London vào những đêm cuối cùng của một thời đại cũ luôn mang một vẻ u sầu và bí ẩn. Sương mù từ sông Thames cuộn lên, dày đặc và đặc quánh mùi than đá, bao phủ lấy những tòa nhà cổ kính của khu trung tâm tài chính như một tấm liệm xám xịt. Ánh sáng từ những cột đèn gas trên phố Threadneedle chỉ còn là những quầng sáng vàng vọt, yếu ớt, không đủ sức xuyên qua màn đêm đang đè nặng lên kinh đô của đế chế.
Julian Vane đứng trong bóng tối của một con hẻm hẹp đối diện với tòa nhà đồ sộ của Ngân hàng Trung ương Anh. Anh đã cởi bỏ bộ đồ dạ tiệc sang trọng tại nhà hát Opera, thay vào đó là bộ phục trang đặc nhiệm quen thuộc: áo khoác dạ đen kín cổ, găng tay da mềm và đôi ủng đế cao su không gây tiếng động. Bên cạnh anh, Thomas đang kiểm tra lại những ống nghiệm và bộ dụng cụ phân tích khí độc trong một chiếc túi da nhỏ.
“Ngài Vane, ngài thực sự tin rằng Đại tá Sterling sẽ ra tay vào đêm nay sao? Hệ thống an ninh ở đây được coi là bất khả xâm phạm đối với bất kỳ băng nhóm tội phạm nào tại London.”
Thomas thầm thì, hơi thở của cậu tạo thành những làn khói trắng trong không khí buốt giá. Julian không rời mắt khỏi những cánh cửa thép khổng lồ của ngân hàng.
“Đại tá Sterling không phải là tội phạm thông thường, Thomas. Ông ấy là người đã thiết kế ra các phương án phòng thủ cho những cứ điểm quan trọng nhất của quân đội tại thuộc địa. Đối với ông ấy, Ngân hàng Trung ương không phải là một pháo đài, mà là một bài toán hình học cần được giải mã bằng chất nổ và sự chính xác của một kỹ sư quân sự.”
Julian rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra. Kim đồng hồ đang nhích dần về phía ba giờ sáng – thời điểm mà nhịp sinh học của con người rơi vào trạng thái thấp nhất, và cũng là lúc lính canh dễ lơ là cảnh giác nhất.
“Chúng ta sẽ không vào bằng cửa chính. Sterling đã dạy tôi rằng: kẻ thù luôn canh gác những nơi họ nhìn thấy, nhưng lại bỏ quên những nơi họ dẫm chân lên.”
Julian dẫn Thomas đi ngược về phía bờ sông Thames, nơi có những cửa xả của hệ thống cống ngầm khổng lồ vừa được hoàn thành cách đây không lâu. Đây là kỳ quan của kỹ thuật những năm cuối thế kỷ, một mê cung chằng chịt dưới lòng đất London. Theo sơ đồ mà Julian thu giữ được từ người quản lý ngân hàng, có một đường ống dẫn nước cũ từ thời Trung Cổ đã bị lãng quên, chạy cắt ngang qua nền móng của kho bạc ngân hàng.
Khi bước xuống lòng cống ngầm, mùi ẩm mốc và mùi hôi thối của thành phố ùa tới. Julian bật chiếc đèn pin kiểu mới, luồng sáng mạnh mẽ soi rõ những bức tường gạch đỏ bám đầy rêu xanh. Họ lội qua dòng nước đen ngòm, tiến sâu vào bên trong.
“Dừng lại.”
Julian đưa tay ra hiệu. Anh quỳ xuống bên một mảng tường có vẻ ngoài không khác gì những mảng tường xung quanh. Anh dùng cán bạc của chiếc gậy ba toong gõ nhẹ theo một nhịp điệu kỳ lạ. Cộp... cộp cộp... cộp.
Một tiếng rít khô khốc vang lên. Một khối gạch lớn từ từ lùi lại, để lộ ra một lối đi hẹp vừa đủ một người chui qua.
“Kỹ thuật của công binh quân đội.” Julian nhận xét, ánh mắt anh lộ rõ vẻ căng thẳng. “Sterling đã bắt đầu đào lối này từ nhiều tháng trước. Ông ta không hề vội vàng.”
Họ bò qua đường hầm chật hẹp và cuối cùng bước ra một không gian rộng lớn hơn. Đó là một căn phòng dưới hầm ngầm, ngay phía dưới sàn đá của kho chứa vàng trung tâm. Tiếng tích tắc đều đặn của một bộ máy cơ khí vang lên trong không gian yên tĩnh đến rợn người.
Julian soi đèn lên phía trần nhà. Ở đó, bốn cột trụ chính nâng đỡ toàn bộ khối lượng hàng ngàn tấn vàng phía trên đã được gắn những khối thuốc nổ Nitroglycerin nồng độ cao – một loại chất nổ mới và cực kỳ nguy hiểm. Chúng được nối với nhau bằng một hệ thống dây dẫn phức tạp dẫn đến một chiếc đồng hồ kích nổ đặt giữa phòng.
“Lạy Chúa tôi...” Thomas thốt lên, gương mặt cậu tái nhợt dưới ánh đèn pin. “Nếu đống này nổ tung, toàn bộ khu tài chính của London sẽ bị chấn động, và nền kinh tế của cả đất nước sẽ sụp đổ.”
“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.” Julian ra lệnh, giọng anh vẫn duy trì sự trung tính đáng sợ. “Hệ thống này được thiết kế theo nguyên lý cân bằng áp suất. Nếu ta cắt sai một sợi dây, trọng lượng của tòa nhà phía trên sẽ kích hoạt ngòi nổ sơ cua.”
Julian quỳ xuống trước bộ máy kích nổ. Anh lấy từ trong túi ra một chiếc kính lúp và bộ tua vít nhỏ dành cho thợ đồng hồ. Dưới ánh sáng tập trung, anh thấy trên mặt chiếc đồng hồ kích nổ có khắc một dòng chữ nhỏ bằng tiếng Latinh: “Justitia per Ignem” – Công lý bằng lửa.
“Ông ta vẫn luôn cực đoan như vậy.” Julian thở dài.
Anh bắt đầu quá trình vô hiệu hóa vô cùng tỉ mỉ. Đôi bàn tay của Julian, vốn đã quen với việc siết cò súng hay khám nghiệm tử thi, giờ đây nhẹ nhàng và chính xác như tay của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Mồ hôi bắt đầu lăn dài trên trán anh dù nhiệt độ dưới hầm rất thấp.
“Thomas, hãy đưa cho tôi lọ dung dịch Amoniac nồng độ 5%. Tôi cần làm trung hòa bộ phận kích hoạt hóa học của các ngòi nổ sơ cấp.”
Thomas run rẩy đưa lọ thuốc thử. Julian khéo léo nhỏ từng giọt dung dịch vào các đầu dây dẫn. Một làn khói nhỏ bốc lên, đi kèm với tiếng xèo xèo nhẹ.
“Mười phút nữa là đến giờ hẹn của Sterling.” Julian nói, mắt không rời khỏi những bánh răng đang quay.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang dội từ phía lối đi tối mà họ vừa đi qua.
“Anh đã tiến bộ rất nhiều so với thời ở biên giới, Julian. Nhưng anh vẫn mắc một lỗi cơ bản của một người lính: anh quá tập trung vào mục tiêu trước mắt mà quên mất việc quan sát phía sau lưng.”
Julian không quay lại. Anh vẫn tiếp tục vặn một chiếc ốc vít cuối cùng để tách bộ đếm nhịp ra khỏi khối thuốc nổ.
“Tôi biết ông đang đứng đó, Đại tá. Mùi thuốc lá cán dài đặc trưng của ông đã theo tôi từ nhà hát Opera đến tận đây.”
Đại tá Sterling bước ra khỏi bóng tối. Ông ta không còn mặc bộ áo choàng kịch nghệ, mà mặc bộ quân phục chỉnh tề của trung đoàn biên giới mười năm trước, nhưng không có huy chương. Gương mặt ông ta già đi nhiều so với bức ảnh chân dung, đầy những vết hằn của sự cay đắng và nỗi hận thù dai dẳng. Tay ông ta cầm một chiếc điều khiển kích nổ dự phòng bằng dây kéo.
“Dừng lại đi, Julian. Đừng cố cứu vãn một đế chế đã thối nát từ bên trong. Những kẻ đang ngủ say phía trên kia chính là những kẻ đã ký lệnh bỏ rơi chúng ta tại biên giới để đổi lấy những hợp đồng đá vôi béo bở. Họ dùng xương máu của lính đặc nhiệm để lát đường cho sự giàu sang của mình.”
“Tôi biết sự thật đó, Đại tá.” Julian đứng dậy, đối diện với người thầy cũ của mình. “Tôi đã tìm thấy những hồ sơ đó tại dãy Alps. Nam tước von Zuber và những đồng phạm của hắn sẽ phải trả giá trước pháp luật. Nhưng phá hủy ngân hàng này và làm sụp đổ nền kinh tế sẽ chỉ khiến hàng triệu người dân vô tội phải chịu khổ cực. Đó không phải là công lý, đó là sự trả thù mù quáng.”
“Công lý là một từ xa xỉ dành cho những kẻ thắng trận.” Sterling cười nhạt, ngón tay ông ta lồng vào vòng kéo của ngòi nổ. “Mười năm qua, ta đã sống như một bóng ma để chờ đợi khoảnh khắc này. Ta không muốn tiền, ta muốn nhìn thấy sự kiêu ngạo của London sụp đổ trong tro bụi.”
“Đại tá, ông đã bao giờ tự hỏi tại sao Marcus – người thư ký trung thành nhất của ông – lại quyết định thú tội chưa?” Julian bước thêm một bước, chiếc gậy ba toong của anh cầm hờ trên tay. “Không phải vì ông ấy yếu đuối. Mà vì ông ấy nhận ra rằng nếu chúng ta trở thành những kẻ sát nhân như chúng, thì sự hy sinh của các anh em ở biên giới sẽ trở nên vô nghĩa. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ trật tự, chứ không phải để gieo rắc sự hỗn loạn.”
“Marcus là một kẻ mơ mộng.” Sterling quát lớn, đôi mắt ông ta đỏ rực dưới ánh đèn pin. “Và anh cũng vậy, Julian. Anh nghĩ anh có thể dùng logic và bằng chứng để thay đổi thế giới sao? Không! Thế giới này chỉ nghe thấy tiếng nổ và nhìn thấy máu!”
Ông ta định giật mạnh vòng kéo. Thomas thét lên một tiếng kinh hãi.
Nhưng Julian nhanh hơn. Thay vì lao về phía Sterling, anh phóng chiếc gậy ba toong của mình về phía hệ thống dây dẫn mà anh vừa vô hiệu hóa một nửa. Đầu bạc của chiếc gậy chứa một nam châm điện cực mạnh mà anh đã yêu cầu Thomas chuẩn bị từ trước. Khi chiếc gậy chạm vào khung kim loại của bộ kích nổ, nó tạo ra một dòng điện ngắn mạch, làm cháy toàn bộ các ngòi nổ điện tử trước khi Sterling kịp kích hoạt cơ chế cơ khí.
Một tiếng “Tạch” khô khốc vang lên. Không có vụ nổ nào xảy ra.
Sterling nhìn xuống chiếc dây kéo vô dụng trên tay mình, rồi nhìn Julian với vẻ không tin nổi.
“Anh đã tính toán đến cả trường hợp này sao?”
“Hóa học và vật lý luôn trung thực hơn con người, Đại tá ạ. Chất nổ Nitroglycerin nhạy cảm với nhiệt độ, nhưng cơ chế kích nổ của ông lại dựa trên các tiếp điểm đồng cũ. Tôi chỉ việc tạo ra một sự thay đổi điện thế đủ lớn để làm hỏng chúng.”
Sterling buông chiếc điều khiển xuống. Ông ta rút từ trong bao kiếm ở thắt lưng ra một lưỡi dao găm quân đội, loại dành riêng cho cận chiến của đặc nhiệm.
“Vậy thì chúng ta sẽ kết thúc chuyện này theo cách cổ điển nhất. Một chọi một, như những gì ta đã dạy anh trên bãi tập mười năm trước.”
Julian cởi bỏ chiếc áo khoác đen, để lộ thân hình săn chắc dù anh đã rời quân ngũ lâu năm. Anh không dùng súng. Anh cầm lấy lưỡi kiếm mỏng từ trong phần thân của chiếc gậy ba toong.
Cuộc đối đầu diễn ra trong không gian chật hẹp của hầm ngầm, dưới những thỏi vàng lấp lánh và đống thuốc nổ đã bị vô hiệu hóa. Tiếng thép chạm nhau chát chúa vang vọng khắp các đường hầm. Sterling dù già đi nhưng vẫn giữ được những đòn tấn công tàn khốc và đầy kinh nghiệm. Mỗi nhát dao của ông ta đều nhắm vào những yếu điểm chí tử: cổ họng, nách và động mạch đùi.
Julian phòng thủ một cách điềm tĩnh. Anh không tấn công dồn dập, mà tận dụng sự linh hoạt của sức trẻ và kỹ năng quan sát nhịp thở của đối phương.
“Ông đã chậm hơn trước rồi, Đại tá.”
Julian né một cú đâm xuyên ngực, rồi xoay người thực hiện một đường kiếm gạt ngang cổ tay của Sterling. Lưỡi dao găm văng ra ngoài, găm chặt vào một hòm gỗ chứa tài liệu.
Julian đứng yên, mũi kiếm của anh dừng lại ngay trước yết hầu của Sterling.
“Mọi chuyện kết thúc rồi. London sẽ thức dậy vào sáng mai với sự bình yên, và ông sẽ phải trả giá cho những mạng người tại khách sạn và nhà hát.”
Sterling đứng thẳng người, hít một hơi sâu. Một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên gương mặt ông ta.
“Anh thắng rồi, Julian. Nhưng anh đã lầm một điều. Ta không hề định chạy trốn.”
Đại tá Sterling bất ngờ lùi lại, tay ông ta chạm vào một lẫy đá ẩn trong tường mà Julian chưa kịp phát hiện. Một mảng tường phía sau Sterling sụp xuống, dẫn thẳng ra dòng chảy ngầm xiết nhất của hệ thống cống London.
“Hẹn gặp lại ở thế kỷ sau, Julian. Nếu anh còn sống để thấy sự thật cuối cùng.”
Sterling gieo mình xuống dòng nước đen ngòm và biến mất trong tích tắc. Julian lao tới rìa vực ngầm, nhưng chỉ thấy những vòng sóng dữ dội xô vào vách đá. Trong môi trường nước chảy xiết và tối tăm này, cơ hội sống sót của một người đàn ông ở tuổi Sterling là gần như bằng không, nhưng Julian biết rõ Đại tá là một người không thể dùng logic thông thường để đo lường cái chết.
Thomas chạy lại cạnh Julian, thở hổn hển.
“Ngài Vane... chúng ta phải báo cho cảnh sát chứ?”
“Đúng vậy. Nhưng trước tiên, hãy thu dọn đống thuốc nổ này. Tôi không muốn bất kỳ một sai sót nào khiến ngân hàng này bay lên trời vào lúc sáu giờ sáng.”
Hai tiếng sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu xua tan sương mù London, Thanh tra Lestrade cùng lực lượng công binh đã có mặt tại hầm ngầm. Họ kinh ngạc trước quy mô của vụ phá hoại bất thành và sự tinh vi của hệ thống thuốc nổ mà Julian đã vô hiệu hóa.
Julian bước ra khỏi tòa nhà Ngân hàng Trung ương. Anh đứng trên bậc thềm đá, nhìn dòng người bắt đầu đổ ra đường để bắt đầu một ngày làm việc mới. Họ không hề biết rằng mình vừa thoát khỏi một thảm họa có thể thay đổi vận mệnh của cả đế chế.
Elena von Elster đứng đợi anh ở chân cầu thang. Cô mặc một bộ váy xanh thanh nhã, gương mặt đã bớt đi vẻ ưu sầu.
“Anh đã ngăn chặn được ông ta?” Cô hỏi.
“Tôi đã ngăn chặn vụ nổ, nhưng Đại tá Sterling đã chọn cách biến mất vào dòng sông.” Julian trả lời, đôi mắt anh nhìn xa xăm. “Sự thật về cha cô và trung đoàn biên giới đã được tôi chuyển giao cho Tổng chưởng lý. Sẽ có một cuộc điều tra chính thức vào tuần tới. Tên tuổi của cha cô sẽ được phục hồi.”
“Cảm ơn anh, Julian. Nếu không có anh, có lẽ cả thế giới này đã chìm trong lửa.”
Julian mỉm cười nhạt. Anh cầm chiếc gậy ba toong đã được lắp lại hoàn chỉnh, khẽ nghiêng mũ chào cô.
“Tôi chỉ làm những gì một người điều tra phải làm: tìm ra sự thật giữa những đống tro tàn của những lời nói dối.”
Julian bước về phía chiếc xe ngựa đang đợi sẵn. Anh ngồi vào xe, nhắm mắt lại. Vụ án Ngân hàng Trung ương đã khép lại, nhưng bóng hình của Sterling và dòng chữ “Hẹn gặp lại ở thế kỷ sau” vẫn ám ảnh tâm trí anh.
Thế giới đang chuyển mình. Những năm cuối thế kỷ mười chín đang dần lùi vào dĩ bản, nhường chỗ cho một thời đại mới với những công nghệ mới, những phương thức tội phạm mới và có lẽ là những cuộc chiến lớn hơn. Nhưng Julian Vane biết rằng, dù thời đại có thay đổi, thì những quy luật về bằng chứng, logic và công lý vẫn sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối cho anh.
“Về phố Brook thôi, Thomas.” Julian thầm thì. “Chúng ta cần nghỉ ngơi một chút trước khi vụ án tiếp theo gõ cửa.”
Con xe ngựa lăn bánh trên đường phố London đang bừng tỉnh. Julian Vane nhìn ra cửa sổ, thấy một nhóm trẻ em đang bán những tờ báo mới nhất, tiêu đề in đậm về sự ổn định của thị trường chứng khoán. Anh mỉm cười. Sự yên bình của họ là phần thưởng quý giá nhất cho một đêm dài trong lòng đất.
Những bí mật của dãy Alps và bóng ma của London giờ đây đã tạm lắng xuống, nhưng Julian biết rõ rằng trong sự nghiệp của một thám tử, mỗi kết thúc chỉ là khởi đầu cho một chương mới phức tạp hơn. Và anh đã sẵn sàng.