Cánh cửa thư viện được khép lại, nhưng mùi sắt gỉ của máu và mùi nồng của rượu vang vẫn như bám lấy khứu giác của những người có mặt. Julian Vane đứng tựa lưng vào khung cửa gỗ, cánh tay khoanh trước ngực, đôi mắt xám quét qua một lượt những gương mặt đang dao động dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn nến sắp tàn. Bên ngoài, trận cuồng phong của những năm cuối thế kỷ mười chín đang gào thét, quật những mảng tuyết lớn vào lớp kính dày, tạo nên những âm thanh như tiếng móng tay cào cấu vào vách đá.
“Mời mọi người quay lại phòng ăn. Chúng ta cần một không gian đủ sáng và đủ rộng để bắt đầu làm rõ những gì vừa xảy ra.”
Giọng nói của Julian không cao, nhưng nó có một nội lực khiến Nam tước von Zuber vốn đang định phản bác cũng phải nuốt lời vào trong. Họ lầm lũi bước đi dọc hành lang. Tiếng giày của mười một con người vang lên lạc điệu trên nền gỗ sồi. Khách sạn Grand Alpine lúc này không còn là một nơi nghỉ dưỡng xa hoa, nó đã trở thành một chiếc lồng bằng đá khổng lồ, giam giữ kẻ săn mồi và những con mồi tiềm năng.
Khi đã ổn định vị trí quanh chiếc bàn dài, Julian đặt cuốn sổ tay lên mặt bàn gỗ. Anh không ngồi xuống mà đứng ở đầu bàn, vị trí vốn thuộc về Marcus cách đây chưa đầy một giờ đồng hồ.
“Bác sĩ Arbuthnot, tôi muốn nghe ý kiến chuyên môn của ông về thi thể trước. Hãy bỏ qua những cảm xúc cá nhân.”
Vị bác sĩ già tháo chiếc kính gọng vàng xuống, lau vội những giọt mồ hôi trên trán dù căn phòng đang dần lạnh đi do hệ thống sưởi bị ngắt.
“Nạn nhân tử vong do một vết đâm duy nhất. Con dao dọc giấy đã xuyên qua xương sườn, đi thẳng vào tâm thất trái. Theo độ đông của máu và sự hạ nhiệt sơ bộ của các đầu ngón tay trong môi trường lạnh này, tôi ước tính Marcus đã chết khoảng mười lăm đến hai mươi phút trước khi chúng ta phá cửa.”
Julian gật đầu, ngòi bút máy của anh lướt trên mặt giấy tạo ra những tiếng sột soạt đều đặn.
“Mười lăm phút. Đó chính là khoảng thời gian sau khi Marcus rời khỏi bàn ăn này để đi kiểm tra hệ thống sưởi. Có ai thấy ông ấy đi về hướng nào khác ngoài hành lang dẫn xuống tầng hầm không?”
Sự im lặng bao trùm. Những người khách nhìn nhau với vẻ nghi kỵ. Nam tước von Zuber hắng giọng, phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
“Tôi thấy ông ta đi về phía nhà bếp trước khi rẽ vào lối hành lang thư viện. Nhưng lúc đó tôi đang bận tranh luận với Giáo sư về vấn đề thuế quan, nên không chú ý lắm.”
“Thưa Nam tước, ông nói là ông thấy Marcus rẽ vào thư viện, hay chỉ là đi về phía đó?”
Julian xoáy sâu vào chi tiết. Anh biết rằng trong các vụ án trinh thám, sự nhầm lẫn giữa 'thấy' và 'suy luận' thường là cái bẫy chết người.
“Tôi... tôi thấy ông ta đi khuất sau góc cua dẫn đến thư viện. Lúc đó là khoảng tám giờ mười lăm.”
Julian quay sang người phụ nữ góa phụ, cô gái nãy giờ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ thường.
“Còn cô, tiểu thư? Tôi để ý thấy cô đã rời bàn ăn khoảng năm phút sau khi Marcus đi. Cô đi đâu?”
Cô gái khẽ ngước mắt lên, đôi môi mím chặt.
“Tôi thấy ngột ngạt nên đã vào phòng trang điểm ở sảnh chính. Tôi không hề đi gần thư viện. Anh có thể kiểm tra, lối đi từ phòng trang điểm đến đó phải băng qua sảnh chính, nơi có ít nhất ba vị khách khác đang ngồi hút thuốc.”
“Đúng vậy,” Giáo sư ngôn ngữ học lên tiếng. “Tôi và ngài Nam tước đã ngồi ở sảnh sau khi kết thúc món chính. Chúng tôi không thấy tiểu thư đi qua đó để đến thư viện.”
Julian ghi chú vào sổ: Ngoại phạm của tiểu thư được xác nhận bởi hai người, trừ khi có một lối đi bí mật khác. Anh dừng bút, nhìn vào chiếc ly rượu vang vỡ nát mà anh đã nhặt một mảnh nhỏ từ hiện trường và bọc trong khăn tay. Dưới ánh nến, mảnh thủy tinh ánh lên một lớp màng mỏng hơi mờ, không phải màu đỏ của rượu vang đơn thuần.
“Bác sĩ Arbuthnot, ông có ngửi thấy mùi gì lạ từ miệng nạn nhân không? Một mùi hơi giống như hạnh nhân đắng, hoặc có thể là mùi nồng của thảo mộc?”
Vị bác sĩ cau mày suy nghĩ.
“Bây giờ anh nhắc tôi mới nhớ... Có một mùi ngai ngái, nhưng tôi cứ ngỡ đó là mùi của loại rượu vang đỏ đậm mà khách sạn phục vụ.”
“Không phải rượu đâu,” Julian nói, giọng anh trở nên lạnh lùng hơn. “Đó là dấu vết của Digitalis nồng độ cao – chiết xuất từ hoa dương địa hoàng. Nó giải thích tại sao không có dấu hiệu vật lộn. Marcus đã bị hạ độc trước khi bị đâm. Chất độc làm tim ông ấy đập chậm lại, khiến ông ấy rơi vào trạng thái tê liệt tạm thời. Kẻ sát nhân chỉ việc bước vào và thực hiện nhát đâm kết liễu một cách dễ dàng.”
Một tiếng xì xào kinh hãi vang lên khắp phòng ăn. Hạ độc là phương thức của những kẻ hèn nhát nhưng cực kỳ kiên nhẫn.
“Nhưng làm sao hắn vào được phòng kín?” Vị Nam tước đập tay xuống bàn. “Chúng ta đều thấy cửa khóa trong, cửa sổ cũng khóa trong. Chẳng lẽ hắn là bóng ma?”
Julian không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước chậm rãi quanh bàn ăn, chiếc gậy ba toong gõ nhịp đều đặn trên sàn.
“Trong thời đại mà kỹ thuật cơ khí đang phát triển vượt bậc này, 'phòng kín' chỉ là một ảo giác về sự an toàn. Hãy nhớ lại sợi chỉ đỏ mà tôi tìm thấy ở cạnh cửa. Nó là loại chỉ lụa dai, thường được dùng trong ngành may mặc cao cấp. Nếu một người luồn sợi chỉ qua chuôi chìa khóa bên trong, sau đó luồn qua khe hở của ổ khóa và kéo từ bên ngoài khi đã đóng cửa, họ có thể xoay chìa khóa để khóa cửa từ phía hành lang.”
Julian dừng lại sau lưng người phụ nữ góa phụ.
“Kỹ thuật này đòi hỏi sự khéo léo tuyệt đối và một sợi chỉ đủ bền. Và thú vị thay, tiểu thư, tôi thấy trong túi xách của cô có một bộ đồ khâu nhỏ với những cuộn chỉ lụa cùng màu.”
Cô gái giật mình, chiếc túi xách rơi xuống sàn, làm bật ra một vài vật dụng cá nhân. Julian cúi xuống, nhặt một cuộn chỉ màu đỏ lên.
“Anh đang buộc tội tôi sao? Chỉ vì tôi mang theo đồ khâu?”
“Tôi không buộc tội ai cả,” Julian bình thản nói. “Tôi chỉ đang phân tích các khả năng vật lý. Cuộn chỉ này là một bằng chứng, nhưng chưa đủ để kết luận. Vì hung thủ còn phải đối mặt với một vấn đề nữa: làm sao để thuốc độc đi vào ly rượu của Marcus mà không ai hay biết?”
Anh quay lại nhìn bác sĩ Arbuthnot.
“Bác sĩ, ông là người am hiểu về dược tính nhất ở đây. Ông có mang theo túi cứu thương chứ?”
“Có, tôi luôn mang theo bên mình.”
“Vậy phiền ông mở nó ra. Tôi muốn xem liệu ông có mang theo loại thuốc trợ tim nào chứa Digitalis không.”
Bác sĩ Arbuthnot lúng túng, đôi tay ông ta run rẩy khi đặt chiếc túi da lên bàn. Bên trong là những chai lọ thủy tinh nhỏ nhắn, được dán nhãn cẩn thận bằng tiếng Latinh. Julian dùng ngón tay thon dài của mình lướt qua từng chai lọ. Anh dừng lại ở một lọ thủy tinh màu hổ phách, nhãn thuốc đã bị xé mất một góc.
“Lọ này đựng gì, thưa bác sĩ?”
“Đó là... đó là thuốc an thần của tôi. Tôi bị chứng mất ngủ kinh niên.”
Julian mở nút lọ, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Một mùi hương ngai ngái đúng như anh dự đoán.
“Thuốc an thần thường không có mùi thảo mộc đậm thế này. Đây chính là Digitalis tinh chất. Ông đã nói dối về nội dung của lọ thuốc này.”
Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Arbuthnot. Vị bác sĩ già sụp xuống ghế, gương mặt ông ta xám xịt như tro tàn.
“Tôi không giết ông ấy! Tôi mang theo nó vì bệnh tim của chính mình. Đúng, tôi đã nói dối, nhưng đó là vì tôi sợ bị nghi ngờ!”
Julian thu lại ánh mắt sắc lẹm. Anh biết Arbuthnot đang nói thật một phần, nhưng trong trinh thám, một lời nói dối nhỏ có thể che giấu một âm mưu khổng lồ.
“Chúng ta có một sợi chỉ đỏ từ túi của tiểu thư, một lọ thuốc độc từ túi của bác sĩ. Mọi thứ dường như quá rõ ràng để đổ tội cho một trong hai người. Nhưng kẻ sát nhân mà tôi biết sẽ không để lại những manh mối lộ liễu đến thế.”
Anh bước về phía cửa sổ phòng ăn, nhìn ra màn đêm trắng xóa.
“Hung thủ là kẻ hiểu rất rõ về thói quen của Marcus. Marcus không bao giờ uống rượu một mình trong thư viện vào giờ đó. Ông ta vào đó là để gặp một người. Một người đã hẹn gặp ông ta để trao đổi về bức thư nặc danh mà Nam tước đã nhắc đến lúc nãy.”
Julian quay lại, nhìn thẳng vào Nam tước von Zuber.
“Nam tước, ông nói rằng ông nhận được một bức thư nhắc về sự kiện mười năm trước tại biên giới. Sự kiện đó có liên quan đến một vụ buôn lậu vũ khí bị bại lộ, khiến một trung đoàn đặc nhiệm bị phục kích, đúng không?”
Nam tước cứng người, đôi mắt ông ta lộ rõ sự kinh hoàng.
“Làm sao... làm sao anh biết về trung đoàn đó?”
“Vì chiếc nhẫn phù hiệu mà tôi nhận được trong bức thư mời tôi đến đây,” Julian rút từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn bạc có hình đầu đại bàng. “Tôi cũng là một phần của quá khứ đó. Và tôi tin rằng, tất cả chúng ta ở đây, bằng cách này hay cách khác, đều có liên quan đến cái đêm đẫm máu mười năm về trước.”
Không gian trong phòng ăn đột nhiên trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Bí mật mà mỗi người cố gắng chôn giấu suốt một thập kỷ giờ đây bị phơi bày dưới ánh nến của Khách sạn Grand Alpine. Julian Vane không chỉ đang điều tra một vụ án mạng; anh đang lật lại một bản án tử hình từ quá khứ.
“Marcus không phải là mục tiêu cuối cùng,” Julian tiếp tục, giọng nói của anh vang lên như một lời tiên tri điềm gở. “Ông ấy chỉ là người nắm giữ chìa khóa của sự thật. Kẻ giết ông ấy muốn xóa sạch dấu vết. Và chừng nào bão tuyết còn chưa tan, con quỷ dữ trong tòa lâu đài này sẽ không dừng lại cho đến khi người cuối cùng biết về sự kiện biên giới nằm xuống.”
Ngay lúc đó, một tiếng rắc khô khốc vang lên. Ánh sáng từ những ngọn nến phụt tắt do một luồng gió mạnh từ đâu ùa vào. Trong bóng tối hoàn hảo, Julian nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc và một hơi thở gấp gáp ngay sát bên mình.
Anh vung chiếc gậy ba toong ra phía trước, cảm nhận được nó chạm vào một vật gì đó cứng chắc. Một tiếng kêu rên khe khẽ vang lên rồi biến mất trong tiếng gió rít qua khe cửa. Khi Julian bật được chiếc đèn pin của mình lên, phòng ăn đã trở nên hỗn loạn. Ghế bị lật đổ, và quan trọng nhất, vị bác sĩ Arbuthnot đã biến mất khỏi chỗ ngồi của mình.
“Bác sĩ!” Nam tước hét lên.
Julian không phí lời. Anh lao ra phía hành lang, luồng ánh sáng từ đèn pin cắt ngang bóng tối như một thanh kiếm. Trên sàn gỗ sồi, những giọt máu tươi còn nóng hổi dẫn về phía cầu thang dẫn lên tầng thượng.
“Mọi người ở yên đây! Khóa chặt cửa lại!” Julian ra lệnh mà không ngoái đầu lại.
Bước chân của anh nhẹ nhàng nhưng tốc độ cực nhanh, kỹ năng của một cựu đặc nhiệm cho phép anh di chuyển trong bóng tối mà không gây ra tiếng động. Khi anh lên đến tầng thượng, cánh cửa dẫn ra ban công đang mở toang. Tuyết tràn vào bên trong sảnh như một thác nước màu trắng.
Dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng bị mây che khuất, Julian thấy một bóng người đang đứng chênh vênh trên mép ban công đá. Đó là bác sĩ Arbuthnot, nhưng ông ta không đứng một mình. Một bóng đen khác đang đứng đối diện, tay lăm lăm một vật gì đó sáng loáng.
“Dừng lại!” Julian hét lên.
Cái bóng đen quay lại nhìn anh. Dưới lớp khăn che mặt, đôi mắt của kẻ đó ánh lên một sự thù hận sâu hoắm. Không một lời đáp lại, kẻ đó đẩy mạnh bác sĩ Arbuthnot vào khoảng không vô định của vực thẳm dãy Alps. Một tiếng thét dài rồi im bặt giữa tiếng bão.
Kẻ sát nhân không bỏ chạy. Hắn đứng đó, nhìn Julian Vane, rồi từ từ rút một khẩu súng ngắn từ trong áo khoác ra.
“Anh đã quá muộn, Vane,” một giọng nói khàn khàn, bị bóp méo qua lớp vải vang lên. “Sự thật sẽ bị tuyết vùi lấp, giống như tất cả chúng ta.”
Julian không hề nao núng. Anh đứng vững trên đôi chân của mình, chiếc gậy ba toong cầm ngang ngực.
“Ngươi có thể giết người, nhưng ngươi không thể giết chết logic. Cái chết của bác sĩ chỉ xác nhận thêm một điều: ngươi đang sợ hãi. Ngươi sợ rằng mẩu giấy mà Marcus để lại đã rơi vào tay ta.”
Kẻ sát nhân khựng lại một nhịp. Đó là tất cả những gì Julian cần. Anh lao tới, nhưng một luồng tuyết lở nhỏ từ mái nhà đổ sụp xuống, ngăn cách giữa hai người. Khi lớp bụi tuyết tan đi, ban công đã trống rỗng. Kẻ sát nhân đã biến mất vào trong mê cung của những căn phòng khách sạn, để lại Julian một mình đối mặt với trận bão đang điên cuồng gào thét.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vải nhỏ bị vướng vào lan can đá. Đó là một mảnh vải từ áo choàng của Nam tước von Zuber. Nhưng Julian không hề lộ vẻ vui mừng. Anh biết hung thủ là một kẻ bậc thầy về việc dàn dựng. Những bằng chứng cứ thế hiện ra một cách quá hoàn hảo, như thể chúng được đặt vào tay anh để dẫn dụ anh vào một con đường sai lầm.
Julian quay trở lại bên trong, hơi thở anh đều đặn dù nhịp tim có phần nhanh hơn. Vụ án phòng kín đầu tiên đã có lời giải về mặt kỹ thuật, nhưng nó lại mở ra một hố sâu thăm thẳm của một âm mưu lớn hơn. Mười người còn lại trong khách sạn, giờ đây ai cũng có thể là kẻ sát nhân, và ai cũng có thể là nạn nhân tiếp theo.
Anh bước xuống cầu thang, bộ óc thiên tài bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện. Digitalis, sợi chỉ đỏ, mảnh vải dạ, và sự kiện biên giới mười năm trước. Các mảnh ghép đang bắt đầu xoay chuyển, nhưng bức tranh toàn cảnh vẫn còn bị phủ mờ bởi làn sương tuyết của dãy Alps.
Cuộc chơi này không còn là điều tra án mạng thông thường. Đây là một cuộc thanh trừng. Và Julian Vane, cựu cảnh sát điều tra, người mang theo bí mật của riêng mình, chính là quân bài duy nhất có thể ngăn chặn bàn tay của tử thần.
Anh trở lại phòng ăn, nơi những vị khách đang run rẩy chờ đợi.
“Bác sĩ Arbuthnot đã chết,” Julian tuyên bố với tông giọng lạnh lùng nhất có thể. “Và hung thủ của chúng ta vừa phạm một sai lầm lớn nhất trong đời hắn.”
“Sai lầm gì?” Nam tước hỏi, giọng lạc đi vì sợ hãi.
“Hắn tưởng rằng bóng tối là đồng minh của mình,” Julian nhìn chằm chằm vào Nam tước. “Nhưng hắn quên mất rằng, trong bóng tối, mọi giác quan khác của con người đều trở nên sắc bén hơn. Và tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của hắn. Một tiếng bước chân có nhịp điệu không đều – dấu hiệu của một người có vết thương cũ ở chân trái.”
Nam tước von Zuber vô thức lùi lại một bước, tay trái của ông ta run rẩy bám vào mép bàn. Julian không nói thêm gì nữa, anh quay lưng bước về phía thư viện. Anh cần phải tìm mẩu giấy mà Marcus đã cố bảo vệ bằng cả tính mạng mình. Sự thật nằm ở đó, giữa những trang sách cũ và mùi máu đã bắt đầu lạnh ngắt.
Dưới chân cầu thang, chiếc đồng hồ quả lắc lớn của khách sạn điểm mười hai tiếng. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng mặt trời sẽ không sớm hiện diện ở Grand Alpine. Chỉ có sự thật lạnh lẽo và những linh hồn không siêu thoát đang chờ đợi được gọi tên.
Julian mở cửa thư viện một lần nữa. Lần này, anh không tìm kiếm bằng mắt, mà tìm kiếm bằng sự thấu hiểu về tâm lý của một kẻ sắp chết. Marcus đã muốn nói gì với anh? Tại sao lại là căn phòng này? Anh đưa đèn pin lên, soi vào bức chân dung của người sáng lập khách sạn trên tường. Phía sau đôi mắt của bức tranh, dường như có một điều gì đó đang mời gọi.