MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 1: CHUYẾN TÀU TỚI BIÊN GIỚI

Trên dãy Alps

Chương 1: CHUYẾN TÀU TỚI BIÊN GIỚI

2,088 từ · ~11 phút đọc

Những tia nắng cuối cùng của một thời đại sắp tàn lụi hắt lên những cột khói đen đặc, cuộn tròn rồi tan biến vào bầu trời xám xịt của lục địa già. Tiếng còi tàu hơi nước rít lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi ẩm và mùi than đá của sân ga trung tâm. Đó là giai đoạn mà những chiếc đèn gas trên đường phố đang dần phải nhường chỗ cho sự hiện diện đầy quyền năng của dòng điện, và những cỗ xe ngựa lọc cọc bắt đầu bị đe dọa bởi sự vươn vòi của mạng lưới đường sắt xuyên lục địa.

Julian Thorne ngồi bất động trong khoang hạng nhất của đoàn tàu tốc hành hướng về phía dãy Alps. Trên đùi ông là một tờ báo Times đã ngả vàng, nhưng đôi mắt xám tro không đặt vào những dòng tin tức chính trị. Ông đang quan sát. Với Thorne, việc quan sát không chỉ là một thói quen, đó là một phản xạ sinh tồn được rèn giũa qua những năm tháng phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm tại các thuộc địa xa xôi, và sau đó là những hành lang u tối của sở cảnh sát London.

Khoang tàu sặc mùi gỗ thông đánh bóng và nhung đỏ, một sự xa xỉ chuẩn mực của tầng lớp thượng lưu cuối thế kỷ. Đối diện ông là một gã đàn ông trung niên với bộ ria mép tỉa tót kỹ lưỡng, đôi bàn tay đan vào nhau để lộ chiếc nhẫn vàng gắn đá quý lớn. Gã ta đang cố tỏ ra thư thái, nhưng nhịp chân gõ nhẹ xuống sàn tàu đã phản bội sự bất an bên trong.

Thorne lên tiếng, giọng nói trầm thấp, trung tính và hoàn toàn thiếu vắng những dao động cảm xúc:

“Ông nên kiểm tra lại chốt khóa của chiếc vali phía trên đầu, thưa ông Mayer. Với tốc độ và độ rung này khi đi qua đoạn cua phía trước, trọng tâm của nó sẽ khiến chốt khóa bị bật ra.”

Người đàn ông tên Mayer giật mình, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc xen lẫn đề phòng.

“Làm sao ông biết tên tôi? Chúng ta chưa từng gặp nhau.”

Thorne không thay đổi tư thế, ông khép tờ báo lại một cách gọn gàng.

“Thẻ hành lý của ông bị lật ngược khi nhân viên khuân vác sắp xếp chúng. Hơn nữa, việc ông liên tục chạm vào túi áo ngực trái – nơi thường để hộ chiếu và vé tàu – cho thấy ông là người cực kỳ cẩn trọng với danh tính của mình. Tuy nhiên, sự cẩn trọng đó lại không đi đôi với việc quan sát những quy luật vật lý cơ bản.”

Mayer hắng giọng, lúng túng đứng dậy kiểm tra lại hành lý. Quả nhiên, chốt khóa bằng đồng đã lỏng lẻo. Gã quay lại nhìn Thorne với ánh mắt tôn trọng hơn, nhưng Thorne đã sớm quay mặt về phía cửa sổ.

Đoàn tàu bắt đầu leo dốc. Cảnh tượng đồng bằng phía sau nhường chỗ cho những vách đá sừng sững và những cánh rừng lá kim phủ đầy tuyết trắng. Đây là vùng biên giới, nơi luật pháp đôi khi trở nên mong manh trước những rào cản địa lý. Julian Thorne rời London không phải để nghỉ dưỡng. Một bức thư ngắn gọn từ một đồng nghiệp cũ tại Vienna đã kéo ông khỏi sự tĩnh lặng của căn hộ nhỏ tại Baker Street. Một cái chết không rõ nguyên nhân tại khách sạn Adler – một pháo đài bằng đá nằm biệt lập trên cao nguyên tuyết – cần đến một cái đầu lạnh và một đôi mắt không bị che mờ bởi định kiến.

Tiếng gõ cửa khoang tàu vang lên đều đặn. Một người phục vụ với bộ đồng phục phẳng phiu bước vào, mang theo khay trà nghi ngút khói.

“Thưa các quý ông, chúng ta sẽ dừng chân tại trạm trung chuyển trong mười lăm phút nữa. Do tuyết rơi dày, đoàn tàu sẽ phải chờ kiểm tra đường ray trước khi tiếp tục hành trình vào sâu trong dãy núi.”

Thorne gật đầu.

“Tình hình thời tiết ở phía đỉnh đèo hiện tại thế nào?”

Người phục vụ lộ vẻ ngần ngại.

“Có tin đồn về một trận lở tuyết nhỏ ở phía Bắc, thưa ông. Nhưng ban quản lý đường sắt cam đoan rằng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.”

“Cam đoan là một từ ngữ mang tính an ủi hơn là dữ liệu kỹ thuật,” Thorne đáp, đôi mắt ông liếc nhìn những bông tuyết bắt đầu bám dày vào kính cửa sổ. “Dựa vào áp suất không khí giảm đột ngột trong hai giờ qua và hướng gió thổi ngược từ thung lũng, tôi cho rằng chúng ta sẽ bị kẹt lại lâu hơn mười lăm phút.”

Người phục vụ rút lui sau một cái cúi đầu lịch sự nhưng vội vã. Mayer, lúc này đã lấy lại sự tự tin, cười nhạt:

“Ông có vẻ là một người thích dự báo, thưa ông Thorne? Tôi tin vào sức mạnh của đầu máy hơi nước hiện đại này. Nó là đỉnh cao của kỹ thuật nhân loại, tuyết không phải là đối thủ của nó.”

Thorne không tranh luận. Ông biết rằng sự ngạo mạn của con người trước thiên nhiên thường dẫn đến những thảm kịch, cũng giống như sự ngạo mạn của hung thủ trước những quy luật của logic. Ông mở túi xách nhỏ của mình, lấy ra một chiếc kính hiển vi cầm tay và một vài ống nghiệm trống. Đó là những công cụ không thể thiếu trong kỷ nguyên mà dấu vân tay bắt đầu được nhắc đến trong các tiểu luận khoa học của Francis Galton, dù phần lớn các thám tử đương thời vẫn tin vào trực giác và những lời chỉ điểm hơn là bằng chứng vật chất.

Đoàn tàu chậm dần rồi dừng hẳn với một cú xô lệch mạnh. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai. Bên ngoài, bóng tối đã bao trùm lấy những đỉnh núi, chỉ còn lại màu trắng xóa của tuyết bay loạn xạ dưới ánh đèn pha của đầu máy.

“Có chuyện gì vậy?” Mayer lo lắng hỏi, gương mặt gã trắng bệch dưới ánh đèn gas đang chập chờn.

Thorne đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo măng tô dày bằng len thô.

“Đó không phải là điểm dừng theo lịch trình. Tiếng phanh gấp cho thấy có vật cản trên đường ray, hoặc một tín hiệu khẩn cấp từ phía trước.”

Ông bước ra hành lang hẹp của toa tàu. Những hành khách khác cũng bắt đầu thò đầu ra khỏi khoang với vẻ mặt đầy hoang mang. Ở cuối hành lang, trưởng tàu đang tranh luận gay gắt với một người đàn ông mặc quân phục. Thorne tiến lại gần, bước chân ông vững chãi dù con tàu đang nghiêng nhẹ.

“Thưa ông trưởng tàu, tôi là Julian Thorne. Có vấn đề gì nghiêm trọng xảy ra sao?”

Trưởng tàu, một người đàn ông lớn tuổi với gương mặt đỏ gay vì lạnh và áp lực, nhìn Thorne một lượt. Có điều gì đó trong thần thái của Thorne – sự điềm tĩnh và quyền uy tự nhiên – khiến ông ta hạ giọng.

“Chúng tôi nhận được tín hiệu đèn hiệu từ trạm quan sát phía trước. Có một thi thể được tìm thấy ngay trên đường ray, đoạn hầm số 4. Tuyết lở đã đẩy anh ta xuống đó, hoặc… ai đó đã đặt anh ta ở đó.”

Thorne nheo mắt.

“Đừng di chuyển thi thể cho đến khi tôi quan sát hiện trường.”

Viên sĩ quan quân đội đứng cạnh đó gắt lên:

“Ông là ai mà dám ra lệnh? Đây là việc của chính quyền địa phương.”

“Tôi là người sẽ giúp các ông xác định xem đây là một tai nạn do thiên nhiên hay là một vụ giết người cần được báo cáo lên bộ ngoại giao, trước khi sự hoảng loạn bùng phát trên đoàn tàu chở đầy những yếu nhân này,” Thorne đáp, giọng nói lạnh lùng và chuẩn xác như một đường dao phẫu thuật.

Viên sĩ quan khựng lại. Sự thật là giữa cơn bão tuyết này, quyền lực thực sự thuộc về người biết mình đang làm gì.

Thorne bước xuống bậc thang kim loại, đôi giày da cao cổ lún sâu vào lớp tuyết lạnh buốt. Gió thốc vào mặt ông, mang theo hơi lạnh của cái chết. Cách đầu tàu khoảng năm mươi mét, dưới ánh đèn dầu hỏa yếu ớt của các nhân viên đường sắt, một khối đen sẫm nằm bất động trên nền tuyết trắng tinh khôi.

Thorne tiến lại gần, ra hiệu cho những người khác đứng lùi lại để tránh làm xáo trộn các vết lõm trên tuyết. Ông quỳ xuống bên cạnh thi thể. Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, trang phục chỉnh tề, nhưng không có áo khoác ngoài – một điểm bất thường cực lớn giữa thời tiết âm độ này.

“Nạn nhân chết cách đây khoảng chín mươi phút,” Thorne lẩm bẩm, bàn tay ông (đã đeo găng da mỏng) chạm nhẹ vào vùng cổ của thi thể.

“Làm sao ông biết chính xác vậy?” Trưởng tàu kinh ngạc.

“Độ cứng của các cơ hàm bắt đầu xuất hiện, nhưng các khớp lớn vẫn còn linh hoạt. Dựa trên nhiệt độ môi trường và tốc độ tản nhiệt của cơ thể người, mốc thời gian đó là logic nhất. Hãy nhìn vào vết thương ở vùng thái dương.”

Thorne đưa đèn sát lại. Một vết bầm tím lớn, nhưng không có nhiều máu chảy ra xung quanh.

“Nếu anh ta bị va chạm khi còn sống, máu sẽ phun ra theo nhịp tim và đóng băng thành những mảng lớn. Ở đây, máu chỉ rỉ ra rất ít. Điều này có nghĩa là khi đầu anh ta va chạm với vật cứng, tim đã ngừng đập hoặc đập rất yếu.”

“Ý ông là anh ta đã chết trước khi rơi xuống đây?” Viên sĩ quan run giọng.

“Chính xác. Và anh ta không chết vì tuyết lở. Nhìn vào đôi bàn tay này đi.”

Thorne nhấc bàn tay của nạn nhân lên. Những móng tay sạch sẽ, không có dấu hiệu của việc cào xé hay bám đất đá thường thấy ở những người bị chôn vùi trong tuyết. Đặc biệt, trên ngón tay trỏ có một vết hằn nhỏ, tròn, giống như dấu vết của việc sử dụng tẩu thuốc hoặc một loại dụng cụ chuyên dụng trong thời gian dài.

Thorne đứng dậy, phủi tuyết bám trên áo. Ông nhìn lên đoàn tàu đang nằm im lìm như một con quái vật sắt khổng lồ giữa hẻm núi. Mọi ánh mắt từ các ô cửa sổ đang đổ dồn về phía ông.

“Thưa các ông, chúng ta không chỉ bị kẹt vì tuyết. Chúng ta đang bị kẹt cùng với một kẻ giết người. Thi thể này không phải từ trên núi rơi xuống. Anh ta đã bị ném ra từ chính đoàn tàu này, và dựa theo quỹ đạo rơi, anh ta thuộc về toa hạng nhất.”

Sự im lặng bao trùm ngay sau lời khẳng định của Thorne, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá. Julian Thorne biết rằng hành trình tới Vienna của ông đã thực sự bắt đầu sớm hơn dự kiến. Những bí mật giấu kín dưới lớp nhung lụa và những nghi thức ngoại giao của thế kỷ 19 bắt đầu rạn nứt, lộ ra phần lõi tàn nhẫn bên trong.

Ông quay trở lại toa tàu, tâm trí bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện. Mỗi hành khách trong toa hạng nhất lúc này không còn là những quý ngài, quý bà sang trọng, mà là những biến số trong một phương trình phức tạp. Và Thorne, với bộ óc được rèn luyện để loại bỏ mọi cảm xúc dư thừa, sẽ là người giải phương trình đó.

“Trưởng tàu,” Thorne gọi khi bước lên sàn toa. “Hãy lập danh sách tất cả những người vắng mặt trong khoang của họ trong hai giờ qua. Đừng bỏ sót bất kỳ ai, kể cả nhân viên phục vụ.”

Cuộc điều tra đã chính thức khai hỏa, giữa một không gian khép kín bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài bởi bàn tay của thiên nhiên. Trong bóng tối của dãy Alps, sự thật đang chờ được phơi bày dưới ánh sáng của lý trí sắc lạnh.