MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 5

Trò Hư Lắm

Chương 5

1,415 từ · ~8 phút đọc

Sau buổi học tại phòng làm việc hôm trước, Lam Anh không thể ngủ được. Cô chép phạt chương Động Lực Học đến tận ba giờ sáng, không phải vì sợ hình phạt, mà vì cô muốn thể hiện sự kiên trì mà Hoàng Nguyên đã thách thức. Nhưng mỗi lần chép công thức, cô lại nhớ đến hơi thở và lời đe dọa đầy quyền lực của anh.

Lam Anh nhận ra rằng, trò chơi này không thể chơi theo quy tắc cũ. Cô không thể đánh bại anh bằng sự nổi loạn thông thường. Cô phải tìm cách thâm nhập vào lớp vỏ bọc hoàn hảo của anh một cách tinh vi hơn.

Ngày hôm sau, tại trường cấp ba tư thục danh tiếng, Lam Anh quyết định thực hiện một kế hoạch nhỏ.

Cô đến trường sớm, đi thẳng đến văn phòng Khoa học nơi Hoàng Nguyên thường làm việc và chuẩn bị tài liệu. Cánh cửa luôn đóng kín, nhưng cô biết, vào giờ này, anh thường chỉ ở đó một mình.

Lam Anh không gõ cửa. Cô mở cửa một cách dứt khoát.

Hoàng Nguyên đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một tách cà phê. Anh không quay lại ngay. Không gian văn phòng nhỏ, ngăn nắp một cách tối đa, chỉ có mùi mực, giấy mới và một chút hương cà phê đậm.

“Em đang làm gì ở đây, Lam Anh?” Hoàng Nguyên hỏi, giọng anh hoàn toàn chuyên nghiệp, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi mà cô chưa từng nghe thấy.

“Em đến nộp bài chép phạt,” Lam Anh nói, đi thẳng đến bàn làm việc của anh và đặt xấp giấy dày cộp xuống. “Em đã chép năm lần, không sót một chữ nào. Anh có thể kiểm tra.”

Hoàng Nguyên quay lại, ánh mắt anh nhìn xấp giấy, rồi nhìn thẳng vào cô. “Tôi không nghi ngờ sự kiên trì của em, Lam Anh. Tôi nghi ngờ sự chân thành.”

“Chân thành hay không, anh không thể phủ nhận tôi đã hoàn thành hình phạt.” Lam Anh dựa người vào mép bàn, cố tình đứng gần anh. Cô đã xịt loại nước hoa yêu thích của mình – một mùi hương nhẹ nhàng, ngọt ngào của hoa lài và hổ phách, khác hẳn với mùi lý trí của anh.

“Tôi muốn hỏi anh một chuyện.”

“Tôi đang bận chuẩn bị cho giờ dạy. Không có thời gian cho những câu hỏi ngoài lề.” Hoàng Nguyên tiến đến bàn, cố gắng tạo ra khoảng cách vật lý.

“Nó liên quan đến sự tập trung của tôi.” Lam Anh nhanh hơn. Cô đặt tay lên mặt bàn, ngay chỗ anh vừa chạm vào. “Anh đã nói tôi dễ bị phân tâm. Vậy, tôi muốn biết, anh có bao giờ bị phân tâm không?”

Hoàng Nguyên dừng lại, ánh mắt anh hơi co lại. “Tôi luôn duy trì sự chuyên nghiệp.”

“Không phải trong công việc,” Lam Anh nhẹ nhàng sửa lời, cô tiến gần hơn, đến mức chiếc áo phông của cô suýt chạm vào tay anh. Mùi hương hoa lài ngọt ngào của cô bắt đầu lan tỏa, thách thức mùi cà phê và sách vở trong căn phòng. “Mà là trong ý nghĩ của anh.”

Hoàng Nguyên nhắm mắt lại một thoáng, như thể đang kiềm chế một cơn đau đầu bất ngờ. “Em đang cố gắng kích động tôi.”

“Em đang cố gắng hiểu người sắp định đoạt tương lai của mình.” Lam Anh thì thầm. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nơi hôm nay ánh lên một vẻ mệt mỏi và cô đơn rõ ràng. “Tối qua anh đã ngủ được mấy tiếng, Thầy Nguyên?”

Câu hỏi đột ngột, mang tính cá nhân này, đã đánh trúng sự phòng bị của anh.

“Đó không phải việc của em,” anh trả lời một cách cứng nhắc.

“Em nghĩ là có.” Lam Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một cuộn giấy phép đã được buộc bằng dây ruy băng bạc trên bàn. Đây là chứng chỉ danh giá nhất của anh. “Một người đàn ông tài năng, hoàn hảo, lạnh lùng, luôn làm việc đến kiệt sức… Anh đang chạy trốn điều gì, Thầy Nguyên?”

Hoàng Nguyên thở hắt ra, một tiếng động nhỏ đầy thất vọng. Anh nhanh chóng đưa tay lên, nắm lấy cổ tay Lam Anh, kéo cô ra khỏi bàn. Lực nắm của anh mạnh mẽ và dứt khoát, khiến Lam Anh cảm thấy vừa đau, vừa run rẩy vì sự tiếp xúc đột ngột.

“Nghe đây, Lam Anh,” anh nói, giọng anh trầm khàn, như tiếng gầm gừ bị đè nén. Ánh mắt anh tối sầm lại. “Tôi đã chấp nhận cá cược vì tôi thấy tiềm năng ở em. Nhưng nếu em tiếp tục sử dụng sự thông minh của mình để xâm phạm và gây phiền nhiễu, tôi sẽ hủy bỏ hợp đồng ngay lập tức, bất kể điều khoản phạt nào.”

Anh giữ cổ tay cô, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Sự gần gũi này đầy hiểm nguy. Lam Anh có thể cảm thấy sức nóng từ cơ thể anh truyền qua da thịt cô. Mùi hương ngọt ngào của cô và mùi hương gỗ đàn hương của anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự kết hợp cấm kỵ và bùng nổ.

“Tôi sẽ không hủy bỏ,” Lam Anh đáp lại, ánh mắt không hề né tránh. “Vì anh biết rõ, tôi là người duy nhất dám nói thẳng những điều này với anh. Anh không hề lạnh lùng. Anh chỉ cô đơn thôi.”

Từ ‘cô đơn’ như một vết thương bị rạch sâu. Lực nắm của Hoàng Nguyên hơi nới lỏng, anh nhìn cô với vẻ mặt tổn thương xen lẫn giận dữ.

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bị đẩy mở. Cô giáo dạy Văn, một người phụ nữ lớn tuổi và nghiêm khắc, bước vào.

“Hoàng Nguyên? Thầy có thấy tập đề cương của tôi không?” Cô giáo dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua khoảng cách quá gần gũi giữa Hoàng Nguyên và Lam Anh. Cô cau mày khi thấy Hoàng Nguyên đang nắm tay Lam Anh.

Hoàng Nguyên nhanh chóng buông tay cô ra, lùi lại một bước, ngay lập tức khoác lên mình vẻ ngoài chuyên nghiệp hoàn hảo.

“Tôi xin lỗi, cô Thảo,” Hoàng Nguyên nói, giọng anh trở lại sự điềm tĩnh lý trí. “Lam Anh đến nộp bài. Em ấy vừa bị trượt chân nên tôi đỡ lại.”

Lam Anh, theo bản năng, nghiêng người, tạo ra một cử chỉ ‘vô tình’ bị trượt chân. Cô giáo Thảo vẫn nhìn họ đầy nghi ngờ, nhưng không nói gì thêm.

“À, tôi thấy rồi,” cô Thảo nói, sau khi tìm thấy tập đề cương trên bàn. “Lần sau Thầy nên giữ khoảng cách với học sinh. Chuyện này dễ gây hiểu lầm lắm, đặc biệt là với một học sinh có tiếng là nổi loạn như Lam Anh.”

Hoàng Nguyên gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm. “Tôi hiểu. Cô Thảo.”

Sau khi cô giáo Thảo rời đi, sự im lặng bao trùm căn phòng. Lam Anh và Hoàng Nguyên đứng đối diện nhau, ánh mắt đầy sự căng thẳng và một chút sợ hãi khi suýt bị bại lộ.

“Em vừa cứu tôi,” Lam Anh thì thầm, nụ cười chiến thắng lóe lên.

“Em suýt nữa đã phá hỏng mọi thứ,” Hoàng Nguyên sửa lại. Anh tiến đến bàn, lấy tập bài chép phạt của cô lên. Anh xé toạc chúng. Âm thanh giấy rách vang lên chói tai trong căn phòng.

Lam Anh sững sờ. “Anh… Anh làm gì vậy?”

“Hình phạt đã được hoàn thành,” anh nói, ánh mắt anh đầy sự mệt mỏi pha lẫn cảnh cáo. “Nhưng sự cảnh báo của tôi thì chưa. Nếu em còn dám sử dụng cơ thể hay mùi hương để xâm phạm ranh giới lần nữa, tôi sẽ không chỉ xé giấy của em đâu.”

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh tối và sâu, hứa hẹn một điều gì đó còn kinh khủng và hấp dẫn hơn cả lời đe dọa.

“Bây giờ, về lớp đi. Và làm bài kiểm tra thử tôi vừa gửi vào máy em. Không được mắc một lỗi nào.”

Lam Anh rời khỏi văn phòng, vừa tức giận vì sự kiểm soát của anh, vừa run rẩy vì sức nóng của ánh mắt anh. Cô biết anh không hề lạnh lùng; anh chỉ đang cố gắng kiểm soát một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bên trong anh. Và cô, sẽ là người châm ngòi cho ngọn lửa đó.