Hơi nước trắng đục phun ra từ đầu máy xe lửa, quyện vào làn sương giá của vùng cao nguyên Thụy Sĩ. Tiếng bánh xe sắt nghiến trên đường ray răng cưa tạo ra những âm thanh khô khốc, đều đặn. Bên ngoài cửa sổ toa hạng nhất, những rặng thông già phủ đầy tuyết trắng xóa đứng lặng im như những lính canh của thời gian. Những năm cuối cùng của một thế kỷ đầy biến động đang trôi dần về phía sau, nhường chỗ cho hơi thở của công nghiệp và những phát minh mới đang dần thay đổi diện mạo của toàn Âu châu.
Julian Vane ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bọc nhung đỏ, đôi mắt xám tro nhìn chăm chú vào những bông tuyết đang bám lấy mặt kính. Anh mặc một bộ suit bằng dạ dày dặn, cắt may chuẩn xác theo phong cách London. Bên cạnh anh, chiếc gậy ba toong cán bạc được dựng ngay ngắn. Đó là vật bất ly thân của một người đã dành nửa đời người để truy đuổi những bóng ma trong các con hẻm mù sương ở Scotland Yard và những chiến trường khói lửa nơi thuộc địa xa xôi.
Dù đã rời bỏ phù hiệu cảnh sát, bản năng của một thanh tra điều tra vẫn chảy trong huyết quản Julian. Anh không nhìn cảnh vật; anh nhìn những hình ảnh phản chiếu trên kính để quan sát các hành khách khác trong toa tàu mà không gây sự chú ý.
Đối diện anh là Nam tước von Zuber, một người đàn ông có vẻ ngoài bệ vệ với bộ râu quai nón được tỉa tót kỹ lưỡng. Ông ta liên tục rút chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ra kiểm tra, một cử chỉ cho thấy sự mất kiên nhẫn hoặc lo âu cực độ. Cách đó không xa, một người phụ nữ trẻ mặc đồ đen kín mít, gương mặt ẩn sau lớp mạng che mặt mỏng, tay cô ta siết chặt chiếc túi xách bằng da cá sấu. Julian ghi nhận vết hằn nhẹ trên đôi găng tay lụa của cô – một dấu hiệu cho thấy cô đã cầm vật gì đó rất nặng trong một thời gian dài trước khi lên tàu.
Tiếng còi tàu rít lên một hồi dài báo hiệu ga Clouds đã ở ngay phía trước. Đây là điểm dừng cuối cùng trước khi con đường sắt bị vùi lấp bởi trận bão tuyết đang kéo đến từ phía bắc.
“Thưa quý vị, chúng ta đã đến nơi. Xin lưu ý, đây là chuyến tàu cuối cùng lên đỉnh núi trong tuần này.”
Tiếng của viên trưởng tàu vang lên ngắn gọn. Julian đứng dậy, nhấc chiếc vali bằng da bò nặng trịch xuống khỏi giá gỗ. Khi bước chân anh chạm xuống nền đá của sân ga, một luồng gió buốt giá thổi thốc vào mặt, mang theo mùi của đá vôi và hơi ẩm. Một chiếc xe ngựa kéo hiệu Landau đã đợi sẵn để đưa nhóm khách lên Khách sạn Grand Alpine – một công trình kiến trúc biệt lập nằm chênh vênh trên vách đá cao nhất của dãy Alps.
Chiếc xe ngựa lọc cọc di chuyển trên con đường mòn phủ đầy tuyết. Julian ngồi im lặng, lắng nghe tiếng hơi thở của những người xung quanh. Không ai nói với ai lời nào. Sự im lặng này không giống như sự lịch thiệp thông thường của giới thượng lưu, nó mang màu sắc của sự đề phòng.
Khách sạn Grand Alpine hiện ra như một pháo đài bằng đá xám xịt giữa màn trắng xóa của tuyết. Khi cánh cửa lớn bằng gỗ sồi mở ra, hơi ấm từ lò sưởi khổng lồ ở sảnh chính ùa tới. Marcus, người quản lý khách sạn với gương mặt gầy gò và phong thái phục vụ chuẩn mực, cúi chào các vị khách.
“Chào mừng đến với Grand Alpine. Tôi là Marcus. Tôi đã chuẩn bị phòng cho tất cả quý vị theo đúng danh sách đã gửi.”
Julian bước lên phía trước, tháo găng tay và ký tên vào sổ lưu trú. Anh nhận thấy tay của Marcus hơi run khi đưa chìa khóa, dù căn phòng đang rất ấm.
“Phòng của ông là số 204, thưa ngài Vane. Một căn phòng có tầm nhìn tốt ra vực thẳm phía đông.”
“Cảm ơn, Marcus. Có vẻ như chúng ta sẽ có một đêm dài với trận bão này.”
“Đúng vậy, thưa ngài. Tuyết rơi rất dày. Chúng ta hiện đang hoàn toàn tách biệt với thế giới bên dưới. Không có liên lạc, không có lối ra cho đến khi bão tan.”
Julian bước lên cầu thang gỗ sồi già cỗi. Tiếng giày của anh gõ nhịp đều đặn trên sàn. Khi bước qua dãy hành lang dài, anh để ý thấy những bức tranh chân dung cổ được treo dọc lối đi. Những đôi mắt trong tranh như đang theo dõi từng chuyển động của anh. Anh dừng lại trước cửa phòng mình, nhưng không vào ngay mà liếc nhìn về phía phòng 205. Cửa phòng đó vừa khép lại, để lại một mùi hương nước hoa oải hương nhạt nhòa – loại nước hoa đặc trưng của giới quý tộc Pháp.
Vào trong phòng, Julian đặt vali lên bàn. Anh mở nắp vali, bên trong không chỉ có quần áo. Một bộ dụng cụ thực nghiệm hóa học nhỏ gọn, những chai lọ đựng thuốc thử được sắp xếp ngăn nắp bên cạnh một khẩu lục ổ xoay Webley đã được tháo rời. Anh cầm lấy một lọ thủy tinh chứa bột trắng, lắc nhẹ. Trong thời đại mà y học pháp y mới chỉ là những bước sơ khai với những công trình của các giáo sư tại Lyon, Julian là một trong số ít người tin rằng bằng chứng vật chất mới là chìa khóa duy nhất của sự thật, chứ không phải lời khai của con người.
Đúng tám giờ tối, tiếng chuông báo bữa tối vang lên, trầm đục và khô khốc. Julian chỉnh lại cổ áo, cầm theo chiếc gậy và bước xuống sảnh. Bàn ăn dài được trang trí bằng những chân nến bằng bạc, ánh lửa bập bùng tạo nên những cái bóng nhảy múa trên tường.
Mười một vị khách ngồi quanh bàn. Ngoài Nam tước von Zuber và người phụ nữ gáo phụ lúc nãy, còn có một bác sĩ quân y về hưu tên là Arbuthnot, một giáo sư ngôn ngữ học người Áo, và vài người khác mà Julian chưa kịp nhận diện.
Marcus đứng ở đầu bàn, rót rượu vang vào ly của từng người. Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Nam tước von Zuber đột ngột lên tiếng, giọng ông ta ồm ồm phá vỡ không gian yên tĩnh.
“Chúng ta đều biết mình ở đây không phải vì mục đích nghỉ dưỡng. Có ai trong số các vị nhận được một bức thư không ký tên, nhắc về một sự kiện tại biên giới mười năm trước không?”
Gương mặt của vị bác sĩ già đột nhiên biến sắc. Ông ta đánh rơi chiếc thìa xuống đĩa sứ, tạo ra một tiếng động chói tai.
“Ông đang nói gì vậy, Nam tước? Tôi ở đây vì phổi của tôi cần không khí vùng cao.”
“Đừng dối trá, Arbuthnot. Tôi nhìn thấy bàn tay ông run rẩy khi cầm ly rượu.”
Julian vẫn im lặng, anh cắt miếng thịt bò trên đĩa một cách điềm tĩnh. Anh quan sát phản ứng của từng người. Sự thật thường lộ ra ở những chi tiết nhỏ nhất: một cái chớp mắt quá nhanh, một nhịp thở đứt quãng, hay cách một người siết chặt khăn trải bàn.
“Tôi nghĩ Nam tước có lý. Sự hội ngộ này có quá nhiều điểm trùng hợp mang tính sắp đặt.”
Julian lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng có sức nặng khiến mọi người phải chú ý.
“Và ông là ai để đưa ra nhận xét đó?” Người phụ nữ góa phụ hỏi, đôi mắt cô ta nhìn xoáy vào Julian.
“Julian Vane. Một người chuyên đi tìm những thứ bị thất lạc.”
Bữa tối tiếp tục trong sự nghi ngại. Khi món tráng miệng được mang ra, Marcus đột nhiên xin phép rời khỏi phòng ăn để kiểm tra lại hệ thống sưởi ở tầng hầm. Đó là lần cuối cùng họ nhìn thấy ông ta còn sống.
Khoảng hai mươi phút sau, một tiếng động lớn vang lên từ phía thư viện ở cuối hành lang. Nó không phải tiếng nổ của súng, mà là tiếng rơi vỡ của một vật nặng bằng kim loại, theo sau là một tiếng thét bị bóp nghẹt.
Julian là người đầu tiên rời khỏi bàn ăn. Anh không chạy, nhưng sải bước rất nhanh và dứt khoát. Theo sau anh là Nam tước và bác sĩ Arbuthnot. Khi họ đến trước cửa thư viện, cánh cửa gỗ lớn đã bị khóa chặt từ bên trong.
“Marcus! Có chuyện gì vậy? Mở cửa ra!” Nam tước đập mạnh vào cánh cửa.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ của thư viện vọng ra. Julian quỳ xuống, ghé mắt vào lỗ khóa. Anh nhìn thấy một phần của sàn nhà, nơi một vệt chất lỏng sẫm màu đang từ từ loang ra.
“Tránh ra!”
Julian lùi lại vài bước, rồi dùng vai tông mạnh vào cánh cửa. Với sức mạnh của một người từng trải qua huấn luyện đặc nhiệm, sau ba cú va chạm, chiếc khóa đồng bị bung ra. Cánh cửa mở toang.
Cảnh tượng bên trong khiến Nam tước von Zuber phải lùi lại, tay che miệng. Marcus nằm gục trên bàn làm việc bằng gỗ gụ. Một chiếc dao dọc giấy bằng bạc đâm sâu vào mạn sườn trái của ông ta. Máu đỏ thẫm thấm đẫm tấm khăn trải bàn màu xanh lá cây, chảy xuống sàn nhà tạo thành một vũng lớn.
Julian ngăn không cho những người khác bước vào. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc đèn dầu cầm tay, bật lửa và soi rõ hiện trường.
“Mọi người đứng yên tại chỗ. Bác sĩ Arbuthnot, tôi cần ông giúp xác nhận tình trạng nạn nhân, nhưng tuyệt đối không được chạm vào bất cứ thứ gì khác.”
Bác sĩ run rẩy bước tới. Sau khi kiểm tra mạch cổ, ông ta lắc đầu, giọng lạc đi.
“Đã chết. Vết đâm rất chính xác, xuyên qua tâm thất trái. Ông ấy chết gần như ngay lập tức.”
Julian đứng ở giữa căn phòng, đôi mắt quan sát từng chi tiết. Cửa sổ thư viện được chốt bên trong bằng một thanh sắt lớn. Không có lối thoát nào khác trừ cánh cửa chính mà họ vừa phá vỡ. Trên bàn, bên cạnh thi thể, là một ly rượu vang đã vỡ nát và một tờ giấy trắng tinh.
Anh cúi xuống nhìn gầm bàn, rồi nhìn lên trần nhà. Không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn lớn. Marcus dường như đã đón tiếp kẻ giết mình một cách thản nhiên, hoặc kẻ đó là người mà ông ta hoàn toàn tin tưởng.
“Hung thủ không thể thoát ra ngoài qua cửa sổ.” Julian nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Và cánh cửa chính đã bị khóa từ bên trong. Theo logic thông thường, đây là một vụ tự sát. Nhưng vết đâm ở mạn sườn trái với góc độ từ trên xuống dưới cho thấy điều ngược lại. Đây là một vụ án mạng được dàn dựng trong phòng kín.”
Bên ngoài, trận bão tuyết đã lên đến đỉnh điểm. Những hạt tuyết đập vào cửa kính như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của cái chết. Julian quay lại nhìn mười vị khách đang đứng tập trung ở hành lang. Những gương mặt trắng bệch dưới ánh nến, những đôi mắt chứa đầy sự nghi kỵ và sợ hãi.
“Sẽ không có ai đến cứu chúng ta cho đến khi bão tan.” Julian tiếp tục, anh cầm chiếc gậy ba toong gõ nhẹ xuống sàn. “Và hung thủ, kẻ đã thực hiện hành vi tàn độc này với sự chính xác của một bác sĩ hoặc một người lính, đang đứng giữa chúng ta. Từ giây phút này, tôi yêu cầu không ai được rời khỏi tầm mắt của người khác.”
Nam tước von Zuber lên tiếng, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm.
“Ông lấy quyền gì để ra lệnh cho chúng tôi?”
Julian nhìn thẳng vào mắt Nam tước, đôi mắt xám của anh như ánh lên dưới ngọn đèn dầu.
“Quyền của một người không muốn trở thành nạn nhân tiếp theo. Và quyền của một cựu thanh tra Scotland Yard, người duy nhất ở đây có khả năng tìm ra sự thật trước khi tất cả chúng ta bị giết sạch.”
Sự im lặng bao trùm lấy Grand Alpine. Mười một con người, mười một bí mật, và một xác chết. Trong ánh sáng lờ mờ của những năm tháng cuối cùng thế kỷ, cuộc đấu trí bắt đầu. Julian Vane biết rằng, đằng sau cái chết của Marcus là một sợi dây liên kết vô hình nối về quá khứ – một quá khứ mà nhiều người ở đây đã dùng cả đời để chôn giấu.
Anh quay lại nhìn thi thể Marcus lần cuối, rồi đóng cánh cửa thư viện lại. Cuộc điều tra đã chính thức bắt đầu, và trên đỉnh Alps lạnh giá này, công lý sẽ được thực thi theo cách tàn nhẫn nhất.
Căn phòng 204 của Julian đêm đó không tắt đèn. Anh ngồi bên bàn, bắt đầu viết những dòng đầu tiên vào cuốn sổ tay điều tra của mình. Bên ngoài, tiếng tuyết rơi vẫn đều đặn, che lấp mọi dấu vết, nhưng trong tâm trí Julian, những mảnh ghép đầu tiên của vụ án phòng kín đã bắt đầu hiện hình.