MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrao Thân Đổi Lấy Dự ÁnChương 9

Trao Thân Đổi Lấy Dự Án

Chương 9

748 từ

Sự nồng nàn bên phím đàn bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại rung lên trên bàn đá. Thẩm Quân Duệ khẽ khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo rồi nhanh chóng thu hồi vẻ thản nhiên. Anh buông lỏng vòng tay, để Khả Di đứng dậy trong tình trạng váy áo hơi xộc xệch và hơi thở vẫn chưa kịp bình ổn.

"Về phòng đi. Sáng mai chúng ta có nhiều việc phải làm," anh nói, giọng điệu đã trở lại vẻ ra lệnh thường ngày, như thể nụ hôn suýt chút nữa xảy ra vừa rồi chỉ là một ảo giác.

Nhưng Khả Di không thể ngủ được. Sự tò mò và cảm giác bồn chồn thúc đẩy cô bước ra khỏi phòng khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Căn biệt thự chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn hắt ra từ một dãy hành lang dài ở tầng hầm. Cô bước theo bản năng, đôi chân trần chạm lên mặt đá lạnh buốt.

Cuối hành lang là một cánh cửa bằng thép nặng nề, không khóa hoàn toàn. Khả Di đẩy nhẹ, một mùi hương cũ kỹ, nồng đậm của sơn dầu và gỗ mục xộc vào mũi. Đây không phải là một căn hầm bình thường, mà là một phòng lưu trữ bí mật.

Bên trong, hàng trăm bức tranh không được treo lên mà xếp chồng lên nhau, tất cả đều bị gạch chéo bằng sơn đỏ lên mặt toan. Ở giữa phòng là một giá vẽ duy nhất, bên trên đặt bức chân dung một người phụ nữ có nét mặt rất giống Thẩm Quân Duệ, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ u uất đến đáng sợ.

"Cô không nên ở đây."

Giọng nói vang lên từ phía sau khiến Khả Di giật bắn mình. Thẩm Quân Duệ đang đứng tựa vào khung cửa, trên tay là một ly rượu mạnh. Anh không mặc áo vest, chỉ có chiếc sơ mi trắng phanh ngực, mái tóc hơi rối bời.

"Đây là... mẹ của anh?" Khả Di run rẩy hỏi, tay cô vô tình chạm vào bức chân dung.

Thẩm Quân Duệ tiến lại gần, ánh mắt anh dán chặt vào bức tranh, nhưng không có sự yêu thương, chỉ có một nỗi hận thù sâu thẳm. "Bà ấy đã tự tay xé nát tất cả những bức họa đẹp nhất của chính mình trước khi rời bỏ thế giới này. Và cha tôi... ông ta đã dùng đống đổ nát này để đổi lấy vinh quang đầu tiên cho tập đoàn Thẩm thị."

Anh bước đến sát bên cô, bàn tay thô ráp nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn vào đống tranh bị hủy hoại xung quanh.

"Cô thấy đấy, Khả Di. Nghệ thuật trong mắt tôi là một thứ rác rưởi đầy đau đớn. Tôi săn lùng những bức tranh rách nát như bức cô đang phục chế, không phải vì tôi yêu chúng. Tôi muốn nhìn thấy người khác bất lực trong việc hàn gắn những thứ đã vỡ vụn."

Khả Di bàng hoàng. Hóa ra, sự thách thức mà anh dành cho cô không chỉ là một trò chơi tình ái, mà là một sự trả thù cay đắng lên cái nghề mà cô tôn thờ.

"Anh sai rồi," Khả Di thì thầm, cô không hề sợ hãi mà ngược lại, một sự thương cảm trỗi dậy. Cô đưa bàn tay nhỏ bé lên, chạm nhẹ vào lồng ngực anh, nơi trái tim đang đập một nhịp điệu khô khốc. "Phục chế không phải là hàn gắn cái đã mất, mà là tạo ra một sự sống mới từ nỗi đau."

Thẩm Quân Duệ nhìn chằm chằm vào đôi mắt kiên định của cô. Sự chân thành của Khả Di như một dòng nước mát rót vào tâm hồn đầy vết sẹo của anh. Anh đột ngột siết chặt eo cô, đẩy cô dựa vào giá vẽ của bức chân dung cũ.

Trong không gian ngột ngạt của căn phòng cấm, giữa những bức tranh bị hủy hoại, anh cúi xuống chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt, vừa như muốn tàn phá, vừa như muốn tìm kiếm một sự cứu rỗi. Khả Di không đẩy anh ra, cô vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự thấu hiểu nảy mầm từ sự cấm kỵ.

Đêm nay, bí mật của anh đã phơi bày, và cô chính là kẻ duy nhất dám bước vào vùng cấm địa đó.