Bình minh của những ngày cuối cùng trước khi bước sang một thế kỷ mới không mang theo sự rạng rỡ. Nó chỉ là một dải màu xám chì lờ mờ cắt ngang đỉnh Alps, đủ để soi rõ sự tàn khốc của trận bão đêm qua. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh thì dường như đã kịp hóa đá mọi thứ, từ những cành thông cổ thụ cho đến cả những nhịp thở của con người bên trong khách sạn Grand Alpine.
Julian Vane đứng bên cửa sổ sảnh lớn, tay siết chặt tách trà đã nguội ngắt. Anh không ngủ. Đôi mắt xám của anh vẫn giữ được sự tinh anh sắc lẹm dù quầng thâm đã bắt đầu hiện rõ. Nam tước von Zuber đã bị nhốt vào căn phòng chứa thực phẩm ở tầng hầm, cánh cửa được chốt chặt bằng những thanh sắt kiên cố nhất mà Julian có thể tìm thấy.
Tiếng động duy nhất trong sảnh lúc này là tiếng lách tách của những thanh củi cuối cùng trong lò sưởi. Mười vị khách còn lại ngồi rải rác trên những chiếc ghế bành bọc da, họ quấn mình trong những chiếc chăn len dày, im lặng như những bóng ma đang chờ đợi sự phán xét của định mệnh.
“Anh nghe thấy gì không?”
Elena von Elster bước đến cạnh anh, giọng cô khàn đục. Cô đã trút bỏ lớp mạng che mặt góa phụ, lộ ra gương mặt thanh tú nhưng mang đầy vẻ u uất của một người vừa đi qua một cuộc bể dâu.
Julian không trả lời ngay. Anh nghiêng đầu, tập trung thính giác của một người lính đặc nhiệm. Từ phía thung lũng sâu thẳm bên dưới, một âm thanh trầm đục, đứt quãng đang dội lại từ các vách đá. Đó là tiếng gầm rú của động cơ hơi nước đang gồng mình chống lại trọng lực và lớp tuyết dày.
“Chuyến tàu cứu viện.” Julian khẽ nói. “Chuyến tàu duy nhất trong tuần này có thể lên tới đây. Họ chắc hẳn đã cử một đội công nhân dọn tuyết đi trước.”
Niềm vui sướng thoáng qua trên gương mặt của các vị khách. Họ đứng bật dậy, đổ xô về phía cửa sổ. Đối với họ, tiếng còi tàu đó là tiếng chuông tự do, là sự kết thúc của cơn ác mộng mang tên Grand Alpine. Nhưng Julian thì không lạc quan đến thế. Anh biết rằng trong thế giới của tội ác, sự xuất hiện của một lực lượng bên ngoài thường mang theo những biến số mới, đôi khi còn đáng sợ hơn cả kẻ sát nhân đang bị giam cầm.
Khoảng một giờ sau, làn khói đen kịt của đầu máy xe lửa hiện ra giữa màn sương muối. Con tàu dừng lại cách ga Clouds khoảng hai trăm thước do một khối tuyết lở chắn ngang đường ray. Một nhóm người mặc áo khoác dạ xanh thẫm, đội mũ lưỡi trai của ngành đường sắt Thụy Sĩ bắt đầu bước xuống, trên tay họ là những chiếc xẻng sắt và đèn bão.
Julian cầm lấy chiếc gậy ba toong, khoác lên mình chiếc áo măng tô dài.
“Tôi sẽ xuống đó gặp họ. Tất cả quý vị hãy ở yên trong khách sạn. Bất cứ ai bước ra ngoài trước khi tôi quay lại sẽ bị xem là đồng lõa của Nam tước.”
Lời cảnh cáo của Julian khiến những bước chân định lao ra cửa phải khựng lại. Anh bước ra ngoài, đôi ủng da nện xuống lớp tuyết dày tạo nên những tiếng kêu lạo xạo. Không khí lạnh đến mức dường như muốn làm đông cứng phổi của anh trong mỗi nhịp thở.
Khi Julian đến gần hiện trường tuyết lở, anh thấy nhóm công nhân dọn tuyết đang đứng vây quanh một vật gì đó nằm ngay trên đường ray răng cưa. Viên trưởng tàu, một người đàn ông trung niên với gương mặt sạm nắng, đang ra lệnh cho cấp dưới lùi lại.
“Có chuyện gì vậy?” Julian lên tiếng khi còn cách họ vài mét.
Viên trưởng tàu quay lại, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng.
“Lạy Chúa, ngài Vane? Tôi nhận ra ngài từ chuyến tàu trước. Có một cái xác... không, đúng hơn là một bộ xương... nằm ngay dưới lớp băng này.”
Julian bước tới. Những công nhân đã dọn sạch một phần tuyết để lộ ra một cảnh tượng hãi hùng. Đó không phải là một xác chết mới. Dưới lớp băng trong suốt như pha lê là một người đàn ông mặc quân phục cũ, tư thế nằm co quắp như đang cố chống chọi với cái lạnh trước khi trút hơi thở cuối cùng. Điều kỳ lạ nhất là, dù đã bị đóng băng có lẽ từ nhiều năm trước, nhưng trên tay người này vẫn nắm chặt một chiếc cặp tài liệu bằng kim loại mạ crom – một loại vật liệu mới chỉ bắt đầu phổ biến trong giới công nghiệp vài năm gần đây.
Julian quỳ xuống, dùng găng tay gạt bỏ lớp tuyết còn lại. Anh quan sát bộ quân phục. Những phù hiệu đã bị xé nát, nhưng đường cắt của cổ áo cho thấy đây là quân phục của trung đoàn biên giới mười năm trước.
“Đây không phải nạn nhân của trận bão đêm qua.” Julian nhận định, giọng anh vẫn giữ sự bình thản chuyên nghiệp. “Người này đã nằm ở đây từ cuộc chiến mười năm trước. Trận tuyết lở đêm qua đã xới tung nền đất cũ và đẩy thi thể này lên bề mặt.”
“Nhưng tại sao ông ta lại ở đây? Trên đường ray dẫn lên khách sạn này?” Một công nhân run rẩy hỏi.
Julian không trả lời. Anh tập trung vào chiếc cặp tài liệu. Anh dùng lưỡi dao nhỏ bẩy khóa. Bên trong, kỳ diệu thay, nhờ lớp vỏ kim loại kín khí, những xấp giấy tờ vẫn còn nguyên vẹn. Khi Julian lật qua những trang giấy đầu tiên, đồng tử của anh co lại.
Đây là hồ sơ tài chính của khách sạn Grand Alpine từ một thập kỷ trước. Và người ký tên vào các hóa đơn mua bán vật tư không phải là Marcus, mà là một cái tên khác: Klaus von Zuber.
“Nam tước không chỉ là một nhà công nghiệp.” Julian thầm nghĩ. “Ông ta là chủ sở hữu thực sự của pháo đài này ngay từ những ngày đầu nó được xây dựng trên danh nghĩa một trạm dừng chân quân sự.”
Julian nhìn về phía khách sạn đang ẩn hiện trong sương mù. Một giả thuyết mới bắt đầu hình thành trong đầu anh. Sự kiện biên giới mười năm trước không phải là một vụ phản bội đơn thuần trên chiến trường. Nó là một kế hoạch kinh tế được dàn dựng để chiếm đoạt những mỏ đá vôi quý hiếm tại vùng Alps này, và khách sạn Grand Alpine chính là bình phong để che giấu những hoạt động khai thác trái phép.
Anh quay sang viên trưởng tàu.
“Tôi cần ông cử hai người canh giữ thi thể này. Tuyệt đối không được di dời hay chạm vào chiếc cặp cho đến khi cảnh sát liên bang đến. Bây giờ, tôi cần ông đi cùng tôi lên khách sạn. Chúng ta có một tù nhân cần bàn giao.”
Khi họ quay trở lại sảnh chính, Julian thấy Elena đang đứng đợi ở cầu thang. Cô nhìn thấy chiếc kẹp giấy trên tay Julian và nhanh chóng đoán ra điều gì đó.
“Anh tìm thấy gì dưới đó, Julian?”
“Một bóng ma khác của quá khứ, Elena. Một người đã mang theo sự thật về cha cô, nhưng ông ấy đã không kịp đến đích.”
Julian bước xuống tầng hầm. Anh mở cửa phòng chứa thực phẩm. Nam tước von Zuber ngồi bệt trên nền đất, quần áo xộc xệch, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và giận dữ.
“Ngươi định nhốt ta đến bao giờ, tên thám tử quèn?” Nam tước gầm gừ.
Julian ném chiếc kẹp giấy xuống trước mặt ông ta.
“Đến khi ông giải thích được tại sao một sĩ quan hậu cần của trung đoàn lại chết trên đường ray của ông với hồ sơ mua bán đá vôi trong tay. Mười năm trước, ông đã không chỉ bán đứng vũ khí, đúng không? Ông đã bán đứng cả vùng núi này cho một thế lực công nghiệp nước ngoài, và vị sĩ quan kia đã phát hiện ra nên mới bị ông giết chết.”
Nam tước sững người. Những thớ thịt trên mặt ông ta giật liên hồi.
“Ngươi... ngươi không có bằng chứng.”
“Bằng chứng đang nằm trên đường ray kia, thưa Nam tước. Lớp băng của dãy Alps đã bảo quản nó hoàn hảo cho ngày hôm nay. Ông nghĩ tuyết sẽ che giấu tất cả, nhưng ông quên rằng tự nhiên cũng có cách đòi lại công lý của riêng nó.”
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn từ phía sảnh chính vọng xuống. Julian phản ứng nhanh như một tia chớp, anh lao lên cầu thang, tay rút khẩu lục ổ xoay ra khỏi túi măng tô.
Tại sảnh, khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Một trong những vị khách – người giáo sư ngôn ngữ học hiền lành nãy giờ – đang cầm một khẩu súng lục nhỏ, hướng về phía Elena.
“Giao tập tài liệu đó cho ta, tiểu thư von Elster!” Ông ta hét lên, giọng không còn vẻ run rẩy của một trí thức mà mang đầy sự sát khí. “Ta đã chờ đợi quá lâu để xóa sạch những vết nhơ này.”
Julian dừng lại ở lối vào sảnh, khẩu súng của anh nhắm thẳng vào đầu vị giáo sư.
“Bỏ súng xuống, Giáo sư. Tôi đã thấy lạ khi một chuyên gia ngôn ngữ học lại có những vết chai ở lòng bàn tay chỉ có ở những người thường xuyên sử dụng cò súng bắn tỉa.”
Vị giáo sư cười lạnh lẽo.
“Ngài Vane, ngài rất thông minh, nhưng ngài quá tin vào những gì ngài nhìn thấy. Nam tước chỉ là một con tốt. Những người thực sự điều hành cuộc chơi mười năm trước chưa bao giờ lộ diện. Và ta ở đây để đảm bảo rằng bí mật đó sẽ theo tất cả các người xuống mồ.”
“Ông là người đã nổ súng giết Kessler?” Julian hỏi, bước thêm một bước để thu hẹp khoảng cách.
“Đúng. Và ta cũng là người đã dàn xếp để bác sĩ Arbuthnot bị đẩy xuống vực. Lão già đó bắt đầu nhớ lại quá nhiều thứ không nên nhớ.”
Tình thế vô cùng hiểm nghèo. Vị giáo sư đang đứng ngay cạnh lò sưởi, nơi lửa vẫn đang cháy âm ỉ. Nếu ông ta nổ súng, Elena sẽ không có cơ hội sống sót.
Julian hạ thấp họng súng một chút, giọng anh trở nên trung tính, như thể đang trao đổi về một vấn đề học thuật.
“Ông biết không, Giáo sư, loại súng ông đang cầm là một mẫu mới nhất của Bỉ. Nó có một nhược điểm chí tử: trong môi trường không khí loãng và lạnh như đỉnh Alps này, kim hỏa của nó thường bị kẹt nếu không được bôi trơn bằng loại dầu đặc biệt.”
Vị giáo sư thoáng chút do dự. Ông ta nhìn xuống khẩu súng của mình. Chỉ cần một giây phân tâm đó là quá đủ cho Julian.
Không cần dùng đến súng, Julian vung chiếc gậy ba toong cán bạc lên. Một cơ chế lò xo bên trong gậy kích hoạt, phóng ra một sợi dây thép mảnh có đầu móc. Sợi dây quấn chặt lấy cổ tay cầm súng của giáo sư. Julian giật mạnh, khẩu súng văng vào trong lò sưởi.
Anh lao tới như một con báo, dùng vai húc mạnh vào ngực giáo sư, khiến ông ta ngã ngửa ra sàn. Julian khóa chặt hai tay ông ta ra sau lưng bằng một động tác chuyên nghiệp của đặc nhiệm.
“Công lý có thể đến muộn mười năm, nhưng nó luôn chính xác.” Julian thầm thì vào tai giáo sư.
Elena đứng lùi lại, hơi thở dồn dập. Cô nhìn tập tài liệu trong tay mình, rồi nhìn Julian.
“Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi chứ?”
Julian đứng dậy, phủi bụi trên áo măng tô. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chuyến tàu cứu viện đang bắt đầu xả hơi nước để chuẩn bị quay về.
“Phần đẫm máu nhất đã kết thúc, tiểu thư. Nhưng cuộc chiến ở các tòa án tại London và Zurich thì chỉ mới bắt đầu. Những người này đại diện cho một thế lực cũ, một thế kỷ cũ của những âm mưu và sự phản bội. Thế kỷ mới đang đến, và nó sẽ không dung thứ cho những bóng ma này nữa.”
Viên trưởng tàu và các công nhân lao vào sảnh sau tiếng động. Họ nhanh chóng khống chế vị giáo sư và đưa cả ông ta lẫn Nam tước lên tàu.
Julian bước ra ban công khách sạn một lần nữa. Gió đã lặng. Ánh nắng hiếm hoi chiếu lên mặt tuyết trắng tinh khôi, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng cũng thật cô quạnh. Anh rút một điếu thuốc lá từ bao thuốc bằng bạc, châm lửa. Khói thuốc quyện vào không khí lạnh, tan biến rất nhanh.
“Ngài Vane, ngài sẽ đi cùng chúng tôi chứ?” Viên trưởng tàu gọi từ dưới sân ga tạm thời.
“Đi thôi.” Julian trả lời.
Anh quay lại nhìn Khách sạn Grand Alpine lần cuối. Trong tâm trí anh, những mảnh ghép của vụ án đã hoàn toàn khớp lại. Căn phòng kín của Marcus không phải là một phép màu, nó là sự kết hợp của cơ khí và hóa học. Những cái chết liên hoàn không phải là định mệnh, chúng là kết quả của lòng tham và sự sợ hãi.
Khi con tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng bánh xe sắt nghiến trên ray răng cưa vang lên đều đặn. Julian ngồi trong toa tàu, mở cuốn sổ tay của mình ra. Anh gạch một đường đậm qua trang ghi chép về vụ án tại đỉnh Alps.
Con tàu lao xuống thung lũng, để lại sau lưng pháo đài đá xám xịt và những bí mật đã bị chôn giấu suốt một thập kỷ. Julian Vane nhắm mắt lại. Anh biết rằng ở ga dừng tiếp theo, hoặc có lẽ là ở một thành phố nào đó của châu Âu, một vụ án mới, một bí mật mới đang chờ đợi anh.
Vì chừng nào con người còn mang trong mình những tham vọng đen tối, thì những người như Julian Vane sẽ không bao giờ có một ngày nghỉ ngơi thực sự. Những năm tháng cuối thế kỷ mười chín đang khép lại, nhưng bóng tối của tâm hồn con người thì vẫn luôn là một ẩn số vĩnh cửu.
Con tàu hú lên một hồi còi dài, tiếng vang vọng mãi vào sâu trong những hẻm núi, như một lời chào tạm biệt gửi đến những linh hồn đã tìm thấy sự yên nghỉ trên đỉnh mây. Julian Vane mỉm cười nhạt, một nụ cười không mang theo niềm vui, chỉ có sự thanh thản của một người vừa hoàn thành một nghĩa vụ nặng nề.
“Thế kỷ tiếp theo sẽ rất thú vị đây.” Anh lẩm bẩm, rồi chìm vào một giấc ngủ sâu mà anh đã hằng khao khát suốt ba đêm qua.