MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 3

Trò Hư Lắm

Chương 3

1,286 từ · ~7 phút đọc

Sau buổi học căng thẳng hôm trước, Lam Anh không thể ngừng suy nghĩ về Hoàng Nguyên. Sự lý trí đến mức tàn nhẫn của anh vừa đáng ghét, vừa khiến cô bị cuốn hút một cách kỳ lạ. Cô nhớ lại cách anh vội vàng giấu đi cuốn sách khi cô chạm vào nó. Đó là phản ứng cảm xúc duy nhất cô thấy được từ anh.

Sáng hôm sau, Lam Anh quyết định không đến trường theo lịch trình. Cô cần thông tin. Cô dùng mối quan hệ và chút kỹ năng hacker vụn vặt của mình để tìm kiếm về Hoàng Nguyên.

Thông tin công khai thì hoàn hảo: Tốt nghiệp thủ khoa, Thạc sĩ Tài chính, gia sư trẻ tuổi được săn đón. Nhưng những thông tin cá nhân thì hoàn toàn trống rỗng. Anh không dùng mạng xã hội, không có ảnh chụp cùng bạn bè, không có lịch sử hoạt động cá nhân nào. Anh giống như một nhân vật được tạo ra từ hư không.

Tuy nhiên, cô tìm thấy một manh mối nhỏ. Một bài báo cũ về Lễ trao giải Khoa học Sinh viên, nơi Hoàng Nguyên nhận giải danh dự. Trong bức ảnh chụp anh cùng nhóm, có một chi tiết nhỏ: anh đang đeo một chiếc vòng tay bện thủ công, rất lạc lõng so với bộ vest chỉnh tề. Và điều quan trọng, cô nhận ra chiếc vòng tay đó được làm từ loại chỉ màu mà cô đã từng thấy... trong một cửa hàng thủ công cũ kỹ gần một quán cà phê sách mà ít ai biết đến ở khu trung tâm.

Lam Anh phóng xe máy đến quán cà phê sách đó. Quả thật, cách đó không xa là một tiệm thủ công nhỏ, mang tên "Hương Cỏ".

Cô ngồi đợi ở quán cà phê, kiên nhẫn nhìn ra con hẻm nhỏ dẫn vào tiệm. Cô đặt một cuốn sách lên bàn làm vật che chắn, nhưng thực chất là đang theo dõi cửa tiệm "Hương Cỏ".

Khoảng bốn giờ chiều, một chiếc Mercedes màu đen dừng lại ở đầu hẻm. Lam Anh nín thở. Hoàng Nguyên bước ra.

Anh mặc quần jeans sẫm màu và áo phông đen đơn giản – trang phục hoàn toàn khác với hình ảnh giáo viên nghiêm nghị. Nhưng ngay cả trong bộ đồ giản dị, dáng vẻ của anh vẫn toát lên sự lịch lãm và xa cách.

Lam Anh nhìn thấy chiếc vòng tay bện thủ công trên cổ tay anh. Chi tiết nhỏ bé, duy nhất đó, phá vỡ bức tường hoàn hảo anh xây dựng. Cô biết mình đã tìm thấy "chiếc khóa" để mở cánh cửa này.

Hoàng Nguyên bước vào tiệm. Lam Anh chờ thêm mười phút nữa, sau đó cô đứng dậy, bước nhanh về phía tiệm "Hương Cỏ".

Không gian bên trong tiệm thủ công nhỏ bé, ấm áp, thoang thoảng mùi gỗ và tinh dầu. Hoàng Nguyên đang đứng trước một kệ trưng bày các loại chỉ màu và hạt cườm nhỏ. Anh đang cầm trên tay một sợi chỉ màu xanh sapphire, chăm chú ngắm nghía.

“Thầy Nguyên?” Lam Anh cất giọng, giả vờ ngạc nhiên.

Hoàng Nguyên giật mình. Động tác đó hoàn toàn không phải của một người đàn ông điềm tĩnh, lý trí. Anh quay phắt lại, vẻ mặt anh thoáng qua một chút hoảng hốt, trước khi nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ khó chịu.

“Lam Anh? Em làm gì ở đây?” Giọng anh thấp và lạnh lùng hơn bình thường, như thể cô vừa xâm phạm một vùng đất cấm.

“Em đi dạo phố, vô tình thấy tiệm này dễ thương quá nên ghé vào.” Lam Anh bước gần hơn, cố tình nhìn chằm chằm vào sợi chỉ màu xanh sapphire trong tay anh. “Không ngờ lại gặp được Thầy ở đây. Em cứ tưởng Thầy chỉ sống trong phòng thí nghiệm và thư viện thôi chứ.”

Hoàng Nguyên nhanh chóng thả sợi chỉ xuống kệ. “Đây là việc cá nhân. Không liên quan đến em.”

“Ồ, em biết. Em chỉ tò mò thôi.” Lam Anh cười duyên, ánh mắt cô cố tình dừng lại ở chiếc vòng trên tay anh. “Thầy mua chỉ để làm gì ạ? Thầy đan len sao? Không ngờ một thiên tài lại có sở thích nữ tính như vậy.”

Sự châm chọc của cô không làm anh nổi giận, nhưng rõ ràng đã khiến anh trở nên cảnh giác hơn. Anh biết cô đang cố gắng khai thác.

“Tôi có việc cần mua một số vật liệu,” anh đáp cụt lủn.

“Là vật liệu để làm chiếc vòng này sao?” Lam Anh không kiềm chế được, đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng bện trên cổ tay anh. Đó là một sự tiếp xúc táo bạo và bất ngờ.

Ngay lập tức, Hoàng Nguyên lùi lại một bước nhỏ, tay anh nắm lại thành quyền, che đi chiếc vòng. Hành động bảo vệ đó mạnh mẽ hơn vạn lời nói.

“Đừng chạm vào,” anh gần như ra lệnh. “Lam Anh, ranh giới của chúng ta chỉ ở trong phạm vi học thuật. Em đang vượt quá giới hạn cho phép.”

“Tại sao ạ?” Lam Anh vẫn giữ nguyên nụ cười thách thức. “Anh sợ em sẽ nhìn thấy gì? Hay anh sợ em sẽ đoán ra bí mật đằng sau chiếc vòng tay này?”

Cô tiến thêm một bước, đẩy anh vào thế phòng thủ. “Một người đàn ông lạnh lùng như anh lại đeo một món đồ thủ công, cũ kỹ… Chắc chắn nó phải là của một người rất quan trọng. Là bạn gái? Hay là… một người đã mất?”

Vẻ mặt Hoàng Nguyên thay đổi. Lớp băng trên mặt anh gần như tan chảy, để lộ sự đau đớn và phẫn nộ. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh có cảm xúc thật.

“Đủ rồi, Lam Anh.” Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh như lưỡi dao. “Những chuyện này không phải là việc của em. Nếu em có thời gian rảnh rỗi để điều tra đời tư của người khác, hãy dùng nó để giải quyết bài tập về nhà đi. Tôi đã cảnh báo em.”

Anh lướt qua cô, bước nhanh đến quầy thanh toán, mua vội thứ gì đó mà Lam Anh không kịp nhìn rõ.

Lam Anh không đuổi theo. Cô biết mình đã đạt được điều muốn. Cô đã khiến anh mất bình tĩnh, chạm vào điểm yếu anh che giấu. Cô biết bí mật nhỏ này có ý nghĩa rất lớn đối với anh.

Khi Hoàng Nguyên chuẩn bị bước ra khỏi cửa tiệm, Lam Anh nói vọng theo, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng:

“Dù người đó là ai, họ chắc chắn rất quan trọng đối với anh. Và nếu anh đeo chiếc vòng này, nghĩa là anh vẫn còn nhớ người đó. Thầy Hoàng Nguyên… không lạnh lùng như Thầy cố tỏ ra đâu.”

Hoàng Nguyên dừng lại ngay ngưỡng cửa, bóng lưng anh cứng đờ. Anh không quay lại. Anh chỉ đứng đó vài giây, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Sau đó, anh bước nhanh ra khỏi tiệm, chiếc Mercedes đen lao đi như tên bắn.

Lam Anh quay lại, nở một nụ cười thỏa mãn. Cô không cảm thấy hối lỗi vì đã xâm phạm quyền riêng tư của anh. Cô cảm thấy hứng thú. Cô đã tìm thấy một lỗ hổng trong bức tường phòng thủ kiên cố kia, và cô sẽ dùng nó để phá vỡ mọi rào cản còn lại.

Cô bước đến quầy thanh toán, mua một cuộn chỉ màu xanh sapphire giống hệt cái Hoàng Nguyên vừa cầm. Cô thầm nghĩ: Tôi đã có chiếc chìa khóa. Giờ là lúc xem Thầy có thể chịu đựng được bao lâu.