Vùng Transylvania hiện ra dưới ánh trăng lưỡi liềm với những rặng núi đá nhọn hoắt như răng nanh của một con quái vật cổ đại. Đây là giai đoạn mà các tín ngưỡng dân gian về ma quỷ đang va chạm dữ dội với những bước tiến của y học thực nghiệm. Những cỗ xe ngựa chạy dọc theo các con đèo dốc đứng, nơi sương mù đặc quánh đến mức ánh đèn dầu hỏa cũng khó lòng xuyên thấu. Julian Thorne đặt chân đến lâu đài Bran khi những tin đồn về "Ma cà rồng" đang khiến cả một vùng nông thôn chìm trong sợ hãi, sau khi ba thiếu nữ của các gia đình quý tộc địa phương được tìm thấy trong tình trạng cạn kiệt máu, nhưng trên người không hề có vết thương lớn nào ngoại trừ hai lỗ nhỏ ở cổ.
Thorne bước vào đại sảnh của lâu đài, nơi hơi lạnh của đá và mùi nhang tùng lan tỏa. Đợi ông không phải là một quan chức cảnh sát, mà là Tiến sĩ Vanko – một nhà huyết học trẻ tuổi người Romania, người đã dành nhiều năm nghiên cứu về các bệnh lý của máu tại Paris.
“Thưa ông Thorne, dân làng đang đòi đốt trụi nơi này. Họ tin rằng bá tước quá cố đã hồi sinh. Nhưng với tư cách là một bác sĩ, tôi biết rằng máu không thể biến mất một cách kỳ diệu. Tuy nhiên, tôi lại không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu của một cuộc tấn công bằng bạo lực hay hung khí thông thường nào.”
Thorne cởi găng tay da, ông không nhìn vào những bức tượng trang trí u ám mà yêu cầu được đưa tới căn phòng nơi nạn nhân cuối cùng, tiểu thư Elena, vừa được phát hiện. Cô gái nằm trên chiếc giường bọc nhung, gương mặt trắng bệch như sáp, đôi môi mất sạch sắc hồng.
Thorne quỳ xuống, dùng một chiếc kẹp nhỏ để vạch hai vết lỗ nhỏ ở cổ nạn nhân. Ông quan sát chúng dưới chiếc kính lúp có độ phóng đại cao.
“Vết thương không có dấu hiệu bầm tím xung quanh, điều này có nghĩa là khi lỗ thủng này được tạo ra, áp lực máu đã rất thấp hoặc máu đã được rút ra bằng một lực hút nhân tạo đồng nhất.”
Ông dùng một miếng bông tẩm dung dịch hóa học đặc biệt lau nhẹ quanh vết thương. Miếng bông chuyển sang màu xanh lục nhạt.
“Dấu vết của Hirudin – một loại enzyme chống đông máu có trong nước bọt của loài đỉa hoặc được chiết xuất trong phòng thí nghiệm. Kẻ giết người muốn máu chảy liên tục mà không bị đông lại.”
Thorne đứng dậy, ông bắt đầu kiểm tra gầm giường và các tấm thảm treo tường. Ông dừng lại trước một bức bích họa lớn mô tả lịch sử dòng họ. Một khe hở nhỏ ở mép bức tranh khiến ông lưu ý. Ông dùng chiếc gậy ba toong gõ nhẹ vào bức tường phía sau. Một âm thanh rỗng và kim loại vang lên.
“Tiến sĩ Vanko, ông có biết về thiết bị truyền máu sơ khai mà các bác sĩ ở London đang thử nghiệm không? Một hệ thống ống dẫn cao su và bơm nhu động?”
Vanko gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ băn khoên:
“Có, nhưng nó rất cồng kềnh và đòi hỏi người cho máu phải ở ngay cạnh người nhận. Hơn nữa, việc bất đồng nhóm máu thường dẫn đến cái chết ngay lập tức cho người nhận.”
Thorne mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và sắc sảo.
“Trừ khi kẻ giết người không muốn truyền máu để cứu người, mà là để 'thu hoạch' máu cho một mục đích khác. Và hắn không cần ở cạnh nạn nhân nếu hắn sử dụng một hệ thống áp suất âm.”
Thorne yêu cầu Vanko giúp ông dời bức bích họa sang một bên. Đằng sau đó là một hệ thống ống cao su đen chạy dọc theo các khe hở của bức tường đá, dẫn xuống phía hầm ngầm của lâu đài.
“Đây là công nghệ của thời đại chúng ta, Tiến sĩ. Một hệ thống bơm hút được vận hành bởi trọng lực của các bình chứa nước đặt ở tháp cao. Bằng cách tạo ra một vùng chân không thấp, kẻ giết người có thể rút máu nạn nhân một cách từ từ trong khi họ đang ngủ say dưới tác động của hơi thuốc mê dẫn qua đường thông gió.”
Thorne dẫn đầu đoàn người đi xuống hầm ngầm. Mùi của sắt và hóa chất nồng nặc hơn. Ở đó, trong một căn phòng được trang bị như một phòng thí nghiệm hiện đại nhất thời bấy giờ, họ tìm thấy Bá tước trẻ tuổi Adrian – người thừa kế duy nhất của lâu đài. Adrian đang đứng bên cạnh một dãy các ống nghiệm chứa một loại dung dịch đỏ thẫm đang được ly tâm bởi một cỗ máy quay tay.
“Bá tước Adrian,” Thorne cất tiếng, giọng ông đanh thép vang vọng trong căn hầm tối. “Hóa ra 'Ma cà rồng' vùng Transylvania lại là một nhà khoa học đang cố gắng tìm kiếm sự trường thọ bằng cách phân lập các thành phần tinh túy nhất của máu trẻ.”
Adrian không hề hoảng sợ, ông ta quay lại, đôi mắt rực lên một vẻ cuồng tín.
“Ông không hiểu đâu, Thorne. Máu là dòng chảy của sự sống. Tôi đang thực hiện những nghiên cứu mà nhân loại sẽ phải biết ơn trong một trăm năm tới. Những cô gái đó chỉ là những người đóng góp cho sự tiến bộ của y học.”
“Sự tiến bộ không bao giờ được xây dựng trên xác chết của những người vô tội,” Thorne đáp lời, bước chân ông gõ đều trên sàn đá lạnh lẽo. “Ông đã sử dụng chứng bệnh thiếu máu di truyền của mình để làm cái cớ, nhưng thực tế, ông chỉ là một kẻ ám ảnh với sức mạnh. Ông đã dùng những chiếc kim rỗng được thiết kế giống như răng nanh để đánh lừa dân làng, lợi dụng sự mê tín của họ để che đậy cho những thí nghiệm tàn độc của mình.”
Thorne chỉ vào một lọ hóa chất trên bàn.
“Đó là Natri Citrate – chất chống đông máu mà ông vừa điều chế được. Chính việc ông đặt hàng một lượng lớn hóa chất này từ một hiệu thuốc ở Vienna đã để lại dấu vết dẫn tôi tới đây. Một 'Ma cà rồng' thật sự sẽ không cần đến hóa chất để giữ cho máu của mình luôn lỏng.”
Adrian định với tay lấy một lọ axit để ném về phía Thorne, nhưng Vanko đã nhanh hơn, anh lao tới khống chế vị bá tước điên cuồng.
Khi cảnh sát địa phương dẫn Adrian đi qua những hành lang tối tăm của lâu đài Bran, Julian Thorne đứng lại trước hệ thống ống dẫn máu. Ông dùng dao cắt đứt những sợi dây cao su, để mặc cho những gì còn sót lại chảy xuống sàn đá.
“Khoa học là một con dao hai lưỡi, Tiến sĩ Vanko,” Thorne nói khi họ bước ra ngoài trời, nơi ánh bình minh bắt đầu xua tan màn sương mù của Transylvania. “Nó có thể cứu sống hàng triệu người, nhưng trong tay những kẻ điên rồ, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ con quỷ nào trong truyền thuyết.”
Thorne rời vùng Carpathian khi những tia nắng đầu tiên chiếu rọi lên đỉnh tháp lâu đài. Ông biết rằng vụ án này sẽ trở thành một câu chuyện truyền miệng về ma quỷ, nhưng trong hồ sơ của ông, nó chỉ đơn giản là một vụ giết người bằng công nghệ.
Julian Thorne kéo cao cổ áo, tâm trí ông đã bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ghép tiếp theo. Thế giới đang thay đổi nhanh chóng, và bóng tối cũng đang tìm những cách mới để ẩn nấp đằng sau ánh sáng của sự tiến bộ. Nhưng miễn là những quy luật vật lý còn tồn tại, Thorne biết rằng sự thật sẽ luôn có cách để lộ diện trước ánh sáng của lý trí sắc lạnh.