MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 13: ẢO ẢNH TỪ TRƯỜNG TẠI MARSEILLE

Trên dãy Alps

Chương 13: ẢO ẢNH TỪ TRƯỜNG TẠI MARSEILLE

1,357 từ · ~7 phút đọc

Marseille hiện ra trong một buổi chiều rực nắng, nơi mùi muối biển nồng nặc quyện chặt với hương vị của các loại gia vị viễn đông đang được bốc dỡ tại bến cảng. Đây là thời đại mà những con tàu hơi nước khổng lồ với lớp vỏ thép bóng loáng đang dần chiếm lĩnh các vịnh biển, đẩy những cánh buồm trắng vào dĩ vãng. Những cần cẩu hơi nước cao sừng sững vươn vòi sắt lên bầu trời, biểu tượng cho sức mạnh không giới hạn của kỷ nguyên máy móc. Julian Thorne bước xuống cầu tàu khi những công nhân bốc vác đang hối hả với những kiện hàng hóa quốc tế, đôi mắt ông không dừng lại ở sự náo nhiệt bề nổi mà xoáy sâu vào các cấu trúc cơ khí đang vận hành xung quanh.

Vụ án đưa ông đến thành phố cảng này mang màu sắc của một phép màu đen tối. Bên trong kho chứa hàng số 9 – một cấu trúc thép kiên cố được xây dựng để lưu trữ các thiết bị tinh vi – một thi thể đã được tìm thấy. Nạn nhân là Andre, quản lý kho hàng, chết bên trong một căn phòng bảo mật vốn chỉ có một lối ra duy nhất đã được chốt chặt từ bên trong. Điều kỳ lạ không nằm ở cái chết, mà nằm ở hung khí: một khối thép nặng hàng trăm kilogram đã rơi xuống nghiền nát nạn nhân, dù trần nhà hoàn toàn không có móc treo hay bất kỳ hệ thống ròng rọc nào.

Thanh tra Fournier, một người đàn ông có làn da rám nắng và giọng nói đặc trưng của miền Nam nước Pháp, dẫn Thorne vào hiện trường.

“Thưa ông Thorne, chúng tôi đã kiểm tra mọi cm vuông của căn phòng này. Không có khe hở, không có hầm ngầm. Khối thép đó giống như được nhấc bổng bởi đôi bàn tay của một vị thần rồi ném xuống từ hư không.”

Thorne không vội vã trả lời. Ông tiến lại gần khối thép đang nằm đè lên thi thể Andre. Ông lấy ra một thanh nam châm nhỏ từ túi áo măng tô và đưa lại gần bề mặt khối kim loại. Thanh nam châm bị hút mạnh đến mức suýt tuột khỏi tay ông.

“Vị thần của ông có mùi của dòng điện và lực hút từ trường, Thanh tra.”

Ông quỳ xuống, quan sát sàn nhà bằng bê tông dưới khối thép. Có những vết xước mờ nhạt, chạy song song theo một quỹ đạo nhất định. Thorne đứng dậy, nhìn lên bức tường phía sau lớp kệ gỗ chứa hàng. Ông dùng gậy ba toong gạt những tấm vải bạt sang một bên, lộ ra một dãy các cuộn dây đồng khổng lồ được quấn quanh lõi sắt, ẩn giấu tinh vi bên trong hốc tường.

“Đây là một hệ thống nam châm điện sơ khai nhưng có công suất cực lớn. Hung thủ đã hiểu rằng, thay vì dùng dây xích để nâng vật nặng, hắn có thể sử dụng từ trường để điều khiển chuyển động của thép qua các bức tường phi từ tính như gỗ và thạch cao.”

Fournier nheo mắt đầy nghi hoặc:

“Nhưng hệ thống này cần một nguồn điện khổng lồ. Và ai có thể điều khiển nó từ bên ngoài căn phòng kín này?”

Thorne đi lại phía cửa sổ nhỏ trên cao, nơi duy nhất có ánh sáng hắt vào. Ông chỉ vào những sợi dây đồng mảnh như tơ chạy dọc theo khung thép của kho hàng, hướng về phía văn phòng điều hành cảng.

“Áp suất từ trường có thể được định hướng nếu kẻ vận hành biết cách đồng bộ hóa các cực nam châm. Andre chết không phải do tai nạn. Anh ta chết vì đã phát hiện ra vụ buôn lậu các linh kiện điện từ bị đánh cắp từ quân đội. Hung thủ đã lừa Andre vào kho, khóa cửa lại, rồi từ văn phòng phía bên kia, hắn kích hoạt hệ thống nam châm để di chuyển khối thép đang nằm trên kệ cao, kéo nó lướt qua khoảng không và thả nó xuống đúng vị trí của Andre khi dòng điện bị ngắt đột ngột.”

Thorne yêu cầu Fournier đưa mình đến gặp kỹ sư trưởng của cảng Marseille, một người đàn ông tên là Marcel, người nổi tiếng với những sáng kiến cải tiến cần cẩu bằng lực hút điện từ. Khi họ bước vào phòng làm việc của Marcel, Thorne không nhìn vào những bản vẽ kỹ thuật trên bàn, mà nhìn vào đôi giày của vị kỹ sư.

“Ông Marcel, ông có vẻ là một người rất cẩn thận với thiết bị của mình. Tuy nhiên, việc tiếp xúc quá lâu với các cuộn dây điện từ áp suất cao sẽ tạo ra một hiện tượng mà chúng ta gọi là 'nhiễm từ' lên các vật dụng kim loại cá nhân. Ông có phiền nếu tôi kiểm tra chiếc đồng hồ bỏ túi của ông không?”

Marcel khựng lại, đôi tay gã run rẩy đưa chiếc đồng hồ bạc ra. Thorne đưa thanh nam châm của mình lại gần. Chiếc đồng hồ không chỉ bị hút mà kim giây của nó còn nhảy loạn xạ theo một quy luật bất thường.

“Một chiếc đồng hồ bị nhiễm từ nặng nề như thế này chỉ có thể xảy ra nếu chủ nhân của nó đứng cạnh một bộ biến thế điện trong ít nhất ba giờ đồng hồ vào đêm qua – đúng khoảng thời gian Andre bị sát hại. Và nếu tôi không lầm, vết bỏng nhẹ trên cổ tay ông không phải do nước sôi, mà là do sự phóng điện khi ông cố gắng ngắt kết nối hệ thống nam châm điện sau vụ án.”

Marcel lùi lại, gương mặt gã biến sắc dưới ánh đèn dầu của văn phòng. Gã định với tay lấy một tập tài liệu để ném vào Thorne nhưng Fournier đã nhanh chóng khống chế gã.

“Ông không thể kết tội tôi chỉ bằng một chiếc đồng hồ!” Marcel hét lên.

“Đồng hồ có thể sai, nhưng những hạt mạt sắt bám trong thớ vải áo của ông thì không,” Thorne bình thản đáp. “Chúng tôi sẽ phân tích chúng dưới kính hiển vi. Những hạt mạt sắt này có tỉ lệ hợp kim đặc trưng của khối thép trong kho số 9. Từ trường không chỉ di chuyển vật nặng, nó còn kéo theo cả những bằng chứng vi mô gắn chặt vào kẻ điều khiển nó.”

Khi Marcel bị dẫn đi, Julian Thorne đứng lại trên cầu cảng Marseille, nhìn ra Địa Trung Hải đang chuyển sang màu tím sẫm của buổi hoàng hôn. Những cần cẩu hơi nước vẫn đang hoạt động, phát ra những tiếng rít cơ khí đều đặn. Đối với Thorne, vụ án này là một minh chứng nữa cho thấy công nghệ đang trở thành một lớp mặt nạ mới cho những tội ác cổ xưa của con người: lòng tham và sự phản bội.

“Lực từ trường có thể nâng được hàng tấn thép,” Thorne nói với Fournier khi họ bước đi giữa những kiện hàng, “nhưng nó không bao giờ có thể nhấc được sức nặng của một tội lỗi ra khỏi lương tâm của một kẻ sát nhân.”

Ông rời Marseille trên chuyến tàu đêm, mang theo những ghi chép mới về ứng dụng của điện từ trường trong hình sự học. Thorne biết rằng khi thế giới càng tiến gần đến tương lai, những "phòng kín" sẽ không còn là trở ngại đối với những bộ óc thông thái nhưng biến chất. Và vai trò của ông, hơn bao giờ hết, là giữ cho cán cân lý trí luôn vững vàng trước những ảo ảnh của sức mạnh mới.

Trên toa tàu vắng vẻ, Julian Thorne lật giở trang sổ tay, ánh mắt ông sắc lạnh nhìn vào những sơ đồ mạch điện. Một vụ án kết thúc, nhưng một chương mới của cuộc cách mạng công nghiệp và những mặt tối của nó chỉ vừa mới bắt đầu.