu vang làm cô thăng hoa hay làm cô gục ngã."

Anh lùi lại, bóng dáng cao lớn một lần nữa chìm vào góc tối, để lại Khả Di với nhịp tim hỗn loạn và vết rượu đỏ thẫm trên ngực áo như một dấu ấn của sự phục tùng. Cô cầm lấy chiếc nhíp, nhưng tầm nhìn đã bắt đầu hơi nhòe đi. Khoảng cách giữa hai ly vang đỏ không chỉ là khoảng cách của một căn phòng, mà là vực thẳm của một cuộc trao đổi mà cô đã lỡ bước chân vào.