MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 2

Trò Hư Lắm

Chương 2

1,559 từ · ~8 phút đọc

Buổi học thứ hai diễn ra ba ngày sau đó, nhưng không khí căng thẳng hơn hẳn lần trước. Lam Anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng Hoàng Nguyên. Anh là một người đàn ông của thói quen và sự ngăn nắp, điều này khiến cô càng thêm quyết tâm phá vỡ sự cân bằng đó.

Lam Anh đến trễ đúng mười lăm phút. Khi cô bước vào, Hoàng Nguyên đã ngồi ở bàn, không hề ngẩng đầu lên khỏi chiếc laptop mỏng nhẹ. Ngay cả âm thanh gõ phím của anh cũng mang một nhịp điệu đều đặn, lạnh lùng.

“Em đến trễ,” anh nói mà không nhìn cô.

“Tắc đường,” Lam Anh đáp cộc lốc, kéo chiếc ghế ra một cách ồn ào.

Hoàng Nguyên đóng laptop lại, nhìn thẳng vào cô. “Tôi đã quy định, giờ học là bảy giờ tối. Bất kỳ sự chậm trễ nào cũng được tính vào thời gian học. Hôm nay chúng ta sẽ kết thúc lúc chín giờ ba mươi phút.”

Lam Anh bĩu môi. “Keo kiệt thời gian thế? Cha tôi trả tiền theo giờ mà.”

“Cha em trả tiền để đạt được kết quả, không phải để em lãng phí. Nếu em không tôn trọng thời gian, em sẽ không bao giờ tôn trọng bất cứ điều gì khác.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự cứng rắn không thể đàm phán. “Vào vị trí và bắt đầu.”

Lam Anh miễn cưỡng ngồi xuống, cố gắng toát ra vẻ chán nản nhất có thể. Hôm nay, cô chọn một chiếc áo phông cổ rộng, để lộ xương quai xanh tinh tế và một chút hình xăm nhỏ ở vai. Cô cố tình di chuyển chậm chạp, nghiêng người dựa vào lưng ghế, cố gắng thu hút ánh mắt anh.

Nhưng Hoàng Nguyên chỉ nhìn vào cuốn sổ tay. “Bài tập về nhà tôi giao, em đã làm xong chưa?”

“Ồ, cái đó.” Lam Anh lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm, cố ý ném nó xuống bàn gần phía anh. “Chỉ làm được một nửa. Khó quá.”

Anh im lặng, từ từ đưa tay ra nhặt tờ giấy. Khi ngón tay anh chạm vào tờ giấy nhàu nát đó, Lam Anh có thể cảm nhận được sự ghê tởm kín đáo của một người cuồng sạch sẽ.

Hoàng Nguyên đặt tờ giấy phẳng lại một cách cẩn thận. Mắt anh quét qua những dòng công thức. “Bài đầu tiên, em chép sai đề. Bài thứ hai, em áp dụng sai công thức. Bài thứ ba, em không hoàn thành. Lý do của em là ‘khó quá’?”

“Đúng vậy. Não tôi không được cấu tạo để xử lý những thứ khô khan này.”

“Não em được cấu tạo giống như mọi người. Vấn đề là em không chịu vận động nó.” Anh đẩy tờ giấy về phía cô. “Giải quyết lại. Ba bài này, trong hai mươi phút. Tôi sẽ ngồi đây và quan sát.”

Lam Anh cảm thấy tức giận. Anh đang đối xử với cô như một đứa trẻ, hoặc tệ hơn, một đối tượng nghiên cứu. Cô cố ý lấy bút, gõ liên tục vào mặt bàn, tạo ra âm thanh khó chịu.

Hoàng Nguyên vẫn bất động. Đôi mắt anh kiên nhẫn và sắc lạnh, hoàn toàn tập trung vào cô, nhưng không phải là sự tập trung của một người bị hấp dẫn, mà là sự tập trung của một người đang chờ đợi con mồi mắc lỗi.

“Anh không làm tôi phân tâm à?” Lam Anh hỏi với vẻ mặt thách thức.

“Không.”

“Anh có thấy khó chịu không khi tôi làm những điều mình thích trong giờ của anh?”

“Không.” Hoàng Nguyên lắc đầu. “Cảm xúc là thứ xa xỉ không cần thiết trong quá trình học tập. Tôi chỉ quan tâm đến hiệu suất. Nếu gõ bút giúp em tư duy tốt hơn, cứ tiếp tục. Nhưng nếu sau hai mươi phút mà em vẫn chưa giải quyết được, thì đó là bằng chứng cho sự kém hiệu quả của hành động đó.”

Lam Anh cắn môi. Sự lý trí của anh như một bức tường băng kiên cố. Cô quyết định chuyển sang chiến thuật kích động cảm xúc.

“Tôi nghe nói anh đã từng là một thần đồng,” Lam Anh nói, bỏ cây bút xuống. “Anh có biết cảm giác thất bại là gì không? Hay anh chỉ biết cảm giác đứng trên đỉnh cao mà nhìn xuống?”

Lần này, Hoàng Nguyên không trả lời ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt có một chút gì đó sâu thẳm hơn, một khoảnh khắc của sự suy tư.

“Mỗi người đều có những thất bại riêng, Lam Anh,” anh nói, giọng anh trở lại âm vực trầm ấm ban đầu, có phần nghiêm túc hơn. “Nhưng thất bại lớn nhất là từ chối học hỏi từ nó. Em đang chấp nhận thất bại của mình như một định mệnh, chứ không phải một cơ hội.”

“Hay là tôi chỉ đang không muốn trở thành con rối của anh?” Lam Anh dựa sát người về phía trước, khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa mét. Cô có thể thấy rõ sự tĩnh lặng hoàn hảo trên gương mặt anh, và cả một gân xanh nhỏ đang giật nhẹ ở thái dương anh – dấu hiệu duy nhất cho thấy cô đã chạm đến giới hạn của anh.

“Nếu em đạt được mức 8.0, em sẽ không phải là con rối của ai cả. Em sẽ là người chiến thắng trong hợp đồng của chúng ta,” Hoàng Nguyên nói, giọng anh vẫn kiên định. Anh không lùi lại, nhưng ánh mắt anh dán chặt vào đôi mắt cô, không dám nhìn xuống những đường cong cơ thể đang được chiếc áo cổ rộng kia làm nổi bật.

Sự căng thẳng thể xác trong khoảnh khắc đó là không thể phủ nhận. Lam Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô biết anh đang phải chiến đấu với điều gì đó bên trong. Lý trí anh hét lên ‘học sinh’, nhưng bản năng đàn ông của anh đang bị thách thức bởi sự táo bạo và hấp dẫn tuổi trẻ của cô.

Để phá vỡ sự kìm nén đó, Lam Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một cuốn sách nằm gần tay anh.

“Anh có vẻ thích sách cổ?” Cô hỏi, cố ý lướt ngón tay dọc theo bìa sách.

Hoàng Nguyên nhanh chóng đưa tay ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, lấy cuốn sách đó ra khỏi tầm tay cô. Động tác đó hoàn toàn mang tính bảo vệ, như thể cô vừa chạm vào một vật phẩm cá nhân rất quý giá.

“Đây là sách tham khảo. Không liên quan đến bài học.” Anh quay lại với đề bài. “Thời gian của em sắp hết. Nếu em không bắt đầu giải quyết, tôi sẽ bắt đầu phạt.”

“Phạt như thế nào?” Lam Anh tò mò.

“Bổ sung thêm bài tập về nhà, hoặc… tôi sẽ kể cho em nghe một câu chuyện.”

Lam Anh nhíu mày. “Câu chuyện? Anh nghĩ tôi là trẻ con ba tuổi à?”

“Câu chuyện về những người đã phá vỡ hợp đồng với tôi,” anh nói, ánh mắt anh tối sầm lại. Giọng điệu của anh giờ mang một sắc thái cảnh báo thật sự, không còn vẻ chuyên nghiệp khô khan nữa. “Em không muốn nghe đâu.”

Lời đe dọa không rõ ràng đó lại có sức nặng hơn bất kỳ hình phạt học thuật nào. Lam Anh hiểu rằng, người đàn ông này luôn giữ lời và có một quá khứ bí ẩn.

Cô thở ra một hơi dài, cuối cùng cũng chịu nhặt bút lên. “Được rồi, tôi làm. Nhưng nếu tôi làm đúng, anh phải trả lời tôi một câu hỏi ngoài bài học.”

Hoàng Nguyên không gật đầu hay lắc đầu. Anh chỉ đơn giản là đặt tay xuống bàn, kiên nhẫn quan sát. Tư thế đó nói lên tất cả: Em có thể thử, nhưng tôi mới là người đặt ra quy tắc.

Lam Anh cúi xuống giấy, nhưng ánh mắt cô vẫn lén nhìn anh qua khóe mắt. Cô đã không thể phá vỡ rào cản băng giá của anh ngày hôm nay, nhưng cô đã tìm ra được một vết nứt nhỏ: Sự bảo vệ quá mức đối với vật phẩm cá nhân và lòng tự tôn của một thiên tài.

Buổi học kéo dài thêm mười lăm phút theo đúng lời anh. Khi đồng hồ chỉ chín giờ ba mươi phút, Hoàng Nguyên đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách gọn gàng.

“Hôm nay kết thúc tại đây. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu với Đại Số.” Anh quay người đi, nhưng Lam Anh gọi với theo.

“Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi!”

Hoàng Nguyên dừng lại ở cửa. Anh quay đầu lại, ánh mắt tĩnh lặng của anh lại chạm vào cô.

“Em có làm đúng bài nào đâu, Lam Anh.” Anh nói khẽ. “Chúng ta vẫn đang ở ranh giới băng giá này. Đừng cố gắng băng qua, nếu em chưa đủ năng lực.”

Rồi anh bước đi, bỏ lại Lam Anh ngồi một mình trong căn phòng khách rộng lớn, cảm giác tức giận, hưng phấn, và cả sự khao khát chứng minh bản thân đang bùng cháy dữ dội. Cô biết, hợp đồng này không chỉ để đạt được điểm số, mà là để giành lấy quyền kiểm soát từ người đàn ông lạnh lùng và bí ẩn này.