MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 5: NHỮNG TIẾNG VANG TỪ LONDON

Trên Đỉnh Alps

Chương 5: NHỮNG TIẾNG VANG TỪ LONDON

2,623 từ · ~14 phút đọc

Con tàu hơi nước rời khỏi vùng cao nguyên Thụy Sĩ, mang theo những kẻ tội lỗi và cả những bí mật vừa được khai quật. Khi tiếng bánh xe sắt nghiến trên ray răng cưa xa dần, Julian Vane tựa đầu vào thành ghế bọc da, cảm nhận sự rung chuyển nhịp nhàng của toa tàu hạng nhất. Cảnh tượng tuyết trắng của dãy Alps lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xám xịt của vùng trung tâm châu Âu. Những năm cuối cùng của một thế kỷ đầy bão táp đang trôi qua, và London – trung tâm của đế chế – đang chờ đợi anh với những làn sương mù dày đặc và cả những âm mưu mới đang thành hình.

Chiếc cặp tài liệu mạ crom nằm gọn trên đùi Julian. Lớp kim loại mát lạnh truyền qua lớp vải măng tô dày. Khi con tàu dừng lại tại ga Zurich để chuyển bánh về hướng eo biển Manche, Julian đã dành cả đêm để nghiên cứu những xấp giấy tờ bên trong. Anh không chỉ tìm thấy hồ sơ mua bán đá vôi; giữa những hóa đơn và hợp đồng là một bức ảnh chân dung nhỏ đã bị ố vàng.

Bức ảnh chụp một người đàn ông mặc phục trang của một nghệ sĩ Opera, tay cầm một chiếc mặt nạ bi kịch. Phía sau bức ảnh có dòng chữ viết tay bằng mực tàu: "Gửi Marcus, kẻ giữ chìa khóa của sân khấu cuối cùng. Hẹn gặp lại tại London khi ánh đèn sân khấu vụt tắt."

Ký tên bên dưới là một chữ cái duy nhất: "V".

"V". Ký tự này khiến Julian nhíu mày. Nó không khớp với tên của bất kỳ ai trong danh sách trung đoàn biên giới mà anh đã điều tra tại khách sạn Grand Alpine. Điều này có nghĩa là vụ án tại đỉnh núi chỉ là một nhánh của một cái cây cổ thụ với những rễ sâu và độc hại hơn nhiều.

Khi Julian đặt chân lên ga Charing Cross sau một hành trình dài băng qua eo biển, London đón chào anh bằng mùi than đá đặc trưng và tiếng vó ngựa gõ nhịp trên đường đá nội đô. Sương mù vào buổi sáng sớm dày đến mức những cột đèn gas chỉ còn là những đốm sáng mờ ảo, leo lét. Anh vẫy một chiếc xe ngựa kéo hiệu Hansom.

“Đến phố Baker, số 221B.” Julian ra lệnh, rồi ngay lập tức đính chính lại với một nụ cười nhạt. “Không, xin lỗi, thói quen cũ. Hãy đến số 14 phố Brook.”

Số 14 phố Brook là nơi Julian đặt văn phòng tư vấn riêng sau khi rời khỏi Scotland Yard. Đó là một căn nhà gạch đỏ khiêm tốn, nằm giữa những cửa hiệu may mặc và các tiệm sách cũ. Khi anh bước vào, mùi giấy mới và sáp đánh bóng sàn gỗ mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ.

“Chào mừng ngài trở về, ngài Vane.”

Cậu trợ lý trẻ tuổi, Thomas, vội vàng đón lấy chiếc vali. Thomas là một sinh viên y khoa nghèo được Julian nhận vào làm việc, sở hữu bộ óc nhanh nhạy và đôi mắt quan sát khá tốt.

“Có tin nhắn nào quan trọng không, Thomas?”

“Có một phong thư được gửi đến từ Nhà hát Opera Hoàng gia Covent Garden cách đây hai tiếng, thưa ngài. Người đưa thư nói rằng nó cực kỳ khẩn cấp. Ngoài ra, Thanh tra Lestrade – ý tôi là, một đồng nghiệp cũ của ngài từ Yard – cũng đã ghé qua và để lại danh thiếp.”

Julian nhận lấy phong thư từ Covent Garden. Con dấu sáp màu đỏ có hình chiếc vương miện và đôi môi, biểu tượng của sự im lặng và quyền lực nghệ thuật. Bên trong là một tấm vé xem vở Tristan và Isolde cho đêm nay, kèm theo một mẩu giấy ngắn: "Bóng ma của biên giới đã hiện hình tại đây. Xin hãy đến trước khi màn nhung khép lại."

Nét chữ trên mẩu giấy giống hệt nét chữ phía sau bức ảnh trong chiếc cặp mạ crom.

“Thomas, hãy chuẩn bị cho tôi bộ đồ dạ tiệc đuôi tôm. Tối nay chúng ta sẽ đi xem Opera.”

“Nhưng ngài vừa mới trải qua một chuyến đi dài...”

“Tội phạm không bao giờ ngủ, Thomas. Và những bóng ma từ đỉnh Alps dường như đã đáp chuyến tàu sớm hơn tôi để đến London.”

Đúng tám giờ tối, ánh đèn gas rực rỡ trước cửa Nhà hát Covent Garden soi rõ những cỗ xe ngựa sang trọng đang nối đuôi nhau. Giới thượng lưu London trong những bộ váy xòe lộng lẫy và những chiếc mũ cao trùm đầu đổ về phía đại sảnh. Julian bước xuống xe, phong thái đĩnh đạc của anh khiến nhiều người lầm tưởng anh là một vị bá tước vừa trở về từ thuộc địa.

Anh đi thẳng lên khu vực ban công hạng nhất, nơi vị trí ngồi được ghi trên tấm vé. Tuy nhiên, thay vì ngồi xuống xem vở diễn, Julian quan sát phía dưới sân khấu. Dàn nhạc đang bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên của khúc dạo đầu buồn bã.

Ánh mắt Julian dừng lại ở một hộp xem kịch đối diện, nơi rèm che đang khép hờ. Qua khe hở nhỏ, anh thấy bóng dáng một người đàn ông với mái tóc bạc trắng, đôi tay đang run rẩy siết chặt lan can. Đó chính là người quản lý ngân hàng tại Zurich mà anh đã đọc tên trong bản danh sách của Marcus.

“Vậy ra đây là 'vị khách' cuối cùng.” Julian thì thầm.

Bất ngờ, một tiếng hét thất thanh vang lên, bị át đi bởi tiếng trống định âm của dàn nhạc. Trên sân khấu, nam ca sĩ chính đang thể hiện phân đoạn đau khổ nhất của vở kịch thì đột ngột khựng lại. Anh ta ôm lấy cổ họng, đôi mắt trợn ngược, rồi đổ sụp xuống sàn sân khấu ngay trước mặt hàng ngàn khán giả.

Đèn sân khấu bắt đầu chớp nháy rồi vụt tắt. Sự hỗn loạn bùng nổ trong bóng tối. Julian không mất một giây nào, anh nhảy qua lan can ban công, bám vào những họa tiết điêu khắc trên tường và trượt xuống sàn nhà dưới sự kinh ngạc của những người xung quanh.

Anh lao lên sân khấu, đẩy nhẹ viên quản lý nhà hát đang hốt hoảng sang một bên.

“Tránh ra! Tôi là bác sĩ – ý tôi là, tôi có chuyên môn điều tra.”

Julian quỳ xuống bên cạnh nam ca sĩ. Nạn nhân vẫn còn mặc bộ phục trang của một chiến binh cổ đại. Trên cổ anh ta hiện rõ một vết bầm tím nhỏ, ở giữa có một chấm đỏ li ti như thể bị côn trùng đốt. Julian đưa mũi lại gần vết thương.

“Mùi thảo mộc đốt cháy. Lại là Atropine và nọc rắn hổ mang.”

Đây là một sự kết hợp độc dược tinh vi hơn nhiều so với những gì xảy ra ở Grand Alpine. Atropine làm giãn đồng tử và gây ảo giác, còn nọc rắn làm tê liệt hệ thần kinh trung ương gần như tức khắc. Kẻ sát nhân không chỉ muốn giết người; hắn muốn biến cái chết thành một phần của màn trình diễn.

“Ngài Vane? Lại là ngài sao?”

Thanh tra cấp cao của Yard, một người đàn ông trung niên với bộ ria mép kẽm, bước lên sân khấu cùng hai cảnh sát viên.

“Thanh tra, hãy phong tỏa toàn bộ lối ra vào. Đặc biệt là khu vực phía sau sân khấu và các đường hầm dẫn xuống hệ thống cống ngầm của nhà hát.”

“Nhưng đây là một vụ tai nạn, thưa ngài. Anh ta có thể bị đột quỵ vì quá xúc động...”

Julian đứng dậy, chỉ tay vào vết châm trên cổ nạn nhân.

“Đột quỵ không để lại dấu vết của một mũi kim tẩm nọc rắn hổ mang, thanh tra ạ. Và đột quỵ cũng không khiến hệ thống đèn gas của toàn bộ nhà hát bị ngắt đúng vào thời điểm cao trào của vở kịch.”

Julian bước về phía cánh gà, nơi những diễn viên quần chúng đang đứng tụ tập với gương mặt tái mét. Anh nhìn xuống sàn gỗ và phát hiện ra một thứ: một mẩu tàn thuốc lá lạ, cán dài, có in hình một chiếc mặt nạ bi kịch.

Đây chính là loại thuốc lá mà anh đã thấy trong hồ sơ của Marcus. Kẻ sát nhân đã ở đây, quan sát nạn nhân chết đi, và có lẽ hắn vẫn đang ở đâu đó trong tòa nhà khổng lồ này.

“Thomas!” Julian gọi lớn khi thấy cậu trợ lý vừa kịp chạy đến sau sân khấu. “Hãy mang cho tôi bộ dụng cụ thử nghiệm nồng độ Oxy. Tôi cần kiểm tra hệ thống thông gió của nhà hát.”

Julian nhận ra một điều kỳ lạ. Khán giả ở các dãy ghế đầu đang có dấu hiệu mệt mỏi và buồn ngủ tập thể. Đây không phải là phản ứng tự nhiên sau một cú sốc.

Anh chạy lên khu vực điều khiển đèn gas phía trên trần nhà. Ở đó, anh phát hiện ra một bình chứa bằng đồng được nối trực tiếp vào đường ống dẫn khí. Van của bình chứa đang mở hở, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm.

“Khí gây mê nồng độ thấp hòa lẫn với khí gas.” Julian lẩm bẩm. “Hắn định gây mê toàn bộ nhà hát để thực hiện một kế hoạch lớn hơn.”

“Kế hoạch lớn hơn là gì, thưa ngài?” Thomas hỏi, tay giữ chặt bộ dụng cụ.

Julian nhìn xuống hộp xem kịch đối diện, nơi người quản lý ngân hàng Zurich lúc nãy đang ngồi. Căn phòng đó giờ đây đã trống rỗng.

“Hắn không muốn giết nam ca sĩ. Nam ca sĩ chỉ là mồi nhử để tạo ra sự hỗn loạn. Mục tiêu thực sự của hắn là người quản lý ngân hàng – kẻ cuối cùng nắm giữ mật mã của kho tàng đá vôi mười năm trước.”

Julian lao xuống tầng hầm của nhà hát, nơi đặt các máy bơm nước và hệ thống sưởi. Trong bóng tối lờ mờ, anh nghe thấy tiếng kim loại va chạm.

“Dừng lại, 'V'!” Julian hô lớn, chiếc gậy ba toong của anh sẵn sàng vung lên.

Một bóng đen đứng sau chiếc máy bơm hơi nước khổng lồ. Hắn ta mặc một bộ áo choàng dài, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bi kịch bằng sứ trắng. Tay hắn đang giữ chặt người quản lý ngân hàng, một con dao sắc lẹm đặt ngay cổ họng ông ta.

“Julian Vane. Anh thực sự là một con chó săn dai dẳng.” Giọng nói của kẻ sát nhân được khuếch đại qua mặt nạ, nghe trầm đục và méo mó. “Nhưng anh đến quá muộn. Con đường dẫn đến 'Sân khấu cuối cùng' đã mở.”

“Thả ông ta ra. Sự kiện biên giới đã kết thúc ở Alps rồi. Nam tước đã bị bắt, Kessler đã chết. Ông định tiếp tục cái vòng xoáy máu này đến bao giờ?”

“Kết thúc? Anh thật ngây thơ. Alps chỉ là màn dạo đầu. Sự phản bội thực sự không nằm ở những mỏ đá, mà nằm ở chính phủ này, ở những kẻ đang ngồi trong văn phòng sang trọng tại Whitehall kia kìa.”

Hắn giật mạnh tay, người quản lý ngân hàng rên lên một tiếng đau đớn. Một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo của nạn nhân. Julian nhận ra đó là một sơ đồ kiến trúc khác, nhưng lần này không phải của khách sạn, mà là của Ngân hàng Trung ương Anh.

“Ngươi định cướp ngân hàng?”

“Cướp? Không. Ta định đòi lại những gì thuộc về những người lính đã bị bỏ rơi. Mười năm trước, chúng ta đã thề sẽ cùng sống cùng chết. Những kẻ này đã sống trên xương máu của chúng ta, và giờ là lúc họ phải trả giá.”

Kẻ sát nhân bất ngờ ném một quả lựu đạn khói xuống sàn. Một làn khói đặc quánh, cay nồng bao trùm không gian. Julian nín thở, kỹ năng của một đặc nhiệm cho phép anh định vị đối phương qua tiếng bước chân.

Anh vung gậy ba toong, cảm nhận được nó va chạm vào một vật cứng. Một tiếng kêu rên vang lên. Julian lao tới, nhưng kẻ sát nhân đã kịp đẩy người quản lý ngân hàng về phía anh như một vật cản. Julian buộc phải đỡ lấy ông già đang bất tỉnh, và trong giây phút đó, kẻ mang mặt nạ đã biến mất vào đường hầm tối tăm dẫn ra sông Thames.

Khi khói tan đi, Thanh tra Lestrade cùng cảnh sát ùa xuống. Họ thấy Julian đang đứng trầm mặc cạnh người quản lý ngân hàng.

“Hắn đâu rồi?”

“Hắn đã đi rồi, thanh tra. Nhưng hắn đã để lại bản cáo trạng của mình.”

Julian nhặt mẩu giấy sơ đồ lên. Anh nhìn kỹ vào những ký hiệu được đánh dấu đỏ. Đây không phải là một vụ cướp thông thường. Những vị trí được đánh dấu là các điểm yếu về cấu trúc của kho bạc. Hắn định phá hủy toàn bộ nền tảng tài chính của thành phố này.

“Thomas, mang chiếc cặp mạ crom đến đây.” Julian ra lệnh.

Anh mở ngăn bí mật của chiếc cặp, lấy ra bức ảnh người nghệ sĩ. Anh dùng một hóa chất đặc biệt trong bộ dụng cụ xoa nhẹ lên mặt bức ảnh. Một lớp sơn mỏng trôi đi, lộ ra gương mặt thực sự bên dưới lớp trang điểm Opera.

Julian bàng hoàng. Gương mặt đó... đó chính là người chỉ huy trung đoàn cũ của anh, người mà tất cả mọi người đều tin rằng đã hy sinh anh dũng trong trận phục kích biên giới.

“Đại tá Sterling...” Julian thầm thì.

Vụ án tại dãy Alps chỉ là một chương trong một cuốn tiểu thuyết kinh dị dài tập mà Julian Vane là một nhân vật trung tâm. Đại tá Sterling không chết, ông ta đã trở thành một bóng ma, một kiến trúc sư của sự hủy diệt, người đang dùng chính những kỹ năng quân sự đỉnh cao để trả thù thế giới đã phản bội mình.

“Chúng ta có một đêm dài phía trước đây, Thomas.” Julian nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng tối của đường hầm. “Hãy báo cho Yard, chúng ta cần bảo vệ Ngân hàng Trung ương trước khi mặt trời mọc.”

London vẫn chìm trong sương mù, nhưng trong tâm trí Julian Vane, mọi thứ đang trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu giữa một cựu cảnh sát điều tra và một cựu đại tá quân đội đã chính thức bắt đầu trên bàn cờ của những con phố mù sương. Đây không còn là trinh thám đơn thuần; đây là một cuộc chiến tranh giữa những linh hồn bị tổn thương.

Julian bước ra khỏi nhà hát Opera, chiếc áo măng tô bay nhẹ trong gió đêm. Anh biết, ở đâu đó ngoài kia, Sterling đang chờ đợi anh tại "Sân khấu cuối cùng". Và lần này, sẽ không có rèm nhung nào khép lại cho đến khi sự thật cuối cùng được thực thi bằng máu và công lý.

Những năm cuối thế kỷ mười chín đang khép lại bằng những tiếng vang của súng đạn và những âm mưu tầm cỡ quốc gia. Julian Vane hít một hơi thật sâu không khí lạnh của London, cảm nhận sự kích thích chạy dọc sống lưng. Trò chơi đã bắt đầu, và lần này, đặt cược chính là vận mệnh của cả một đế chế.