MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 4

Trò Hư Lắm

Chương 4

1,418 từ · ~8 phút đọc

Lam Anh đến buổi học hôm nay sớm mười phút. Cô ngồi thẳng lưng, tỏ ra chăm chú lật sách, nhưng bên trong lại dâng trào sự hưng phấn. Cô biết mình đã chọc giận Hoàng Nguyên. Cô đang chờ đợi sự trừng phạt.

Hoàng Nguyên bước vào, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen, khiến vẻ ngoài vốn đã lạnh lùng của anh càng thêm sắc nét và uy quyền. Anh không chào cô, mà đi thẳng đến bàn.

“Em có biết tại sao tôi lại yêu cầu buổi học hôm nay diễn ra ở đây, thay vì phòng khách không?” Hoàng Nguyên hỏi, giọng anh trầm và sắc lạnh, không hề có một chút ấm áp nào.

Lam Anh nhìn quanh. Hôm nay, buổi học diễn ra trong phòng làm việc riêng của cha cô, một căn phòng cách âm tuyệt đối, đầy sách và ánh sáng mờ ảo. Không gian này mang lại cảm giác ngột ngạt và bí mật.

“Vì anh muốn một không gian riêng tư tuyệt đối?” Lam Anh đáp, cố giữ giọng bình thản.

Hoàng Nguyên gật đầu, ánh mắt anh dán chặt vào cô. “Đúng vậy. Sự riêng tư để chúng ta có thể làm rõ những lằn ranh đã bị em cố tình xâm phạm.”

Anh rút ra một tờ giấy, đặt xuống trước mặt cô. Đó là một bản quy tắc mới, được in ra một cách chuyên nghiệp.

Điều 1: Tuyệt đối không can thiệp vào đời tư cá nhân của gia sư, dù trong hay ngoài giờ học.

Điều 2: Bất kỳ sự chậm trễ hay thiếu hợp tác nào sẽ bị phạt gấp đôi thời gian.

Điều 3: Mọi hành vi phá hoại sự tập trung bằng lời nói hoặc hành động gợi cảm đều bị coi là vi phạm hợp đồng nghiêm trọng.

“Đọc kỹ và ký vào đây,” Hoàng Nguyên ra lệnh.

Lam Anh nhếch môi. “Anh đang định biến buổi học thành phiên tòa sao?”

“Tôi đang biến nó thành một hợp đồng nghiêm túc, Lam Anh. Sự xâm phạm đời tư của em ngày hôm qua là không thể chấp nhận được. Tôi đã chấp nhận cá cược, nhưng không chấp nhận bị kiểm soát.”

Lam Anh cầm bút lên, nhưng không ký. Cô nhìn anh. “Thế còn anh? Nếu tôi vi phạm, anh phạt tôi như thế nào? Anh sẽ trừ điểm thi của tôi à?”

Hoàng Nguyên tiến lại gần hơn. Anh chống tay xuống mặt bàn, nghiêng người về phía cô. Khoảng cách giữa khuôn mặt họ đột ngột thu hẹp lại, Lam Anh có thể ngửi thấy rõ mùi hương gỗ đàn hương mạnh mẽ, cùng với hơi thở nóng ấm của anh.

“Phạt bằng cách nào?” Hoàng Nguyên lặp lại câu hỏi của cô, giọng anh trầm khàn, mang theo một âm hưởng nguy hiểm. “Tôi sẽ dùng phương pháp hiệu quả nhất để khiến em nhớ về ranh giới. Phương pháp mà em sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa.”

Sức nặng của ánh mắt anh, cùng với sự gần gũi bất ngờ, khiến Lam Anh cảm thấy tim mình đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự cảnh báo của anh quá rõ ràng, nhưng ẩn dưới nó là một luồng điện ngầm khiến cô rùng mình.

“Anh nói rõ hơn đi,” Lam Anh cố gắng giữ giọng thách thức, nhưng giọng cô đã run lên một chút.

Hoàng Nguyên không trả lời bằng lời nói. Anh đưa tay ra, nhưng không phải để chạm vào cô, mà là để lấy chiếc bút trên tay cô một cách dứt khoát. Anh đặt lại chiếc bút lên bàn, sau đó dùng cả hai tay chống xuống mặt bàn, giữ nguyên tư thế cúi thấp.

“Hôm nay, em sẽ phải học bù cho sự lãng phí thời gian và sự thiếu tôn trọng ngày hôm qua. Không phải bằng bài tập, mà bằng sự tập trung tuyệt đối.”

Anh mở cuốn sách Toán, chỉ vào một phương trình vi phân phức tạp. “Em sẽ ngồi yên, tập trung vào phương trình này, trong khi tôi ở vị trí này. Em không được di chuyển, không được nói, và không được để tâm trí mình đi lang thang. Nếu tôi thấy em mất tập trung, thời gian sẽ được nhân đôi.”

Lam Anh cảm thấy toàn bộ giác quan của cô bị tấn công. Anh đứng quá gần. Áo sơ mi đen của anh, dưới ánh đèn vàng mờ, tạo nên một đường nét cơ bắp mạnh mẽ. Hơi thở anh phả nhẹ vào tóc cô. Cô không thể tập trung vào bất cứ thứ gì ngoài sự tồn tại áp đảo của anh.

“Đây là… một kiểu tra tấn tâm lý à?” Lam Anh thì thầm.

“Đây là sự trừng phạt cho hành vi vượt rào,” Hoàng Nguyên đáp. “Bây giờ, bắt đầu giải quyết.”

Lam Anh nhìn vào phương trình, nhưng các con số và ký hiệu chỉ là một mớ hỗn độn. Huyết áp cô tăng vọt. Cô cảm thấy muốn di chuyển, muốn né tránh hơi thở nồng nàn của anh, nhưng sự kiểm soát của anh quá mạnh mẽ.

Cô cố gắng hít một hơi sâu, nhưng điều đó chỉ khiến cô ngửi thấy rõ hơn mùi hương của anh. Cô cảm thấy như thể anh đang nhìn xuyên qua lớp phòng vệ của cô, nhìn thẳng vào sự yếu đuối và khao khát bị khuất phục.

“Anh đang cố ý làm tôi phân tâm,” Lam Anh nói, giọng cô đầy sự buộc tội.

“Tôi chỉ đang ở đây,” Hoàng Nguyên trả lời một cách lạnh lùng. “Sự phân tâm là do ý chí yếu đuối của em tạo ra. Nếu em có thể tập trung vào Toán Học, em sẽ không bị ảnh hưởng bởi tôi.”

Anh nói đúng. Và chính sự thật đó lại khiến cô càng thêm bực bội và bị kích thích.

Lam Anh nghiến răng, buộc mình phải tập trung vào con số. Cô dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay để tạo ra một cơn đau nhỏ, giúp cô tỉnh táo hơn. Mười phút trôi qua như một thế kỷ. Trong sự im lặng tuyệt đối của căn phòng cách âm, cô nghe thấy rõ tiếng tim mình đập dồn dập và tiếng thở đều đặn của anh.

Cuối cùng, Lam Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Cô đẩy nhẹ chiếc bút ra xa.

“Tôi không thể,” cô thừa nhận, giọng cô khàn đi vì căng thẳng.

Hoàng Nguyên lùi lại một bước, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự đánh giá. Anh biết cô đã thất bại.

“Thời gian đã nhân đôi,” anh nói, giọng anh trầm xuống, gần như là một lời thì thầm đe dọa. “Bây giờ là mười lăm phút nữa.”

Lam Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy sự kháng cự và khao khát. “Anh muốn gì? Anh muốn thấy tôi phát điên lên vì anh không?”

Hoàng Nguyên không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. Sự chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng đó khiến toàn thân Lam Anh cứng đờ. Anh không siết chặt, nhưng ngón cái của anh từ từ day nhẹ vào xương quai xanh lộ ra của cô.

“Tôi muốn em hiểu ai mới là người kiểm soát trò chơi này,” anh nói, giọng anh sát bên tai cô. “Và tôi muốn em nhớ rõ cảm giác của việc vi phạm giới hạn. Nó sẽ có giá phải trả.”

Nói rồi, anh đột ngột cúi xuống. Lam Anh nhắm mắt lại, nghĩ rằng anh sẽ hôn cô. Sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm, và cô muốn điều đó.

Nhưng Hoàng Nguyên chỉ đưa môi sát vào tai cô, gần đến mức cô cảm nhận được hơi ấm của anh:

“Hôm nay, em sẽ chép lại toàn bộ chương này năm lần, và giải lại tất cả bài tập về nhà đã sai. Nếu còn dám chạm vào chuyện riêng tư của tôi nữa, tôi sẽ có cách khác để khiến em không thể tập trung vào bất cứ thứ gì ngoài tôi.”

Nói xong, anh buông cô ra, lùi lại, và quay về vẻ ngoài chuyên nghiệp hoàn hảo. Sự chạm và lời đe dọa của anh biến mất nhanh chóng, nhưng dư âm của nó vẫn còn lại.

“Buổi học kết thúc,” Hoàng Nguyên nói. “Nhớ làm bài tập. Không làm thì tôi sẽ ở lại đây cùng em đến sáng.”

Lam Anh ngồi yên vị, toàn thân cô nóng ran. Cô biết anh không chỉ đe dọa về mặt học thuật. Đó là một lời tuyên chiến cá nhân, và cô đã chấp nhận.