800 từ
Chiếc áo măng tô của Thẩm Quân Duệ rộng thùng thình, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Khả Di. Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng và hơi ấm từ lớp vải len cao cấp khiến cô có cảm giác như mình đang bị giam cầm trong chính không gian của anh. Khả Di ngồi xuống ghế, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy, nhưng cô không thể tiếp tục công việc phục chế được nữa. Tâm trí cô giờ đây đã bị xáo trộn hoàn toàn.
"Đứng dậy đi. Chúng ta đi chỗ khác." Thẩm Quân Duệ đột ngột lên tiếng, giọng nói không cho phép sự phủ định.
"Nhưng bức tranh... anh nói tôi chỉ có ba ngày." Khả Di ngước lên, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi nước.
"Tôi không muốn xem cô vá tranh trong cái xưởng ẩm thấp này nữa. Nó làm hỏng tâm trạng của tôi." Anh bước tới, nắm lấy cổ tay cô và kéo đứng dậy.
Chiếc xe limousine sang trọng chờ sẵn bên ngoài, xé toạc màn mưa đêm để đưa họ đến một căn biệt thự biệt lập nằm trên đỉnh đồi. Khác với vẻ cổ kính của xưởng vẽ, nơi này toát lên sự lạnh lẽo của kiến trúc hiện đại với những mảng kính lớn nhìn ra thung lũng mờ sương.
Thẩm Quân Duệ dẫn cô vào một căn phòng rộng lớn. Giữa phòng, dưới ánh đèn spotlight duy nhất, là một chiếc giá treo một bộ váy dạ hội màu đen tuyền. Chất liệu nhung mịn màng kết hợp với những đường cắt xẻ táo bạo ở lưng và hông khiến nó trông giống như một tác phẩm nghệ thuật hơn là một bộ trang phục.
"Thay nó đi." Anh đứng tựa cửa, tay đút túi quần, ánh mắt bình thản quan sát phản ứng của cô.
"Tại sao? Đã quá nửa đêm rồi..."
"Ngày mai là buổi tiệc kín của hội đồng giám định dự án. Tôi muốn cô xuất hiện với tư cách là 'cố vấn riêng' của tôi. Và bộ váy này..." Anh tiến lại gần, ngón tay lướt nhẹ trên mặt vải nhung đen, "Nó được thiết kế để chỉ có tôi mới biết cách mở những nút thắt phía sau."
Khả Di cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh ta không chỉ muốn kiểm soát công việc, mà còn muốn biến cô thành một món đồ trang sức để phô diễn quyền lực trước mặt những kẻ đang nắm giữ vận mệnh của cô.
"Nếu tôi từ chối?"
"Cô biết câu trả lời mà." Anh tắt bớt đèn, căn phòng chỉ còn lại luồng sáng mờ ảo từ phía hành lang hắt vào. "Tôi sẽ ra ngoài. Cô có mười phút để chuẩn bị. Đừng để tôi phải vào 'giúp' cô."
Cánh cửa khép lại. Khả Di đứng một mình trong bóng tối bao trùm, chỉ có bộ váy đen lấp lánh như một lời nguyền đầy cám dỗ. Cô run rẩy trút bỏ chiếc áo măng tô và chiếc áo sơ mi rách nát, để làn da mình tiếp xúc với không khí lạnh lẽo. Khi lớp vải nhung mềm mại chạm vào da thịt, cô cảm nhận được sự mượt mà đến tê dại, nhưng cũng thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Bộ váy ôm khít lấy từng đường cong, để lộ tấm lưng trần trắng ngần và đôi chân thon dài qua đường xẻ cao vút. Khả Di loay hoay với những sợi dây mảnh dẻ phía sau lưng nhưng không thể nào thắt chặt chúng lại được. Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra.
Thẩm Quân Duệ bước vào, không gian dường như co lại. Anh không nói gì, bước chậm rãi đến phía sau lưng cô. Hơi nóng từ bàn tay anh khi chạm vào làn da trần ở thắt lưng khiến Khả Di khẽ nảy mình.
"Đã nói rồi, những nút thắt này rất khó trị." Giọng anh khàn đặc.
Anh thong thả kéo những sợi dây, từng chút một, khiến bộ váy thắt chặt lại, ép sát vào cơ thể cô. Trong bóng tối, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Khả Di nhìn bóng mình và anh trong gương – một người đàn ông quyền uy đang siết chặt lấy một người phụ nữ mong manh trong bộ váy đen huyền bí.
Anh không buông tay sau khi thắt xong. Bàn tay anh lướt nhẹ dọc sống lưng cô, dừng lại ở gáy và kéo đầu cô tựa vào vai mình.
"Khả Di, cô rất đẹp khi đứng trong bóng tối của tôi."
Lời khen đó không mang lại niềm vui, nó chỉ khiến Khả Di nhận ra rằng mình đang lún sâu vào một trò chơi mà ở đó, bóng tối của anh chính là nơi cô không bao giờ có thể thoát ra.