MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 11: BÓNG MA TRONG GƯƠNG

Trên dãy Alps

Chương 11: BÓNG MA TRONG GƯƠNG

1,335 từ · ~7 phút đọc

Vùng Bavaria đón Julian Thorne bằng những dải sương mù trắng xóa ôm lấy chân những dãy núi đá vôi dựng đứng. Phía trên cao, lâu đài Neuschwanstein hiện ra như một giấc mơ điên rồ của một vị vua đã mất, với những ngọn tháp nhọn hoắt đâm toạc bầu trời xám xịt. Đây là thời đại mà kiến trúc lãng mạn đang cố gắng níu giữ những hào quang cuối cùng của chế độ quân chủ, trong khi bên dưới những chân tường đá, những luồng điện đầu tiên đã bắt đầu được lắp đặt để thắp sáng những hành lang hun hút.

Thorne bước xuống xe ngựa tại cổng chính, hơi thở hóa thành những làn khói trắng trong không khí lạnh buốt. Đợi ông là Nam tước Von Zale, người quản lý lâm thời của lâu đài. Gương mặt ông ta nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng như thể đã thức trắng nhiều đêm.

“Ông Thorne, cảm ơn ông đã đến. Chúng tôi đang đối mặt với một sự việc không thể giải thích bằng lẽ thường. Sáng hôm kia, một người hầu đã nhìn thấy một 'người không mặt' bước vào phòng trưng bày của Vua Ludwig. Khi chúng tôi ập vào, chỉ có xác của Nam tước Eberhard nằm giữa căn phòng, nhưng hung thủ đã biến mất như thể tan vào không khí, dù tất cả các lối ra đều được canh gác nghiêm ngặt.”

Thorne không vội vã đưa ra nhận xét. Ông yêu cầu được đưa đến Phòng Gương (Hall of Mirrors) ngay lập tức. Căn phòng là một kiệt tác của sự đối xứng, với những tấm gương pha lê khổng lồ cao từ sàn đến trần nhà, phản chiếu lẫn nhau tạo thành một mê cung ánh sáng vô tận.

Giữa sàn nhà bằng gỗ cẩm lai, vị trí nạn nhân ngã xuống vẫn còn vương những vệt máu đã khô. Thorne đứng ở trung tâm phòng, ông không nhìn xuống sàn mà nhìn vào những hình ảnh phản chiếu của chính mình đang nhân lên hàng nghìn lần trong các tấm gương.

“Ánh sáng là một thực thể trung thực, Nam tước,” Thorne lẩm bẩm, “nhưng nó có thể trở thành kẻ lừa đảo tài ba nhất nếu được điều khiển bởi một bộ óc hiểu về quang học.”

Ông lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ – một trong những mẫu thử nghiệm sử dụng pin khô sơ khai – và bắt đầu rọi luồng sáng vào các góc cạnh của căn phòng. Ông dừng lại trước một tấm gương nằm ở góc khuất phía Tây, nơi ánh sáng từ đèn lồng ở hành lang hắt vào một cách không tự nhiên.

“Nam tước, căn phòng này đã được lắp đặt hệ thống đèn điện mới chưa?”

“Dạ rồi, thưa ông. Các kỹ sư từ Berlin vừa hoàn thành việc lắp đặt các bóng đèn sợi đốt dọc theo trần nhà vào tháng trước.”

Thorne mỉm cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm. Ông dùng cán gậy ba toong gõ nhẹ vào khung đồng của tấm gương góc Tây. Một âm thanh hơi rỗng vang lên.

“Người không mặt mà nhân chứng nhìn thấy thực chất không phải là một bóng ma. Đó là một hiện tượng quang học được gọi là 'Bóng ma của Pepper'. Bằng cách sử dụng một tấm kính phẳng đặt ở một góc 45 độ so với người quan sát, và kiểm soát cường độ ánh sáng giữa hai khu vực, người ta có thể tạo ra một hình ảnh phản chiếu lơ lửng trong không gian, trông giống hệt như một người thực đang di chuyển.”

Thanh tra cảnh sát địa phương, người vừa có mặt, lộ vẻ nghi ngờ:

“Ý ông là hung thủ không hề ở trong phòng lúc đó?”

“Hắn có ở trong phòng, nhưng không ở nơi mà nhân chứng nhìn thấy,” Thorne giải thích, ông chỉ vào một khe hở hẹp nằm sau bức màn nhung. “Hung thủ đứng ở căn phòng phụ phía sau tấm gương này. Hắn mặc trang phục màu đen hoàn toàn và đeo một chiếc mặt nạ phản quang bằng bạc. Khi ánh đèn điện ở hành lang được tăng cường độ đột ngột thông qua một biến trở thủ công, hình ảnh của hắn được phản chiếu lên tấm gương pha lê này, tạo ra ảo giác về một 'người không mặt' đang tiến về phía nạn nhân.”

Thorne bước lại gần vị trí nạn nhân ngã xuống. Ông cúi người xuống, dùng nhíp nhặt một mẩu thủy tinh nhỏ có hình dạng hơi cong, dường như bị vỡ ra từ một loại thấu kính nào đó.

“Nạn nhân không chết vì hung khí thông thường. Eberhard chết vì một cơn đột quỵ do sốc nhiệt và áp suất ánh sáng tập trung. Hung thủ đã sử dụng một thấu kính hội tụ lớn – vốn là một phần của hệ thống đèn chiếu sân khấu mới nhập về – để tập trung toàn bộ năng lượng từ các bóng đèn công suất cao vào gáy của nạn nhân.”

Nam tước Von Zale lắp bắp:

“Nhưng ai… ai có thể điều khiển được hệ thống điện và gương phức tạp này?”

Thorne quay lại, ánh mắt ông dừng lại trên người thợ điện chính của lâu đài, một thanh niên trẻ tên là Klaus, người đang đứng khép nép ở cửa.

“Klaus, cậu có một kiến thức rất tốt về khúc xạ ánh sáng. Có lẽ là nhờ những năm tháng cậu làm việc tại xưởng sản xuất thấu kính ở Jena trước khi đến đây, đúng không?”

Klaus giật mình, đôi tay cậu ta run rẩy giấu vào sau lưng.

“Tôi… tôi chỉ là thợ điện. Tôi không biết gì về thấu kính.”

“Vậy tại sao trên lòng bàn tay của cậu lại có những vết bỏng hình tròn đặc trưng của việc cầm những tấm thấu kính nóng trong thời gian dài? Và tại sao chiếc biến trở ở phòng điều khiển điện lại dính những mẩu vụn của mặt nạ bạc mà tôi vừa tìm thấy?”

Thorne tiến về phía Klaus, bước chân ông gõ đều trên sàn gỗ như nhịp của một chiếc đồng hồ định mệnh.

“Cậu hận Eberhard vì ông ta đã chiếm đoạt bản quyền phát minh về hệ thống gương phản xạ của cha cậu, khiến gia đình cậu lâm vào cảnh bần cùng. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc lâu đài được lắp điện để thực hiện kế hoạch trả thù mang tính 'nghệ thuật' này. Cậu đã biến căn phòng yêu thích của Vua Ludwig thành một buồng thiêu bằng ánh sáng.”

Klaus ngã gục xuống, sự bình tĩnh giả tạo tan vỡ. Cậu ta bắt đầu khóc, những lời thú tội hòa lẫn trong tiếng nấc. Cậu ta đã dành hàng tháng trời để tính toán góc phản xạ, chờ đợi lúc Eberhard đứng đúng vị trí hội tụ để bật công tắc tử thần.

Khi cảnh sát dẫn Klaus đi, Julian Thorne đứng lại một mình giữa Phòng Gương. Ông nhìn vào hàng nghìn hình ảnh phản chiếu của mình, giờ đây trông như những người lính canh giữ sự thật.

“Ánh sáng có thể tạo ra ảo ảnh, nhưng bóng tối trong lòng người mới là thứ khó nắm bắt nhất,” Thorne thì thầm.

Ông rời khỏi lâu đài Neuschwanstein khi màn đêm đã hoàn toàn bao phủ Bavaria. Những ánh đèn điện của lâu đài vẫn rực sáng trên đỉnh núi, nhưng đối với Thorne, đó không còn là biểu tượng của sự sang trọng, mà là lời nhắc nhở về sự tàn nhẫn của trí tuệ khi bị dẫn dắt bởi thù hận.

Trên chuyến xe ngựa trở về trạm dừng chân, Julian Thorne lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những dữ liệu về hiện tượng phản xạ gương. Lục địa già vẫn còn đó những bí mật, và ông biết rằng, ở vụ án tiếp theo, ánh sáng hay bóng tối cũng sẽ đều phải cúi đầu trước sức mạnh của logic thực nghiệm.