MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 8

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 8

818 từ

Căn biệt thự về đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng những hạt mưa cuối cùng tan ra trên mặt kính. Sau khi "thử" xong bộ váy, Thẩm Quân Duệ không đưa Khả Di về phòng khách. Anh dẫn cô đi dọc theo hành lang lát đá cẩm thạch đen, dẫn lối vào một sảnh nhỏ, nơi đặt một chiếc đại dương cầm màu trắng tinh khôi dưới ánh trăng mờ đục.

Sự đối lập giữa bóng tối bao trùm căn phòng và sắc trắng của cây đàn tạo nên một bầu không khí u tịch nhưng đầy lãng mạn, một kiểu lãng mạn nguy hiểm.

"Biết chơi không?" Anh hỏi, tay vẫn không rời khỏi thắt lưng cô, nơi lớp vải nhung đen đang khẽ run rẩy theo từng nhịp thở của Khả Di.

"Tôi... tôi chỉ học một chút khi còn nhỏ. Cha tôi muốn tôi tập trung vào hội họa hơn." Khả Di đáp, giọng cô nhỏ dần khi Thẩm Quân Duệ kéo cô ngồi xuống chiếc ghế dài bọc da trước phím đàn.

Anh không ngồi bên cạnh mà ngồi ngay phía sau cô, để cô lọt thỏm trong lòng mình. Hai cánh tay anh vươn ra, bao bọc lấy cô, đặt đôi bàn tay to lớn lên những phím đàn trắng muốt. Từ góc độ này, Khả Di có thể cảm nhận rõ rệt lồng ngực vững chãi của anh đang áp sát vào tấm lưng trần của mình. Mỗi chuyển động của anh đều khiến lớp nhung của bộ váy cọ xát vào da thịt cô, sinh ra một thứ nhiệt lượng lạ lùng.

"Đừng căng thẳng. Thả lỏng tay ra," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động ngay sát vành tai cô.

Anh bắt đầu lướt những ngón tay trên phím đàn. Một bản nhạc không tên, chậm rãi và u sầu vang lên. Thẩm Quân Duệ nắm lấy bàn tay của Khả Di, đặt những ngón tay thon dài của cô đè lên ngón tay anh. Anh dẫn dắt cô, cùng cô tạo ra những âm thanh trầm bổng.

Những cái chạm không còn là vô tình nữa. Khi phím đàn nhấn xuống, anh cố tình để các kẽ tay của mình đan xen vào tay cô. Sự tiếp xúc da thịt giữa hơi lạnh của phím đàn và hơi nóng từ lòng bàn tay anh tạo nên một sự kích thích thầm lặng. Khả Di cảm thấy đầu óc mình như mụ mị đi. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy cô, khiến cô quên mất rằng mình đang ở đây để "trao đổi".

Đột ngột, bản nhạc dừng lại ở một nốt trầm lửng lơ. Thẩm Quân Duệ không buông tay cô ra. Anh xoay nhẹ người cô lại, khiến cô phải đối diện với anh trong tư thế ngồi trên đùi mình.

Chiếc váy xẻ cao để lộ đôi chân dài trắng ngần của Khả Di đang tì lên lớp vải quần tây cao cấp của anh. Trong bóng tối, đôi mắt Thẩm Quân Duệ không còn vẻ lạnh lùng của một doanh nhân, mà là sự khao khát của một kẻ đàn ông đang đối diện với thứ quý giá nhất trong bộ sưu tập của mình.

"Cô có biết tại sao tôi lại chọn cô cho dự án này không, Khả Di?" Anh hỏi, bàn tay lướt nhẹ từ đầu gối cô lên đến đùi, sự mơn trớn khiến Khả Di hít một hơi thật sâu.

"Vì... vì năng lực của tôi?" Cô run rẩy hỏi.

"Không." Anh cúi xuống, môi anh lướt qua gò má cô, dừng lại ở khóe môi, nơi vẫn còn vương chút vị rượu vang từ xưởng vẽ. "Vì cô là người duy nhất dám nhìn thẳng vào mắt tôi và nói về 'tâm hồn'. Tôi muốn biết... tâm hồn của cô liệu có rực rỡ như cách cô phục chế những bức tranh rách nát kia không."

Anh không hôn cô ngay. Anh chỉ để môi mình chạm nhẹ, rất nhẹ vào môi cô, một sự trêu chọc đầy tính toán. Khả Di thấy mình không thể đẩy anh ra. Sức hút từ quyền lực và sự nam tính của anh như một thỏi nam châm, kéo cô vào vùng xoáy của sự cấm kỵ.

Đúng lúc đó, bàn tay anh luồn vào sau lưng cô, nơi những sợi dây của bộ váy vừa mới được thắt chặt. Anh khẽ khàng nới lỏng một nút thắt, khiến phần ngực váy hơi trễ xuống.

"Đêm nay, hãy quên dự án đi. Hãy chỉ là Khả Di của tôi thôi."

Tiếng mưa ngoài kia đã dứt, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập hòa cùng âm thanh khô khốc của một phím đàn vừa bị chạm vào trong lúc vô ý. Trò chơi mèo vờn chuột đã không còn đơn thuần là sự ép buộc, mà đã bắt đầu có sự đồng lõa của nhịp đập trái tim.