MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 6

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 6

793 từ

Cảm giác nồng nàn của rượu vang bắt đầu ngấm vào máu, khiến hai gò má Khả Di nóng bừng, nhưng đầu óc cô lại tỉnh táo một cách đau đớn. Cô cúi đầu, cố gắng điều khiển những đầu ngón tay đang run rẩy để dán lại lớp màng bảo vệ cho bức tranh. Sự im lặng trong xưởng vẽ giờ đây không còn bình yên nữa; nó chứa đựng hơi thở của một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi kiệt sức.

Cạch.

Lượt đồng hồ cát thứ hai kết thúc. Tiếng những hạt cát cuối cùng chạm đáy nghe như tiếng sập của một chiếc bẫy thép.

Khả Di nhắm mắt lại, đôi vai khẽ run lên. Cô cảm nhận được hơi lạnh khi Thẩm Quân Duệ đứng dậy khỏi chiếc ghế bành. Lần này, anh không bước chậm. Tiếng bước chân dứt khoát, quyền lực dừng lại ngay sau lưng cô. Một bàn tay to lớn, hơi thô ráp áp lên mu bàn tay cô, đè chặt chiếc nhíp đang cầm sợi chỉ xuống mặt bàn.

"Cô làm tốt hơn tôi tưởng," giọng anh trầm thấp, kề sát bên tai. "Nhưng cô đang quá tập trung vào bức tranh mà quên mất... tôi vẫn đang đợi."

"Tôi đã uống rượu theo ý anh rồi," Khả Di xoay người lại, hơi thở mang theo vị chát nhẹ của vang đỏ. Cô cố tạo ra một khoảng cách, nhưng tấm lưng đã dính sát vào mép bàn thao tác.

Thẩm Quân Duệ nhìn vào vết rượu đã khô lại trên cổ áo sơ mi của cô, tạo thành một mảng màu sẫm loang lổ. Ánh mắt anh tối lại, chứa đựng một sự chiếm hữu không giấu giếm. Anh đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc cúc áo thứ hai – chiếc cúc vốn đã lỏng lẻo vì bị rượu thấm ướt.

"Anh làm gì vậy?" Khả Di hốt hoảng, tay cô giữ chặt lấy cổ tay anh.

"Phần thưởng của lượt này," anh thản nhiên đáp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô. "Tôi không thích nhìn thấy vết bẩn trên người phụ nữ của mình. Cởi ra, hoặc tôi sẽ xé nó."

Câu nói "người phụ nữ của mình" khiến tim Khả Di hẫng một nhịp. Cô biết đó chỉ là một cách gọi đầy tính chiếm hữu trong trò chơi này, nhưng nó vẫn khiến cô thấy nhục nhã.

"Tôi không phải là người của anh! Đây chỉ là một cuộc giao dịch!" Cô gằn giọng, đôi mắt ngấn nước vì tủi hờn.

Thẩm Quân Duệ không nổi giận. Anh tiến thêm một bước, ép cô lùi hẳn ra sau, khiến cô phải ngửa người trên mặt bàn thao tác, ngay cạnh bức tranh cổ trị giá hàng nghìn đô. Anh cúi xuống, một tay luồn vào tóc cô, tay kia vuốt nhẹ bờ vai đang run rẩy qua lớp áo sơ mi mở rộng.

"Đúng, là giao dịch. Và trong giao dịch, kẻ nắm quyền có quyền thay đổi điều khoản." Anh ghé sát môi mình vào làn da cổ trắng ngần của cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình. "Tôi muốn cô hiểu rằng, dự án đó không nằm ở xưởng phục chế này, nó nằm ở trong lòng bàn tay tôi. Sự thỏa hiệp của cô chính là chữ ký quan trọng nhất."

Khả Di cảm thấy sự kháng cự của mình đang lịm dần. Ánh đèn vàng phía trên đầu như quay cuồng. Cô nhìn thấy sự kiên quyết và cả một chút dục vọng điên cuồng trong mắt anh. Nếu cô đẩy anh ra lúc này, mọi thứ sẽ kết thúc. Cha cô, xưởng vẽ, danh tiếng... tất cả sẽ tan biến.

Cô từ từ buông lỏng cổ tay anh. Đôi mắt cô nhắm nghiền, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương.

Thẩm Quân Duệ dừng lại một chút khi nhìn thấy giọt nước mắt đó. Một thoáng dao động xẹt qua mắt anh nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp. Anh không đi xa hơn, chỉ nhẹ nhàng lột bỏ chiếc áo sơ mi dính rượu, để lộ bờ vai mỏng manh và chiếc áo lót ren trắng tinh khôi dưới ánh đèn. Anh lấy chiếc áo măng tô của mình, khoác nhẹ lên người cô như một cách che chở đầy mâu thuẫn.

"Tiếp tục đi. Lượt cát thứ ba bắt đầu rồi."

Anh quay lưng đi, để lại Khả Di ngơ ngác giữa sự sỉ nhục và một cảm giác được bao bọc kỳ lạ từ chiếc áo còn vương hơi ấm của anh. Cô hiểu rằng, lòng tự trọng của mình không phải bị anh cướp mất, mà là cô đã tự tay dâng nộp nó để đổi lấy một hy vọng mong manh.