MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 12: VŨ ĐIỆU CỦA THÉP VÀ HƠI NƯỚC

Trên Đỉnh Alps

Chương 12: VŨ ĐIỆU CỦA THÉP VÀ HƠI NƯỚC

1,696 từ · ~9 phút đọc

Dưới lòng đất Thượng Hải, không gian hầm mộ cổ đại vốn dĩ tĩnh mịch giờ đây rung chuyển bởi tiếng gầm rú của những cỗ máy hơi nước khổng lồ. Ánh đèn điện vàng vọt, thành tựu của một thời đại mới đang lên, hắt những bóng ma dài ngoằng lên những bức tường gạch bám đầy rêu phong. Khói tím – thứ độc dược mộng mị chết người – đang tuôn ra từ những khớp nối của hệ thống đường ống đồng, biến không gian thành một mê cung mờ ảo và đầy rẫy tử khí.

Julian Vane lao đi trên những thanh rầm thép bắc ngang qua khu vực sản xuất. Mỗi bước chân của anh đều chuẩn xác, đôi mắt xám tro khóa chặt vào bóng dáng của Thiếu tá Blackwood đang đứng trên bục điều khiển trung tâm. Vết thương cũ ở vai trái từ trận chiến Malta khẽ nhói lên dưới áp lực của cử động mạnh, nhưng Julian phớt lờ nó. Trong thế giới của anh, nỗi đau chỉ là một tín hiệu cho thấy anh vẫn còn sống để chiến đấu.

“Blackwood! Mười năm là quá dài để một kẻ đào ngũ như ông lẩn trốn trong bóng tối!”

Julian hét lên, âm thanh vang vọng giữa tiếng rít của hơi nước.

Thiếu tá Blackwood quay lại, gương mặt hắn bị biến dạng một bên bởi những vết sẹo bỏng hóa chất, di chứng của vụ nổ tại biên giới mười năm trước. Hắn cười, một điệu cười khản đặc mang theo sự căm hận tích tụ qua hàng thập kỷ.

“Đào ngũ? Không, Julian. Ta là kẻ duy nhất nhìn ra được sự thật khi cả thế giới này đang tôn thờ những lý tưởng rỗng tuếch. Sterling đã quá mềm yếu khi muốn thay đổi hệ thống tài chính. Ta thì khác. Ta sẽ thay đổi chính bản chất con người bằng thứ độc dược này. Một thế giới chìm trong mộng mị sẽ là một thế giới không có chiến tranh, không có phản bội.”

“Một thế giới của những xác không hồn thì có ý nghĩa gì?”

Julian vung chiếc gậy ba toong. Lưỡi kiếm bạc tuốt ra khỏi vỏ, phản chiếu ánh đèn điện thành một tia sáng lạnh lẽo.

Blackwood không hề nao núng, hắn rút từ sau lưng ra một thanh trường kiếm quân đội kiểu cũ, lưỡi thép đen tuyền được rèn bằng kỹ thuật tôi luyện của những nghệ nhân phương Đông cực đoan. Hắn lao tới, nhát kiếm đầu tiên bổ xuống đầy uy lực, mang theo sức mạnh của một kẻ đã từ bỏ mọi nhân tính.

Tiếng thép chạm nhau chát chúa vang lên khắp hầm mộ. Julian cảm nhận được lực chấn động truyền qua cánh tay. Blackwood đánh theo lối của một kẻ liều mạng, mỗi chiêu thức đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng mà không hề màng đến sự phòng thủ của bản thân. Julian buộc phải lùi lại, đôi chân khéo léo lách qua những luồng hơi nước nóng bỏng đang phun ra từ các van an toàn bị quá tải.

Trong khi đó, ở phía bên dưới, Thomas đang bò trườn giữa những bánh răng khổng lồ của máy nén khí. Cậu trợ lý trẻ cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng dầu máy đen kịt. Tay cậu run rẩy cầm lọ hóa chất trung hòa mà giáo sư Moreau đã điều chế.

“Phải nhanh lên... mình không được phép sai sót.”

Thomas thầm thì. Cậu nhìn thấy van nạp liệu chính, nơi độc dược đang được trộn lẫn với không khí nén để phát tán lên mặt đất.

“Đứng lại đó, thằng nhóc!”

Hai tên vệ binh Hắc Liên phát hiện ra Thomas, chúng lao tới với những sợi dây xích có móc câu. Thomas tái mặt, nhưng trong đầu cậu chợt hiện lên hình ảnh của Julian đứng vững chãi giữa pháo đài Saint Elmo. Cậu không lùi bước. Thomas rút ra một quả bom khói nhỏ từ thắt lưng, ném thẳng xuống chân đối thủ.

“Xin lỗi nhé, nhưng tôi không có thời gian chơi đùa đâu!”

Thomas nhân lúc khói mù mịt, lách người qua khe hở của máy móc và đổ toàn bộ lọ hóa chất vào van nạp. Một phản ứng hóa học ngay lập tức xảy ra. Màu tím đậm đặc của chất độc bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt rồi tan biến thành một làn sương vô hại.

Ở một góc khác, Linh đang trình diễn một vũ điệu của cái chết. Dải lụa gắn bi thép của cô di chuyển như một sinh vật sống, quật ngã bất kỳ tên sát thủ nào dám tiến lại gần khu vực bể chứa hóa chất. Cô không chỉ chiến đấu bằng thể chất; cô đang tính toán. Linh nhận ra rằng Blackwood đã cài đặt một cơ chế tự hủy bằng áp suất hơi nước nếu hệ thống bị can thiệp.

“Ngài Vane! Blackwood đang định làm nổ tung cả hầm mộ này! Áp suất đã vượt ngưỡng an toàn!”

Linh hét lớn, tay cô bận rộn điều chỉnh những van xả áp thủ công ở phía dưới bục điều khiển.

Julian nghe thấy tiếng cảnh báo của Linh. Anh nhìn thấy kim đồng hồ áp suất trên bảng điều khiển đang rung bần bật trong vùng đỏ. Blackwood cũng nhìn thấy điều đó, nhưng hắn càng điên cuồng hơn.

“Nếu ta không thể thống trị thế giới này bằng giấc mộng, thì hãy để tất cả cùng nổ tung với ta!”

Blackwood vung kiếm, một nhát chém ngang khiến Julian phải lộn người trên không để tránh né. Julian hạ cánh xuống một đường ống hơi nước lớn, hơi nóng tỏa ra khiến đôi ủng da của anh bắt đầu bốc khói. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất.

Julian không tấn công vào Blackwood. Anh dùng lưỡi kiếm bạc đâm mạnh vào khớp nối của đường ống ngay dưới chân đối thủ. Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng hơi nước nén cực đại phun thẳng vào vị trí của Blackwood, làm hắn lóa mắt và mất thăng bằng.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Julian lao tới như một con báo. Anh không dùng kiếm để kết liễu; anh dùng chuôi gậy nặng trịch đánh mạnh vào gáy của Blackwood. Kẻ phản diện đổ sụp xuống sàn thép, thanh kiếm đen rơi xuống vực sâu phía dưới.

“Thomas! Linh! Rút lui mau! Hệ thống sắp nổ!”

Julian vác Blackwood lên vai, dù vết thương ở vai anh đang rỉ máu và cơ bắp đang gào thét vì mệt mỏi. Anh nhìn thấy Thomas đang leo lên từ phía máy nén, gương mặt lem luốc nhưng đầy vẻ tự hào. Linh cũng đã hoàn thành việc mở các van xả phụ để giảm bớt sức công phá của vụ nổ sắp tới.

Họ lao về phía lối thoát hiểm duy nhất khi những tiếng nổ đầu tiên bắt đầu xé toạc các bồn chứa hóa chất. Sức ép của không khí nóng đẩy họ bay thẳng ra ngoài con hẻm tối tăm của tô giới Pháp ngay khi một cột lửa xanh bốc cao từ lòng đất Thượng Hải.

Sáng hôm sau, Thượng Hải thức dậy trong sự ngỡ ngàng. Người ta nói về một vụ nổ lò hơi dưới hầm ngầm của một trà quán cũ, nhưng không ai biết rằng một thảm họa toàn cầu vừa được dập tắt ngay từ trong trứng nước.

Julian Vane ngồi trên một chiếc ghế gỗ ven sông Hoàng Phố, tay cầm tờ báo buổi sáng viết về sự ổn định của thị trường tơ lụa. Bên cạnh anh, Thiếu tá Blackwood đã bị trói chặt và đang được lực lượng của Hội liên minh phương Đông áp giải đi trong lặng lẽ.

“Ngài Vane, chúng ta đã kết thúc được mười năm quá khứ rồi chứ?”

Thomas hỏi, tay cậu băng bó một vết thương nhỏ do mảnh kính vỡ.

Julian nhìn ra dòng sông, nơi những con tàu viễn dương đang chuẩn bị rời cảng. Ánh nắng của một kỷ nguyên mới rực rỡ và đầy hy vọng đang chiếu rọi lên vạn vật.

“Quá khứ không bao giờ kết thúc hoàn toàn, Thomas. Nó chỉ trở thành những bài học để chúng ta bảo vệ tương lai tốt hơn thôi. Nhưng ít nhất, tối nay, cả London và Thượng Hải đều có thể ngủ ngon mà không cần lo lắng về những giấc mộng chết chóc.”

Linh bước tới, cô trao cho Julian một phong bì nhỏ có dấu triện hoa sen.

“Hội liên minh nợ ngài một ân tình, ngài Vane. Đây là bản đồ và các mật mã liên lạc của chúng tôi tại các thành phố lớn trên thế giới. Thế kỷ tới sẽ là một thế kỷ của sự kết nối, và chúng tôi hy vọng người thợ săn bóng đêm sẽ luôn là đồng minh của chúng tôi.”

Julian nhận lấy phong bì, khẽ nghiêng mũ chào người nữ thám tử phương Đông.

“Thế giới này rộng lớn hơn tôi tưởng, tiểu thư Linh. Và tôi nhận ra rằng công lý luôn có cùng một ngôn ngữ, bất kể nó được viết bằng chữ Hán hay tiếng Anh.”

Julian đứng dậy, chiếc gậy ba toong cán bạc gõ nhẹ trên mặt đá của bến cảng. Hành trình Viễn Đông đã để lại cho anh nhiều hơn là những vết thương; nó mang lại cho anh một sự thanh thản kỳ lạ. Anh biết rằng ở đâu đó ngoài kia, những mật mã mới đang hình thành, những bóng ma mới đang rình rập. Nhưng với Thomas bên cạnh và những người bạn mới tại phương Đông, Julian Vane cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Về nhà thôi, Thomas. London đang đợi chúng ta.”

Hai bóng người đổ dài trên bến cảng Thượng Hải khi mặt trời lên cao. Những năm tháng cuối của thế kỷ mười chín khép lại bằng một chiến thắng thầm lặng nhưng vĩ đại. Và trên con đường tơ lụa, những đóa hoa sen bắt đầu nở rộ, không còn bị xích xiềng bởi độc dược hay hận thù, mà vươn cao dưới ánh sáng của một tương lai mới.