MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 13: BÓNG MA TRONG PHÒNG MÁY CỦA NỮ HOÀNG

Trên Đỉnh Alps

Chương 13: BÓNG MA TRONG PHÒNG MÁY CỦA NỮ HOÀNG

2,100 từ · ~11 phút đọc

London đón chào Julian Vane và Thomas trở về bằng một cơn mưa phùn lạnh lẽo, thứ đặc sản không bao giờ thay đổi của kinh đô sương mù. Những năm tháng khi hơi thở của thời đại mới đã bắt đầu nhuần nhuyễn vào từng nhịp sống của thành phố, người ta không còn thấy lạ lẫm với những cột dây điện tín chằng chịt như mạng nhện giăng trên các mái nhà cổ kính. Nhưng đằng sau sự hào nhoáng của những phát minh, một bóng tối khác đang âm thầm len lỏi vào tận trái tim của Đế quốc – Cung điện Buckingham.

Vừa đặt chân xuống nhà ga Victoria, Julian đã nhận thấy bầu không khí khác lạ. Những toán lính canh mặc quân phục đỏ thẫm đứng gác dày đặc hơn thường lệ, và ánh mắt của họ không chỉ mang vẻ oai nghiêm mà còn chứa đựng sự lo âu tột độ. Một viên sĩ quan cấp cao của Scotland Yard đã đợi sẵn họ với cỗ xe ngựa mang phù hiệu hoàng gia.

“Ngài Vane, ơn trời ngài đã về. Chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi đâu.”

Julian bước lên xe, tay vẫn nắm chặt chiếc gậy ba toong cán bạc.

“Có chuyện gì khiến Ngài Thanh tra phải đích thân ra đón tôi thế này?”

“Một vụ trộm, nhưng không phải trộm vàng bạc hay trang sức. Kẻ nào đó đã thâm nhập vào phòng thí nghiệm cơ khí của Hoàng gia và lấy đi bộ 'Bánh răng Vi sai' cuối cùng của ngài Babbage. Điều đáng nói là, vụ trộm diễn ra ngay trong lúc hệ thống máy tính sơ khai đang thực hiện phép tính mật mã cho các báo cáo quân sự từ thuộc địa.”

Julian nheo mắt. Thế giới đang chuyển mình sang kỷ nguyên của dữ liệu, và việc nắm giữ các thiết bị tính toán cơ khí đỉnh cao cũng quan trọng như việc nắm giữ kho vũ khí.

Cỗ xe ngựa lăn bánh vào sân điện Buckingham khi ánh hoàng hôn của những ngày cuối đông đang lịm dần. Julian và Thomas được dẫn vào một khu vực tách biệt hoàn toàn với vẻ lộng lẫy của các sảnh tiệc. Đây là "Phòng Số 0", nơi đặt những cỗ máy khổng lồ bằng đồng và thép, cao chạm trần nhà với hàng ngàn bánh răng đang quay đều tăm tắp.

Mùi dầu máy nồng nặc quyện với hơi nóng tỏa ra từ những chiếc nồi hơi nhỏ phục vụ cho hệ thống truyền động. Giữa phòng, một cỗ máy lớn bị tháo rời phần trung tâm, để lộ ra khoảng trống chết chóc nơi bộ bánh răng vi sai từng tọa lạc.

“Nhìn kìa, thưa ngài Vane.”

Thomas chỉ vào sàn nhà. Dưới chân cỗ máy, có những vết trầy xước kỳ lạ, hình dạng giống như một con chim ưng đang sải cánh nhưng lại được vẽ bằng dầu máy đen ngòm.

“Lại là Hội Chim Ưng.”

Julian quỳ xuống, dùng chiếc kính lúp quan sát kỹ các vết xước.

“Nhưng lần này không phải là hành động của Blackwood hay Sterling. Kẻ này có sự am hiểu sâu sắc về kiến trúc máy móc. Hãy nhìn những vết cắt trên dây đai truyền động này xem, chúng được cắt bằng một loại dao nhiệt, thứ chỉ mới được thử nghiệm trong các xưởng đóng tàu tại Portsmouth.”

Bất ngờ, một âm thanh rè rè vang lên từ phía sau những hàng tủ chứa thẻ đục lỗ. Julian nhanh chóng rút thanh kiếm mỏng từ trong gậy ra, ra hiệu cho Thomas và viên thanh tra đứng lại. Anh tiến lại gần nguồn âm thanh, nơi một cỗ máy in tự động đang âm thầm hoạt động dù không có ai điều khiển.

Từng dòng chữ bắt đầu hiện lên trên dải giấy trắng dài:

“Hỡi thợ săn bóng đêm, ngài đã thắng ở Thượng Hải, nhưng ngài không thể ngăn cản được sự tiến hóa. Chúng ta không cần thuốc độc để điều khiển con người, chúng ta chỉ cần điều khiển những con số định hình nên thế giới này. Bộ bánh răng vi sai sẽ là chìa khóa để chúng ta giải mã mọi bức điện tín của Hoàng gia. Trò chơi bây giờ nằm trong tay những chiếc máy.”

“Hắn đang ở ngay trong cung điện!”

Viên thanh tra hô lớn và định rút súng, nhưng Julian ngăn lại.

“Không, đây là một chương trình đã được lập trình sẵn để khởi chạy vào đúng thời điểm này. Kẻ thù của chúng ta không còn là những người lính cầm súng, mà là những kỹ sư cầm thẻ đục lỗ.”

Julian đi quanh cỗ máy, tay anh lướt nhẹ trên các bánh răng vẫn còn đang chuyển động chậm chạp. Anh nhận ra một chi tiết bất thường: một sợi dây đồng nhỏ bị đấu nối sai lệch, dẫn từ bộ xử lý trung tâm đến một đường ống dẫn tín hiệu ngầm dưới sàn.

“Thomas, hãy lấy bản đồ hệ thống cống ngầm của cung điện. Tôi nghi ngờ kẻ trộm không thoát ra ngoài, mà đang lẩn trốn ngay bên dưới chúng ta, trong các đường hầm kỹ thuật nơi đặt hệ thống dây tín hiệu điện tín.”

Trong lúc chờ Thomas, Julian tập trung quan sát cách cỗ máy vận hành. Anh nhận ra rằng bộ bánh răng bị mất không chỉ là một linh kiện thay thế, mà nó chứa đựng các rãnh mã hóa vật lý độc nhất. Nếu kẻ thù sở hữu nó, chúng có thể tạo ra một cỗ máy bản sao để bắt sóng và giải mã mọi thông tin mật của Đế quốc.

“Ngài Vane, bản đồ đây!”

Thomas chạy lại, gương mặt đỏ bừng vì gấp gáp.

“Hệ thống hầm ngầm này được xây dựng từ thời kỳ đầu khi ánh đèn gas bắt đầu xuất hiện. Nó thông trực tiếp với đài quan sát Greenwich thông qua một đường dây tín hiệu đặc biệt.”

“Greenwich...”

Julian thầm thì.

“Nơi định hình thời gian của cả thế giới. Nếu chúng chiếm được đài quan sát và sử dụng bộ bánh răng để thay đổi tín hiệu thời gian, mọi cuộc giao dịch tài chính và lịch trình hàng hải sẽ hỗn loạn.”

Họ nhanh chóng rời cung điện, băng qua những con phố London đang lên đèn. Julian không chọn xe ngựa, anh dẫn Thomas chạy tắt qua các mái nhà và những con hẻm hẹp, nơi anh đã quá quen thuộc trong những nhiệm vụ trước đây. Họ đến Greenwich khi chiếc đồng hồ lớn trên tháp đang điểm những nhịp nặng nề.

Đài quan sát im lìm dưới ánh trăng bạc. Nhưng từ bên trong, Julian ngửi thấy mùi ozon – mùi của những tia lửa điện phát ra khi các thiết bị viễn thông hoạt động với công suất lớn. Anh ra hiệu cho Thomas đi vòng phía sau để cắt đứt nguồn điện, còn bản thân anh sẽ trực tiếp thâm nhập qua cửa sổ tầng mái.

Bên trong phòng điều khiển của đài quan sát, cảnh tượng hiện ra như một cơn ác mộng của kỷ nguyên khoa học. Một người đàn ông có dáng người gầy gò, đeo một chiếc kính bảo hộ dày cộm, đang say sưa lắp ráp bộ bánh răng vi sai vào một thiết bị phát sóng khổng lồ. Những tia điện xanh lét nhảy múa xung quanh hắn như những con rắn nhỏ.

“Tiến sĩ Arkwright, tôi cứ tưởng ông đã nghỉ hưu sau vụ bê bối ở Cambridge.”

Julian bình thản bước ra từ bóng tối, thanh kiếm bạc trong tay anh phản chiếu ánh sáng điện quang.

Người đàn ông tên Arkwright quay lại, cười điên cuồng.

“Nghỉ hưu? Không, Vane. Ta chỉ đang chuẩn bị cho một cuộc cách mạng. Tại sao chúng ta phải để những chính trị gia ngu ngốc quyết định vận mệnh, khi những con số và máy móc có thể làm điều đó một cách chính xác nhất? Với bộ bánh răng này, ta sẽ là người cầm trịch thời gian của cả nhân loại!”

“Ông đang lầm tưởng quyền lực của máy móc với quyền lực của bạo chúa, Arkwright.”

Julian lao tới, nhưng Arkwright đã nhanh tay gạt một chiếc cần điều khiển. Một luồng điện mạnh mẽ phóng ra từ thiết bị, buộc Julian phải lộn người trên không để tránh né.

“Ngài không thể chạm vào tôi được đâu, Vane! Toàn bộ sàn nhà này đã được nạp điện!”

Julian nhìn xuống, sàn kim loại của đài quan sát đang rung lên với những tia lửa li ti. Anh nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo măng tô dạ dày, quấn quanh đôi giày để tăng khả năng cách điện tạm thời. Anh sử dụng chiếc gậy ba toong như một cái sào, đu người lên những xà nhà bằng gỗ phía trên.

Từ trên cao, Julian quan sát cấu trúc của cỗ máy. Anh nhận thấy một điểm yếu: bộ làm mát bằng nước của máy phát sóng đang bị rò rỉ.

“Thomas! Ngắt nước ngay!”

Tiếng của Julian vang lên giữa không gian đầy tiếng ồn điện từ. Ở phía dưới hầm, Thomas tìm thấy van nước chính và dùng hết sức vặn chặt.

Khi nguồn nước làm mát bị ngắt, cỗ máy của Arkwright bắt đầu nóng rực lên. Những bánh răng đồng chuyển sang màu đỏ rực, và mùi kim loại cháy sực nức. Arkwright hoảng loạn, hắn cố gắng điều chỉnh các thông số nhưng đã quá muộn. Sự mất cân bằng nhiệt khiến các thẻ đục lỗ bắt đầu bốc cháy.

“Kết thúc rồi, Arkwright!”

Julian từ trên xà nhà lao xuống, dùng chuôi gậy đánh mạnh vào tay của vị tiến sĩ điên, khiến hắn buông rơi bộ bánh răng vi sai. Julian nhanh tay chụp lấy bảo vật hoàng gia ngay trước khi nó rơi vào luồng điện cao thế.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ trung tâm máy phát. Toàn bộ hệ thống điện của đài quan sát tắt phụt, trả lại không gian cho ánh trăng tĩnh lặng. Arkwright ngã gục xuống sàn, hơi thở hổn hển giữa đống đổ nát của giấc mộng bá chủ.

Cảnh sát London ập vào vài phút sau đó. Thomas chạy lên, mặt mày lem luốc nhưng nụ cười rạng rỡ.

“Chúng ta làm được rồi, thưa ngài Vane!”

Julian đứng bên cửa sổ của đài quan sát, nhìn xuống dòng sông Thames đang lấp lánh ánh đèn. Trên tay anh, bộ bánh răng vi sai vẫn còn hơi ấm từ ma sát. Những năm tháng khi khoa học đang tiến những bước dài, Julian nhận ra rằng mỗi phát minh đều là một con dao hai lưỡi.

“Chúng ta chỉ mới làm chậm lại quá trình thôi, Thomas.”

Julian nói, giọng anh có chút trầm mặc.

“Hội Chim Ưng không còn là một tổ chức quân sự, chúng đã biến đổi thành một ý tưởng, một niềm tin vào sự cai trị của công nghệ. Hôm nay chúng ta cứu được Greenwich, nhưng ngày mai, chúng sẽ tấn công vào một nơi khác, tinh vi hơn.”

Julian cất bộ bánh răng vào túi áo, tay anh khẽ chạm vào mảnh gương vỡ từ Venice và đóa hoa sen từ phương Đông. Anh nhận ra một mạng lưới kết nối vô hình đang hình thành xung quanh mình. Anh không còn đơn độc trong cuộc chiến này.

Khi họ bước ra khỏi đài quan sát, ánh bình minh của một ngày mới bắt đầu ló dạng trên đường chân trời London. Những tòa nhà công nghiệp, những cột khói và những đoàn tàu hơi nước hiện ra trong một vẻ đẹp vừa hào hùng vừa đáng sợ. Thời đại mới đã thực sự hiện diện, và Julian Vane biết mình phải trở thành người giữ cửa giữa ánh sáng và bóng tối của trí tuệ nhân loại.

“Ngài Vane, chúng ta sẽ trả bộ bánh răng này về cung điện chứ?”

“Phải, Thomas. Nhưng trước đó, tôi muốn ông tìm cho tôi một chuyên gia về cơ khí tại Oxford. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về những gì Arkwright đã cố gắng lập trình. Kẻ thù của chúng ta đang tiến hóa, và chúng ta cũng phải như vậy.”

Bóng dáng của hai thám tử đổ dài trên thảm cỏ xanh của Greenwich. Một chương mới đã mở ra, không còn là những cuộc đấu kiếm trong hầm mộ, mà là một cuộc đấu trí trên những bản vẽ kỹ thuật và những dòng mã hóa sơ khai. Julian Vane, người thợ săn bóng đêm, giờ đây đã bước vào một lãnh địa mới – lãnh địa của những cỗ máy có tư duy.