MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 1

Trò Hư Lắm

Chương 1

1,693 từ · ~9 phút đọc

Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn công suất lớn đổ xuống mặt bàn gỗ mun, tạo thành một vòng sáng cô độc trong căn phòng khách rộng lớn của nhà họ Lâm. Ngoài kia, màn đêm Sài Gòn đã buông xuống, nhưng trong căn phòng này, không khí còn đặc quánh hơn cả sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Lam Anh ngồi đối diện với Hoàng Nguyên. Cô chống cằm, mái tóc nhuộm highlight tím khói rũ xuống, che đi phần lớn đôi mắt sắc sảo đang chứa đầy sự thách thức. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục bị xắn tay cẩu thả, cổ áo mở rộng, hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài chỉn chu đến mức gần như vô hồn của người đàn ông ngồi đối diện.

Hoàng Nguyên – người vừa được giới thiệu là gia sư mới của cô, một người vừa tốt nghiệp Thạc sĩ loại ưu ở nước ngoài và được thuê với mức lương đủ để mua một chiếc xe hơi hạng sang mỗi tháng – đang lật giở xấp bài kiểm tra của cô. Mỗi cử động của anh đều chính xác và điềm tĩnh, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Chiếc áo sơ mi màu xám tro được là phẳng phiu, và chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay anh phản chiếu ánh sáng một cách lạnh lùng.

“Điểm trung bình Toán, Lý, Hóa của em trong kỳ học vừa qua là 4.5,” Hoàng Nguyên cất giọng. Giọng anh trầm và rõ ràng, không có chút lên bổng hay cảm xúc nào. “Với kết quả này, nếu tiếp tục trong hai tháng nữa, em chắc chắn sẽ không đủ điều kiện dự thi tốt nghiệp.”

Lam Anh nhếch môi, ánh mắt chuyển từ chiếc đồng hồ của anh lên thẳng đôi mắt anh. “Anh được thuê để nói điều hiển nhiên này, hay là để giải quyết nó, thưa Thầy?” Cô cố tình nhấn mạnh chữ ‘Thầy’ bằng một giọng điệu mỉa mai, như đang trêu chọc một điều cấm kỵ.

Hoàng Nguyên không hề nao núng. Ánh mắt anh màu nâu sẫm, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, nhìn thẳng vào cô như thể cô chỉ là một dữ liệu cần được xử lý.

“Tôi được thuê để đưa em từ mức 4.5 lên mức 8.0 trở lên trong vòng tám tuần.” Anh đặt xấp giấy xuống, đẩy chúng về phía cô. “Nhưng để làm được điều đó, tôi cần sự hợp tác. Hiện tại, tôi chỉ thấy sự chống đối.”

Lam Anh bật cười khẩy, một âm thanh khô khốc. “Chống đối? Tôi chỉ không hiểu tại sao lại phải lãng phí thời gian như vậy. Anh là một thiên tài, tôi là một đứa dốt nát. Sự kết hợp này là một công thức thất bại.”

Cô lười biếng đưa tay ra, nhặt một tờ giấy. Đó là bài kiểm tra Vật Lý, điểm đỏ chói lọi: 3. Hoàng Nguyên đã khoanh tròn một cách cẩn thận những lỗi sai, chữ viết tay gọn gàng và sắc nét đến mức khó chịu.

“Thành công không phải là công thức, Lam Anh,” Hoàng Nguyên nói. “Nó là kết quả của sự kiên trì. Và nếu em tự nhận mình là dốt nát, thì em chỉ đang cố gắng chạy trốn trách nhiệm. Đó là một sự hèn nhát về mặt trí tuệ.”

Từ ‘hèn nhát’ như một ngọn lửa nhỏ châm vào sự tự ái của Lam Anh. Cô ngẩng đầu lên ngay lập tức, vẻ bất cần trên gương mặt tan biến, thay bằng một sự tức giận lạnh lùng.

“Hèn nhát?” Cô gằn giọng. “Anh biết gì về tôi mà nói như vậy? Anh chỉ là một người xa lạ được trả tiền để dạy tôi công thức. Anh không có quyền đánh giá tôi.”

Hoàng Nguyên nhướn mày, lần đầu tiên xuất hiện một sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt anh. “Tôi không đánh giá em với tư cách một con người. Tôi đánh giá em với tư cách là một học sinh. Và nếu em không muốn bị đánh giá, thì đừng trưng ra kết quả tệ hại này. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu.”

Anh rút ra một cuốn sách giáo khoa, mở đến chương đầu tiên về Động Lực Học. Động tác dứt khoát và không cho phép tranh luận.

“Chúng ta sẽ đi từ căn bản. Hãy giải thích cho tôi định luật Newton thứ hai bằng lời của em.”

Lam Anh nhìn chằm chằm vào trang sách, rồi lại nhìn sang anh. Cô nhận ra một điều đáng sợ: sự tự tin của anh không đến từ kinh nghiệm, mà đến từ sự tuyệt đối của lý trí. Anh không hề bị rung động bởi sự giận dữ hay quyến rũ tuổi trẻ của cô.

Cô đưa tay lên, vuốt nhẹ gáy, cố gắng tập trung. “Định luật Newton thứ hai… F=m⋅a. Lực bằng khối lượng nhân gia tốc.”

“Đúng, về mặt công thức.” Hoàng Nguyên gật đầu. “Nhưng tôi muốn nghe em giải thích ý nghĩa vật lý đằng sau nó. Tại sao một vật có khối lượng lớn lại khó thay đổi vận tốc hơn?”

Lam Anh thở dài nặng nề. Đây là phần cô ghét nhất: sự logic khô khan. Nhưng ánh mắt kiên định của Hoàng Nguyên khiến cô không thể thoái thác.

“Bởi vì…” Cô bắt đầu, cố gắng lục lọi những kiến thức ít ỏi còn sót lại. “Bởi vì… nó có nhiều… lực cản hơn?”

Hoàng Nguyên lắc đầu nhẹ. “Không chính xác. Đó là do quán tính. Khối lượng càng lớn, quán tính càng lớn, càng chống lại sự thay đổi trạng thái chuyển động. Nó là bản chất của vật chất.”

Anh nghiêng người một chút về phía trước, đột nhiên thu hẹp khoảng cách. Hương nước hoa gỗ đàn hương nhẹ nhàng xộc vào khứu giác Lam Anh. Khoảnh khắc đó, sự gần gũi ngoài ý muốn này, khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

“Em có biết,” anh nói, giọng nói hạ thấp hơn, mang một âm vực gần gũi hơn hẳn, “quán tính cũng tồn tại trong tư duy không? Khi em đã quen với sự lười biếng, em sẽ chống lại mọi nỗ lực thay đổi, dù là tốt cho em. Em đang áp dụng định luật này vào chính cuộc đời mình.”

Cú nói đó không còn là lời dạy vật lý nữa, mà là một đòn tấn công trực diện vào tâm lý. Lam Anh cảm thấy má mình nóng lên. Không phải vì xấu hổ, mà vì sự bực bội và một thứ cảm xúc kỳ lạ, khó định nghĩa. Sự hấp dẫn mãnh liệt từ một người dám nhìn thấu và chỉ trích cô mà không hề sợ hãi.

Cô quyết định thay đổi chiến thuật, chuyển từ chống đối sang thách thức cá nhân.

“Thôi được,” Lam Anh nói, giọng cô trở nên ngọt ngào và khiêu khích hơn. Cô chống hai tay lên bàn, nghiêng người về phía trước, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào anh. “Tôi sẽ học. Nhưng anh đã nói về hợp tác. Vậy chúng ta hãy làm một Hợp đồng ngoài lề đi.”

Hoàng Nguyên ngồi thẳng lại, ánh mắt trở về trạng thái lạnh lùng cảnh giác. “Nói rõ hơn.”

“Nếu trong tám tuần, tôi đạt được mức 8.0 như anh yêu cầu, thì ngoài tiền lương, anh phải đáp ứng một yêu cầu cá nhân của tôi. Bất cứ điều gì, miễn là không liên quan đến tiền bạc hay pháp luật.”

Một thoáng do dự hiếm hoi lướt qua đôi mắt anh. Anh biết cô đang cố gắng kéo anh ra khỏi ranh giới chuyên môn, vào một trò chơi mạo hiểm hơn.

“Yêu cầu đó là gì?” anh hỏi, giọng anh cứng lại.

Lam Anh mỉm cười bí ẩn, một nụ cười rạng rỡ và nguy hiểm. “Tôi sẽ nói khi tôi đạt được mục tiêu. Nhưng nếu anh từ chối, điều đó có nghĩa là anh không tự tin vào khả năng dạy dỗ của mình.”

Đó là một đòn tâm lý hoàn hảo, đánh trúng vào lòng tự tôn của một người thiên tài.

Hoàng Nguyên im lặng khoảng năm giây, không gian trở nên căng như dây đàn. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, như đang cân nhắc mọi rủi ro có thể xảy ra. Cuối cùng, anh thở ra một hơi vô hình.

“Được thôi,” anh chấp nhận. “Tôi chấp nhận cá cược. Nhưng nếu em không đạt được mục tiêu, em cũng phải chấp nhận yêu cầu của tôi.”

Lam Anh nhún vai. “Công bằng. Yêu cầu của anh là gì?”

“Nếu em thất bại,” Hoàng Nguyên nói, giọng anh trầm xuống đầy uy quyền, “em sẽ phải tuân thủ mọi điều tôi nói, không chỉ trong học tập, mà cả trong tất cả các quyết định liên quan đến tương lai của em, trong vòng sáu tháng tiếp theo. Em sẽ phải từ bỏ mọi thói quen xấu và làm theo kế hoạch tôi vạch ra, không một lời phản đối.”

Ánh mắt Lam Anh lóe lên. Đó là một sự kiểm soát toàn diện. Đây không còn là bài học, mà là một cuộc chiến của ý chí.

“Thỏa thuận,” Lam Anh nói, đưa tay ra.

Hoàng Nguyên nhìn bàn tay cô, rồi nhìn vào mắt cô một lần nữa. Anh từ từ đưa tay ra, những ngón tay dài, ấm áp của anh chạm vào ngón tay cô. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một cảm giác nóng bỏng thoáng qua, phá vỡ sự lạnh lùng giả tạo mà họ đang cố gắng duy trì.

“Hợp đồng bắt đầu,” Hoàng Nguyên nói. “Bây giờ, hãy quay lại với Động Lực Học. Chúng ta còn bảy tuần, năm ngày nữa.”

Anh buông tay cô ra, và cả hai đều quay về với vị trí của mình. Nhưng đêm nay, cả Lam Anh và Hoàng Nguyên đều biết rằng, mối quan hệ gia sư – học trò này đã vượt ra ngoài ranh giới của sách vở và bài tập. Nó đã trở thành một trò chơi quyền lực, một cuộc cá cược mạo hiểm, và một sự hấp dẫn cấm kỵ vừa mới bắt đầu.