MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 6

Trò Hư Lắm

Chương 6

1,420 từ · ~8 phút đọc

Hai ngày sau sự cố ở văn phòng Khoa học, buổi học gia sư tiếp theo trở lại phòng khách quen thuộc nhà Lam Anh, nhưng không khí đã thay đổi hoàn toàn. Lam Anh mang đến sự chuyên nghiệp giả tạo, trong khi Hoàng Nguyên mang đến sự lạnh lùng cảnh giác.

Lam Anh đã làm bài kiểm tra thử mà Hoàng Nguyên giao. Cô làm đúng hầu hết, nhưng cố tình mắc một số lỗi cơ bản trong phần bài tập khó nhất, nơi cô biết anh sẽ phải giải thích chi tiết.

“Em đã làm khá tốt phần trắc nghiệm,” Hoàng Nguyên nhận xét, lật giở xấp giấy. Anh không hề tỏ vẻ hài lòng hay ngạc nhiên. “Nhưng phần bài tập tự luận này… em lại mắc những lỗi sơ đẳng.”

Lam Anh nhún vai. “Em đã cố hết sức. Có lẽ em sinh ra không hợp với Vật lý.”

“Không phải không hợp,” Hoàng Nguyên nói, ánh mắt anh sắc như dao cạo nhìn thẳng vào cô. Anh biết cô đang cố tình. “Đây là sự thiếu tập trung cố ý. Em đã bỏ qua các bước cơ bản để làm sai kết quả. Em đang lãng phí thời gian của tôi.”

“Vậy thì anh phải sửa lỗi cho em thôi.” Lam Anh đưa bài tập về phía anh. “Giờ học là để giải quyết vấn đề, thưa Thầy.”

Hoàng Nguyên thở ra một tiếng nhỏ, thể hiện sự bực bội, nhưng anh vẫn duy trì thái độ chuyên nghiệp. Anh rút ra một tờ giấy trắng và một cây bút chì kỹ thuật, chuẩn bị giải lại bài toán.

“Bài toán này yêu cầu em tính gia tốc của vật thể chịu tác động của lực ma sát và lực kéo. Bước đầu tiên là phân tích lực,” anh bắt đầu.

Nhưng Lam Anh đã có kế hoạch khác. Cô ngồi nghiêng người, cố tình đặt khuỷu tay lên mép bàn. Cô di chuyển nhẹ nhàng, giả vờ vô ý làm đổ chai nước lọc vừa đặt gần đó.

“Ôi, xin lỗi!” Lam Anh kêu lên.

Nước đổ ra, ngay lập tức thấm vào phần bài giải mà Hoàng Nguyên đang bắt đầu viết. Hoàng Nguyên phản ứng nhanh như chớp. Anh rụt tay lại, nhưng tay áo sơ mi trắng của anh vẫn bị ướt nhẹ.

“Em làm gì vậy?” Hoàng Nguyên gần như gằn giọng, sự kiềm chế của anh gần như chạm đến giới hạn.

Lam Anh lấy giấy ăn lau vội vàng, nhưng cố tình chậm hơn một nhịp. “Em xin lỗi mà. Em không cố ý. Nước đổ hết lên bài của anh rồi.”

Hoàng Nguyên hít một hơi sâu, nhắm mắt lại vài giây để lấy lại bình tĩnh. “Được rồi. Đi lấy một khăn lau. Sau đó, chúng ta sẽ làm lại.”

Lam Anh biết đây là cơ hội duy nhất. Cô đứng dậy, nhưng lại cố tình bước hụt chân. Cô không ngã hẳn, mà lao về phía trước, vai cô đụng vào cánh tay Hoàng Nguyên đang chống trên bàn.

Vụ va chạm bất ngờ khiến Hoàng Nguyên mất thăng bằng trong một giây. Theo phản xạ, anh đưa tay ra giữ lấy cô, không cho cô ngã.

Lam Anh cảm nhận được cánh tay anh siết chặt quanh eo cô. Khoảnh khắc va chạm đó, toàn bộ sự lý trí của anh như bị phá vỡ. Mặt anh ở rất gần, đôi mắt anh mở to, sự bối rối và một ngọn lửa bị kìm nén hiện lên rõ ràng.

Họ đứng ở tư thế cực kỳ thân mật. Tay Hoàng Nguyên ôm trọn eo cô, tay kia của cô thì chạm vào ngực anh. Lam Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy sự thách thức và mời gọi.

“Em… em không sao chứ?” Hoàng Nguyên hỏi, giọng anh khàn đặc, không còn sự điềm tĩnh thường ngày.

“Em không sao,” Lam Anh thì thầm. Cô cố tình tựa vào anh lâu hơn một giây so với mức cần thiết, tận hưởng hơi ấm và sức mạnh từ cơ thể anh. Hương thơm của anh, sự kết hợp giữa nước hoa và mùi da thịt, làm cô choáng váng.

Hoàng Nguyên nhanh chóng nhận ra tình huống nguy hiểm này. Anh buông cô ra ngay lập tức, như thể bị bỏng. Anh lùi lại hai bước, thở dốc.

“Em… em nên cẩn thận hơn,” anh lắp bắp.

Lam Anh mỉm cười chiến thắng. Cô đã đẩy anh đến bờ vực.

“Được rồi, em đi lấy khăn đây.” Cô nhanh chóng rời đi, để lại Hoàng Nguyên đứng một mình trong phòng, vẻ mặt đầy sự giằng xé và tức giận với chính bản thân.

Khi Lam Anh quay lại với chiếc khăn, Hoàng Nguyên đã lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí.

“Ngồi xuống,” anh ra lệnh, giọng anh cứng rắn hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không làm lại bài toán này trên giấy. Em sẽ tự giải thích cho tôi ngay tại đây.”

Hoàng Nguyên kéo ghế của mình lại gần hơn, nhưng không phải để chạm vào cô, mà là để kiểm soát. Anh cầm cây bút chì, chỉ vào biểu đồ vẽ lại trên một tờ giấy mới.

“Phân tích lực. Em phải xem xét hướng tác động và độ lớn. Tôi muốn em đặt tay vào biểu đồ, và chỉ cho tôi Lực Ma Sát tác động ở đâu.”

Lam Anh biết đây là sự trừng phạt. Anh buộc cô phải tiếp xúc vật lý với tờ giấy, trong khi anh ngồi sát bên cạnh, sẵn sàng chạm vào bất cứ lúc nào.

Lam Anh đưa tay lên, ngón tay cô run nhẹ, đặt lên vị trí lực.

“Lực ma sát tác động ngược chiều chuyển động, đúng không?”

Hoàng Nguyên nghiêng đầu lại gần hơn, anh đặt tay lên bàn, cạnh tay cô. Lam Anh cảm thấy hơi ấm từ tay anh lan tỏa.

“Đúng, nhưng em đặt không đúng vị trí. Nó phải nằm trên mặt phẳng tiếp xúc.”

Anh không nói suông. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên tay cô, những ngón tay dài và mạnh mẽ của anh áp lên ngón tay cô. Anh dùng lực rất nhẹ, kéo tay cô di chuyển đến đúng vị trí trên biểu đồ.

“Ở đây,” anh thì thầm, giọng anh vang lên trong tĩnh lặng của căn phòng, “Lực ma sát F

m

​

s.”

Sự chạm này khác với những lần trước. Lần này, nó kéo dài. Anh giữ tay cô, dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô, không phải vì dạy học, mà là để khẳng định quyền lực và kỷ luật. Cảm giác điện giật chạy dọc cơ thể Lam Anh. Cô cảm thấy muốn gỡ tay ra, nhưng đồng thời lại muốn sự tiếp xúc này kéo dài mãi mãi.

“Em có cảm nhận được sự khác biệt không?” Hoàng Nguyên hỏi, giọng anh khàn và trầm hơn bình thường.

“Cảm nhận… được gì ạ?” Lam Anh khó khăn hỏi lại.

“Cảm nhận được sự chính xác. Khoa học không chấp nhận sự sai lệch, dù là nhỏ nhất. Cũng như ranh giới của chúng ta. Em không được phép sai lệch, dù là nhỏ nhất.”

Anh buông tay cô ra, nhanh chóng và dứt khoát.

“Bây giờ, tiếp tục với Định luật Newton thứ hai. Giải thích lại cho tôi, bằng lời lẽ chân thành của em. Nếu tôi phát hiện một chút dối trá hay sự chống đối nào, tôi sẽ bắt em làm lại tất cả.”

Lam Anh nhìn vào phương trình trước mặt, nhưng mọi thứ đã mờ nhạt. Cô biết, trong cuộc chiến này, cô đã mất đi một phần kiểm soát, nhưng đồng thời, cô cũng đã khai thác được một lỗ hổng lớn: Hoàng Nguyên hoàn toàn không thể giữ được sự bình tĩnh khi ranh giới vật lý bị phá vỡ.

Cô hít sâu một hơi. Cô phải bắt đầu hợp tác để kéo anh vào bẫy lớn hơn.

“Định luật Newton thứ hai,” Lam Anh nói, giọng cô trở nên nghiêm túc một cách bất ngờ. “Là sự thay đổi vận tốc của một vật thể, tỉ lệ thuận với lực tác dụng lên nó. Nếu một vật chịu lực kéo lớn, nó sẽ khó lòng quay trở lại trạng thái cũ, Thầy Nguyên.”

Hoàng Nguyên nhìn cô, ánh mắt anh chứa đầy sự khó hiểu. Cô đang nói về vật lý, hay đang nói về chính họ?

“Rất đúng,” anh nói khẽ, môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như vô hình. “Hy vọng em hiểu, không chỉ về mặt lý thuyết.”