MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 3: BẢN DI CHÚ TRONG TƯỜNG ĐÁ

Trên Đỉnh Alps

Chương 3: BẢN DI CHÚ TRONG TƯỜNG ĐÁ

2,871 từ · ~15 phút đọc

Bầu không khí trong thư viện giờ đây đặc quánh mùi của sáp nến cháy dở và hơi lạnh của cái chết. Julian Vane đứng lặng im giữa phòng, chiếc đèn pin trên tay anh quét một vòng chậm rãi qua những kệ sách cao sát trần nhà. Những gáy sách bằng da cũ kỹ, sờn rách dường như đang thì thầm về những bí mật đã bị phong kín suốt hàng thập kỷ. Anh không vội vã. Đối với một người đã từng kinh qua những cuộc thẩm vấn cân não tại Scotland Yard, anh biết rằng sự vội vàng chính là đồng minh lớn nhất của kẻ sát nhân.

Anh bước tới bàn làm việc của Marcus, nơi thi thể đã được đưa đi nhưng vũng máu vẫn còn đó, thẫm đen và khô khốc trên mặt gỗ gụ. Ánh đèn của Julian dừng lại ở chiếc ly rượu vang vỡ nát. Anh cúi xuống, dùng một chiếc kẹp nhỏ trong bộ dụng cụ lấy ra một mảnh thủy tinh hình tam giác sắc lẹm. Dưới ánh sáng tập trung, anh nhận thấy một lớp màng mỏng, trong suốt bám ở mặt trong của mảnh vỡ.

“Không chỉ có Digitalis.”

Julian lẩm bẩm một mình. Anh đưa mảnh vỡ lên gần mũi, hít một hơi thật nhẹ. Một mùi hương rất khẽ, giống như mùi cỏ khô bị cháy, len lỏi vào khứu giác. Đó là dấu vết của Atropine, một loại chất chiết xuất từ cây cà độc dược. Nếu Digitalis làm tim đập chậm lại, thì Atropine ở liều lượng thấp lại gây ra sự ảo giác và mất phương hướng. Kẻ sát nhân không chỉ muốn Marcus chết; hắn muốn Marcus phải sống trong nỗi kinh hoàng tột độ và sự mơ hồ trước khi nhát dao kết liễu được hạ xuống.

Tiếng bước chân nhẹ vang lên ngoài hành lang. Julian tắt đèn pin, ép mình vào bóng tối sau một kệ sách lớn. Cánh cửa thư viện khẽ rít lên khi bị đẩy vào. Một bóng người mảnh khảnh bước vào, tay cầm một ngọn nến run rẩy. Đó là người phụ nữ góa phụ - người phụ nữ mà Julian vẫn chưa thể xác định được danh tính thực sự đằng sau lớp mạng che mặt.

Cô ta tiến về phía bức chân dung của người sáng lập khách sạn, đôi bàn tay gầy guộc chạm khẽ vào khung tranh mạ vàng. Julian bước ra khỏi bóng tối, giọng nói của anh vang lên điềm tĩnh nhưng sắc lạnh.

“Cô đang tìm kiếm thứ mà Marcus đã giấu, hay cô đang tìm cách xóa bỏ dấu vết cuối cùng mà hắn để lại, thưa tiểu thư?”

Cô gái giật mình, ngọn nến trên tay suýt rơi xuống sàn. Cô xoay người lại, hơi thở dồn dập, đôi mắt mở to dưới lớp mạng che mặt đã được vén lên một nửa.

“Anh... anh luôn rình rập trong bóng tối như một con quỷ vậy sao, ngài Vane?”

“Trong một ngôi nhà đầy rẫy những kẻ nói dối, bóng tối là nơi duy nhất cho ta thấy sự thật.” Julian bước tới gần, luồng sáng từ đèn pin của anh chiếu thẳng vào đôi tay đang run rẩy của cô gái. “Cô không phải là một góa phụ. Những vết chai trên đầu ngón tay trái của cô là dấu vết của một người chơi đàn vĩ cầm chuyên nghiệp, và chiếc nhẫn trên tay cô, dù đã được xoay mặt đá vào trong, vẫn để lộ phù hiệu của một gia tộc đã lụi bại tại biên giới mười năm trước.”

Cô gái im lặng một hồi lâu, rồi từ từ buông tay khỏi khung tranh. Cô hít một hơi sâu, lấy lại sự bình tĩnh của một người đã quen với việc đối mặt với nghịch cảnh.

“Gia tộc von Elster. Tôi là Elena von Elster. Và anh nói đúng, tôi không đến đây để nghỉ dưỡng. Tôi đến để đòi lại danh dự cho cha mình - người đã bị buộc tội phản bội trung đoàn mười năm trước.”

“Và Marcus là người nắm giữ bằng chứng về sự vô tội đó?” Julian hỏi, anh hạ thấp ánh đèn pin.

“Ông ấy là thư ký của trung đoàn năm đó. Ông ấy đã gửi thư cho tôi, nói rằng ông ấy không thể sống tiếp với gánh nặng này nữa. Ông ấy hứa sẽ trao cho tôi bản danh sách thực sự của những kẻ đã bán đứng vũ khí cho quân địch.”

Julian quay lại nhìn bức chân dung. Anh đưa tay gõ nhẹ vào phần góc dưới của khung tranh. Một tiếng kêu “cộp” khô khốc vang lên, khác hẳn với tiếng gõ vào tường đá. Anh rút từ trong gậy ba toong ra một lưỡi dao mỏng, khéo léo lách vào khe hở giữa khung tranh và bức tường. Với một lực bẩy vừa đủ, một ngăn bí mật nhỏ bật ra.

Bên trong ngăn bí mật không phải là một danh sách, mà là một chiếc hộp thiếc nhỏ đã rỉ sét. Julian mở hộp. Bên trong là một tập tài liệu được viết bằng mực tím - loại mực thường được sử dụng trong các văn bản quân đội của những năm tháng thuộc thời kỳ trước.

“Cẩn thận!” Elena hét lên khi thấy Julian định chạm vào tập tài liệu.

Julian khựng lại. Anh quan sát kỹ mép của chiếc hộp. Một sợi dây thép mảnh như tóc được nối từ nắp hộp xuống một cơ chế nhỏ bên dưới sàn gỗ. Nếu anh kéo tập tài liệu ra một cách thô bạo, một chiếc kim tẩm độc sẽ bắn thẳng vào tay anh. Đây là một cái bẫy điển hình của những đặc nhiệm phe đối lập trong cuộc chiến tranh biên giới năm xưa.

“Kỹ xảo tinh vi.” Julian nhận xét. Anh dùng chiếc kẹp khóa lại cơ chế lò xo trước khi lấy tập tài liệu ra.

Anh lật giở những trang giấy vàng ố. Đó không chỉ là danh sách, mà là một bản di chúc tinh thần của Marcus. Từng dòng chữ run rẩy ghi lại những sự kiện của đêm định mệnh đó: sự phản bội, những khoản tiền hối lộ chảy vào túi của những người mà ai cũng nghĩ là anh hùng, và sự dàn xếp để đổ tội cho tướng von Elster.

“Nam tước von Zuber, Bác sĩ Arbuthnot, và cả... người quản lý hiện tại của một ngân hàng lớn tại Zurich.” Julian đọc tên những người có mặt trong bản danh sách. “Tất cả họ đều có mặt ở đây đêm nay, ngoại trừ người quản lý ngân hàng.”

“Vậy ai là kẻ đã giết Marcus?” Elena hỏi, giọng cô lạc đi. “Nam tước? Hay là vị bác sĩ tội nghiệp đã bị đẩy xuống vực?”

Julian không trả lời ngay. Anh nhìn vào sơ đồ kiến trúc của khách sạn được vẽ tay ở trang cuối của tập tài liệu. Một chi tiết khiến anh chú ý: có một đường ống dẫn hơi sưởi chạy ngầm từ thư viện này dẫn thẳng lên phòng 302 - căn phòng vốn được bỏ trống theo lời của Marcus lúc ban đầu.

“Atropine.” Julian thốt lên. “Kẻ sát nhân không cần phải vào phòng để hạ độc. Hắn đã sử dụng hệ thống ống dẫn hơi cũ kỹ này để thổi hơi độc vào phòng khi Marcus đang ở bên trong. Chất độc khiến nạn nhân mất khả năng kháng cự, sau đó hắn mới bước vào qua một lối đi mà chúng ta chưa tìm thấy.”

Julian bước về phía kệ sách lớn ở góc phòng. Anh đẩy mạnh những cuốn từ điển dày cộm sang một bên, để lộ một trục xoay bằng đồng đã bị rỉ xanh. Khi anh xoay trục, một mảng kệ sách từ từ lùi lại, để lộ một lối đi hẹp, tối tăm dẫn sâu vào lòng vách đá.

“Lối đi này dẫn lên các tầng trên.” Julian nói. “Hắn đã ở ngay bên cạnh chúng ta suốt bữa tối. Hắn không cần phải ngồi cùng bàn để giết người.”

“Nhưng nếu vậy, kẻ sát nhân không phải là một trong số các vị khách sao?”

“Hắn có thể là bất cứ ai đã từng ở đây trước khi chúng ta đến, hoặc một kẻ đóng giả khách.” Julian bước vào lối đi tối, ánh đèn pin của anh chỉ còn là một đốm sáng nhỏ giữa hư không. “Tiểu thư, cô hãy cầm lấy tập tài liệu này và quay lại sảnh chính. Hãy tìm Nam tước và bắt ông ta phải nói ra sự thật về đêm biên giới. Tôi cần phải đuổi theo kẻ đang trốn trong những bức tường này.”

Elena ngần ngại, nhưng ánh mắt kiên định của Julian đã thuyết phục cô. Cô nhận lấy tập tài liệu, siết chặt vào ngực rồi chạy nhanh ra phía cửa.

Julian bắt đầu leo lên những bậc thang đá hẹp. Không gian ở đây nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi dầu máy. Đây là hệ thống vận hành thang máy thô sơ bằng tời kéo của khách sạn, một minh chứng cho sự giao thoa giữa thủ công và công nghiệp của những năm cuối thế kỷ. Mỗi bước chân của anh đều tạo ra những tiếng vang vọng trong lòng núi.

Khi lên đến cao độ của tầng ba, anh nghe thấy tiếng kim loại va chạm vào nhau. Một âm thanh chát chúa, gấp gáp. Julian tăng tốc. Anh đẩy một cánh cửa gỗ nhỏ và bước ra một căn phòng đầy bụi bặm. Trên bàn là những thiết bị mà anh không ngờ tới: một bộ máy điện tín cầm tay, những sơ đồ quân sự và một chiếc mặt nạ phòng độc kiểu sơ khai nhất.

“Cuối cùng thì ông cũng đến, ngài Vane.”

Một giọng nói vang lên từ phía góc tối của căn phòng. Julian quay đèn pin về hướng đó. Một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồng phục quản gia nhưng với tư thế đứng của một người lính cấp cao, đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ. Đó không phải là người lạ. Đó là người phụ tá của Marcus, kẻ mà mọi người cứ ngỡ đã xuống thung lũng để lấy thêm nhu yếu phẩm trước trận bão.

“Người phụ tá Hans.” Julian nói, giọng không hề ngạc nhiên. “Hay tôi nên gọi ông bằng tên thật trong trung đoàn biên giới: Đại úy Kessler?”

Người đàn ông cười nhạt, ánh đèn pin của Julian làm nổi bật vết sẹo dài chạy dọc má ông ta - dấu tích của một vụ nổ năm xưa.

“Mười năm. Tôi đã chờ đợi mười năm để tất cả các người tụ họp lại đây. Marcus đã quá yếu mềm. Ông ta muốn thú tội. Nhưng thú tội không thể làm những người anh em của tôi sống lại. Chỉ có máu mới rửa sạch được sự phản bội.”

“Ông đã giết Marcus vì ông ấy muốn giao bằng chứng cho tiểu thư Elena?”

“Tôi giết ông ta vì ông ta định phá hỏng kế hoạch của tôi. Marcus muốn cứu vớt linh hồn mình, còn tôi, tôi muốn sự công bằng của tử thần.” Kessler đứng dậy, tay cầm một thiết bị kích nổ thủ công. “Khách sạn này được xây dựng trên một mỏ đá vôi không ổn định. Với một lượng thuốc nổ vừa đủ ở các cột trụ chính, tất cả những kẻ phản bội bên dưới sẽ được chôn vùi vĩnh viễn dưới tuyết trắng của dãy Alps.”

Julian giữ khoảng cách, chiếc gậy ba toong của anh khẽ nhích lên một chút.

“Ông bao gồm cả tiểu thư Elena vào danh sách đó sao? Cô ấy vô tội. Cô ấy là con gái của người mà ông tôn trọng nhất.”

Kessler khựng lại một giây. Đôi mắt ông ta dao động. Julian tận dụng khoảnh khắc đó.

“Gia tộc von Elster đã chịu đủ khổ cực rồi. Nếu ông nổ tung nơi này, ông sẽ giết chết tia hy vọng duy nhất để minh oan cho cha cô ấy. Sự thật nằm trong tập tài liệu mà tôi đã giao cho Elena. Nếu ông dừng lại, thế giới sẽ biết ai là kẻ phản bội thực sự. Nam tước von Zuber sẽ phải đối mặt với tòa án, chứ không phải một cái chết nhanh chóng dưới đống đổ nát.”

Kessler nhìn xuống thiết bị kích nổ, rồi nhìn Julian.

“Anh là một thanh tra giỏi, Vane. Nhưng anh không hiểu được nỗi đau của việc bị bỏ lại trong tuyết lạnh trong khi những kẻ bán đứng anh lại đang ngồi ăn tối dưới ánh nến sang trọng.”

“Tôi hiểu.” Julian bước thêm một bước. “Tôi đã ở đó, tại Trung Đông, khi trung đoàn của tôi bị bỏ rơi. Tôi cũng đã muốn giết sạch những kẻ ở London. Nhưng rồi tôi nhận ra, cái chết là sự giải thoát quá dễ dàng cho bọn chúng. Sự sống trong nhục nhã và bị người đời phỉ nhổ mới là hình phạt thích đáng nhất.”

Tiếng gió rít qua khe hở của căn phòng như tiếng gào khóc của những linh hồn tử sĩ. Kessler từ từ hạ tay xuống. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng súng nổ vang lên từ phía cửa phòng.

Viên đạn sượt qua vai Julian và găm thẳng vào ngực Kessler. Người đàn ông ngã xuống, thiết bị kích nổ rơi khỏi tay. Julian xoay người lại, khẩu súng trong túi áo anh đã sẵn sàng.

Ở ngưỡng cửa là Nam tước von Zuber, gương mặt ông ta vặn vẹo vì sợ hãi và hung ác. Khẩu súng trên tay ông ta vẫn còn bốc khói.

“Ta sẽ không để bất cứ ai đưa ta ra tòa án nào cả!” Nam tước hét lên. “Tất cả các ngươi phải chết ở đây!”

Ông ta điên cuồng bóp cò lần nữa, nhưng Julian đã nhanh hơn. Anh lao mình sang một bên, chiếc gậy ba toong vung lên một vòng cung hoàn hảo, đập mạnh vào cổ tay của Nam tước. Khẩu súng văng ra xa. Julian tung một cú đấm móc vào hàm ông ta, khiến thân hình bệ vệ của Nam tước đổ sụp xuống như một bao tải ngũ cốc.

Julian không dừng lại để kiểm tra Nam tước. Anh lao về phía Kessler. Người đại úy đang hấp hối, máu trào ra từ khóe miệng.

“Tập tài liệu... hãy chắc chắn... nó được công bố...” Kessler thầm thì, đôi mắt ông ta dần mờ đi.

“Tôi hứa.” Julian nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của người lính già.

Kessler trút hơi thở cuối cùng khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu xuyên qua lớp mây mù dày đặc. Trận bão đã bắt đầu suy yếu, để lộ ra đỉnh núi Alps hùng vĩ nhưng tang tóc.

Julian đứng dậy, nhặt thiết bị kích nổ lên và vô hiệu hóa nó. Anh nhìn xuống Nam tước đang nằm rên rỉ trên sàn. Sự thật đã được phơi bày, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Hai mạng người đã nằm xuống trong đêm qua, và vô số linh hồn khác sẽ còn bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra tại Grand Alpine.

Anh bước ra ban công của căn phòng bí mật. Phía dưới, sân khách sạn đã lờ mờ hiện ra trong ánh bình minh xám xịt. Anh thấy Elena đang đứng giữa sân, tay cầm tập tài liệu, nhìn lên phía anh. Julian gật đầu nhẹ. Một cuộc chiến đã kết thúc, nhưng đối với Julian Vane, thế giới của những bí mật và những vụ án mạng sẽ không bao giờ dừng lại.

Anh quay vào trong, thu dọn những mảnh vỡ của sự thật. Những năm cuối thế kỷ mười chín đang khép lại bằng những vệt máu trên tuyết, báo hiệu một thế kỷ mới đầy rẫy những biến động và những phương thức tội phạm tinh vi hơn. Nhưng dù tội ác có tinh vi đến đâu, Julian biết rằng chúng luôn để lại một sợi chỉ đỏ - một vết nứt vật lý dẫn đến công lý.

Khi anh bước xuống sảnh chính, các vị khách khác đã tụ tập lại. Sự sợ hãi đã biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề khi họ nhìn thấy Nam tước bị Julian giải xuống trong xiềng xích tự chế.

“Vụ án đã kết thúc.” Julian tuyên bố, giọng anh vang vọng khắp sảnh lớn. “Ngày mai, khi chuyến tàu đầu tiên quay lại, công lý sẽ chính thức được thực thi.”

Anh bước về phía lò sưởi, ném một mảnh giấy nhỏ vào lửa. Đó là mảnh giấy ghi tên của chính anh trong danh sách những người có mặt tại biên giới năm xưa. Julian Vane không chỉ đến đây để phá án; anh đến để kết thúc chương đen tối nhất trong cuộc đời mình.

Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi mảnh giấy và cả những bóng ma của quá khứ. Julian thở dài, tựa lưng vào ghế. Một vụ án kinh điển đã khép lại, nhưng hơi lạnh của dãy Alps dường như đã thấm sâu vào tâm hồn anh, một hơi lạnh mà có lẽ không ngọn lửa nào có thể sưởi ấm được.