MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 14: LỜI TIÊN TRI TỪ NHỮNG BÁNH RĂNG OXFORD

Trên Đỉnh Alps

Chương 14: LỜI TIÊN TRI TỪ NHỮNG BÁNH RĂNG OXFORD

1,937 từ · ~10 phút đọc

Cơn mưa phùn của London dần nhường chỗ cho màn sương mù bảng lảng bao phủ lên những ngọn tháp đá vôi cổ kính của vùng Oxford. Những ngày cuối cùng của một thời đại mà tri thức còn được lưu giữ trong những trang sách chép tay đang dần chuyển mình, nhường chỗ cho tiếng lách cách của những cỗ máy cơ khí len lỏi vào tận giảng đường đại học. Julian Vane ngồi trong toa tàu hạng nhất, ánh mắt anh lướt qua những cánh đồng hoang sơ đang lùi lại phía sau, lòng nặng trĩu những suy nghĩ về bộ bánh răng vi sai mà anh vừa thu hồi được từ tay Arkwright.

Bên cạnh anh, Thomas đang miệt mài ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ. Cậu trợ lý trẻ dường như đã quen với nhịp độ làm việc nghẹt thở của người thám tử.

“Ngài Vane, ngài thực sự tin rằng một cỗ máy có thể dự đoán được tương lai sao? Điều đó nghe giống như thuật chiêm tinh của những thế kỷ trước hơn là khoa học.”

Julian quay sang nhìn Thomas, đôi mắt xám tro ánh lên một vẻ trầm tư.

“Sự khác biệt giữa phép thuật và khoa học đôi khi chỉ nằm ở mức độ hiểu biết của chúng ta, Thomas. Arkwright đã chứng minh rằng những con số có thể định hình thế giới. Nếu ta có đủ dữ liệu về hành vi của con người, về dòng chảy của tiền tệ và các biến động chính trị, một thuật toán đủ phức tạp có thể vẽ ra những kịch bản sẽ xảy ra tiếp theo. Kẻ nào nắm giữ được 'Lời tiên tri cơ khí' này, kẻ đó sẽ nắm giữ vận mệnh của các đế quốc.”

Khi họ đặt chân đến ga Oxford, không khí nơi đây mang một vẻ thanh bình giả tạo. Những sinh viên trong bộ áo thụng đen di chuyển thong dong dưới những vòm cửa Gotic, nhưng Julian nhận thấy sự hiện diện của những người lạ mặt đứng ở các góc phố, tay giấu trong túi áo khoác rộng – một tư thế quen thuộc của những kẻ cầm súng.

Họ hướng về phía Học viện Magdalene, nơi Giáo sư Alistair Finch, một trong những bộ óc thiên tài về logic học và cơ khí chính xác, đang cư ngụ. Finch là người duy nhất mà Julian tin tưởng để phân phối lại mã hóa của bộ bánh răng vi sai.

Căn phòng làm việc của Giáo sư Finch nằm trên đỉnh một tòa tháp hẻo lánh. Lối đi hẹp và dốc, ngập tràn mùi của giấy cũ và dầu bôi trơn máy móc. Khi Julian đẩy cửa bước vào, anh thấy một không gian kỳ dị: hàng chục mô hình bánh răng nhỏ treo lơ lửng trên trần nhà, chuyển động nhịp nhàng theo một chu kỳ không xác định. Giữa phòng, một cỗ máy có hình tháp bằng đồng đang phát ra những tiếng kêu đều đặn như nhịp tim.

“Julian Vane... tôi đã tiên đoán được anh sẽ đến đây vào đúng mười bốn giờ ba mươi phút.”

Một giọng nói già nua nhưng minh mẫn vang lên từ sau đống bản thảo khổng lồ. Giáo sư Finch bước ra, đôi mắt ông sáng rực sau cặp kính dày cộm.

“Tiên đoán bằng mắt thường hay bằng cỗ máy này, thưa Giáo sư?”

Julian đặt bộ bánh răng vi sai lên bàn.

Finch chạm tay vào những rãnh đồng tinh xảo với vẻ sùng kính như chạm vào một thánh vật.

“Cả hai. Julian, anh không biết mình đang mang đến đây thứ gì đâu. Đây không chỉ là một linh kiện của máy tính. Đây là 'Linh hồn' của hệ thống dự báo mà Hội Chim Ưng đã dày công xây dựng. Họ gọi nó là 'Atropos' – vị thần cắt đứt sợi chỉ mệnh đạo.”

“Arkwright đã thất bại tại Greenwich, nhưng hắn chỉ là một quân cờ.”

Finch tiếp tục, giọng ông hạ thấp đầy bí hiểm.

“Có một hội kín ngay tại Oxford này, gọi là 'Câu lạc bộ Thấu Thị'. Họ bao gồm những học giả ưu tú nhất, nhưng lại mang một tham vọng điên rồ: thay thế sự tự do của con người bằng một kịch bản được lập trình sẵn. Họ tin rằng nếu loại bỏ được những rủi ro của lịch sử, nhân loại sẽ đạt đến sự thái bình vĩnh cửu. Nhưng cái giá là sự nô lệ tuyệt đối vào các bánh răng.”

Bất ngờ, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía dưới sân trường. Julian lao tới cửa sổ. Anh thấy một đám khói trắng bốc lên từ cổng học viện, và những người lạ mặt ban nãy đang bắt đầu phong tỏa các lối ra vào.

“Chúng đã đến.”

Julian rút thanh kiếm mỏng ra.

“Giáo sư, ông phải giấu bộ bánh răng này ngay lập tức. Thomas, chuẩn bị súng hỏa mai và mặt nạ phòng độc.”

Cánh cửa phòng làm việc bị phá tung bởi một lực tác động cực mạnh. Ba người đàn ông mặc áo thụng đen, nhưng dưới lớp áo là những bộ giáp lưới bằng thép hiện đại, bước vào. Kẻ dẫn đầu là một người đàn ông có gương mặt lạnh lùng như tượng tạc, tay cầm một thiết bị giống như súng hơi nén nạp đạn thủy tinh.

“Ngài Vane, tôi là đại diện của Câu lạc bộ Thấu Thị. Ngài đang giữ tài sản của tương lai. Xin hãy bàn giao nó một cách hòa bình, và ngài sẽ được ghi danh vào lịch sử với tư cách là người bảo trợ cho sự ổn định toàn cầu.”

“Sự ổn định của các ông là nấm mồ của tự do.”

Julian đáp trả, chân anh hơi hạ thấp để chuẩn bị cho một cú vọt.

“Tôi không thích những vị khách vào cửa không gõ mà lại mang theo vũ khí.”

Cuộc chiến bùng nổ trong không gian chật hẹp của thư viện. Những phát đạn thủy tinh chứa khí gây mê bắn tung tóe vào các kệ sách, làm những trang giấy vàng ố bay loạn xạ. Julian di chuyển nhanh như một bóng ma giữa những giá sách cao vút. Lưỡi kiếm bạc của anh gạt phăng những mũi kim loại của đối phương, tạo ra những tia lửa chớp nhoáng.

Linh hoạt và tinh quái, Thomas sử dụng những quả cầu khói nhỏ ném về phía những chiếc quạt thông gió của cỗ máy Atropos, làm mù hướng tấn công của kẻ thù.

“Thomas! Đưa Giáo sư xuống đường hầm bí mật sau kệ sách lịch sử!”

Julian hô lớn khi anh đang đối đầu với kẻ cầm đầu. Hắn ta sử dụng một kỹ thuật chiến đấu rất lạ, vừa mang tính toán học vừa mang tính bạo lực, dường như mỗi nhát chém của hắn đều được tính toán theo quỹ đạo ngắn nhất để tiếp cận mục tiêu.

“Vô ích thôi, Vane. Atropos đã tính ra rằng trong tám mươi phần trăm các khả năng, anh sẽ tử thương trong vòng năm phút tới.”

Tên sát thủ cười lạnh lẽo, lưỡi dao của hắn rạch một đường sượt qua cánh tay Julian.

“Tôi thuộc về hai mươi phần trăm còn lại.”

Julian nghiến răng. Anh không đánh trực diện vào tên sát thủ nữa. Anh dùng gậy ba toong gạt mạnh vào một mô hình bánh răng lớn đang treo trên trần. Mô hình nặng hàng chục kilogram rơi xuống, tạo ra một sự gián đoạn trong chu kỳ chuyển động của các bánh răng khác, gây ra một tiếng động chói tai.

Sự thay đổi đột ngột trong nhịp điệu của căn phòng làm tên sát thủ khựng lại một nhịp – nhịp mà hắn không tính toán được trong thuật toán của mình. Julian nắm lấy cơ hội, tung một cú đá sấm sét vào hạ bộ đối phương, đồng thời dùng chuôi kiếm đánh ngất hắn.

Tuy nhiên, khi Julian quay lại phía kệ sách, anh thấy Thomas đang bị hai tên khác khống chế. Giáo sư Finch đã bị bắt đi qua lối cửa sổ bằng một hệ thống dây ròng rọc cơ khí mà chúng đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Giáo sư!”

Thomas hét lên, nhưng một tên sát thủ đã ném một quả lựu đạn gây choáng xuống sàn. Ánh sáng chói lòa và âm thanh chát chúa khiến Julian bị mất phương hướng trong giây lát. Khi anh định thần lại, căn phòng chỉ còn là đống đổ nát, và cả Giáo sư Finch lẫn bộ bánh răng vi sai đã biến mất.

Bên ngoài, chuông nhà thờ Oxford vẫn đổ những nhịp đều đặn, nhưng đối với Julian, đó là tiếng chuông báo hiệu cho một cuộc chạy đua với thời gian. Anh nhặt một mảnh thẻ đục lỗ bị cháy sém sót lại trên sàn. Trên đó có một tọa độ chỉ về phía vùng đầm lầy Norfolk, nơi đặt một nhà máy thủy điện bí mật mà Hội Chim Ưng đang xây dựng.

“Thomas, cậu có sao không?”

Julian chạy lại đỡ cậu trợ lý đang loạng choạng đứng dậy.

“Tôi không sao... nhưng chúng đã mang ông ấy đi rồi. Thưa ngài, chúng ta phải làm gì? Nếu chúng kết hợp được bộ bánh răng với Atropos, tương lai mà chúng muốn sẽ trở thành hiện thực.”

Julian nắm chặt mảnh thẻ đục lỗ. Ánh mắt anh nhìn xuyên qua làn sương mù đang dày đặc hơn bên ngoài cửa sổ.

“Chúng ta sẽ đi Norfolk. Arkwright chỉ là một kỹ sư điên, nhưng Câu lạc bộ Thấu Thị là những kẻ độc tài trí tuệ. Chúng ta sẽ chứng minh cho chúng thấy rằng có những biến số mà không máy móc nào có thể dự đoán được: đó là ý chí của con người khi bị dồn vào đường cùng.”

Họ rời khỏi Oxford ngay trong đêm đó, trên một chiếc mô tô hơi nước mới được cải tiến – sản phẩm của sự giao thoa công nghệ mà Julian đã thu thập được từ phương Đông. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc sự tĩnh lặng của vùng quê nước Anh.

Trên đường đi, Julian không ngừng suy nghĩ về những lời của Finch. Những năm tháng cuối thế kỷ mười chín này không chỉ kết thúc bằng sự chuyển giao quyền lực, mà nó là một cuộc chiến về bản sắc của nhân loại. Liệu con người có trở thành những bánh răng trong một cỗ máy khổng lồ, hay chúng ta sẽ vẫn là những cá nhân tự do với những sai lầm đầy tính người?

Trời bắt đầu đổ mưa lớn khi họ tiếp cận Norfolk. Vùng đầm lầy hiện ra với những bóng cây khẳng khiu và những cột điện tín vươn cao như những bộ xương khô. Ở phía xa, nhà máy thủy điện đứng sừng sững, ánh điện từ các cửa sổ hắt ra những vệt sáng xanh quái dị trên mặt nước đen ngòm.

“Thomas, hãy nhớ lấy. Chúng ta không chỉ đi cứu một giáo sư. Chúng ta đang đi cứu lấy sự không chắc chắn của ngày mai.”

Julian rút thanh kiếm bạc ra, ánh mắt anh rực sáng giữa màn mưa. Trận chiến tại Norfolk sẽ là trận chiến giữa thực tại và sự lập trình, giữa một thám tử lỗi thời và một tương lai cơ khí hóa.

Màn đêm Norfolk đặc quánh, nhưng trong lòng Julian Vane, một ngọn lửa ý chí đang rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết rằng Atropos có thể cắt đứt sợi chỉ mệnh đạo, nhưng anh sẽ là người nối lại nó bằng chính máu và thép của mình.