MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 7

Trò Hư Lắm

Chương 7

1,427 từ · ~8 phút đọc

Trong hai tuần tiếp theo, Lam Anh bất ngờ thể hiện sự tập trung cao độ. Cô chăm chỉ giải bài, không còn cãi vã, và thậm chí còn tự giác hỏi thêm bài tập nâng cao. Sự thay đổi này khiến Hoàng Nguyên vừa cảnh giác, vừa cảm thấy mãn nguyện một cách bí mật. Anh biết cô đang theo đuổi một mục đích lớn hơn, nhưng kết quả học tập của cô đã tăng vọt lên mức 6.5.

Tối nay, Hoàng Nguyên mang đến một bài kiểm tra đột xuất được thiết kế đặc biệt, tổng hợp kiến thức của ba tuần qua.

Khi Lam Anh nộp bài sau một giờ, cô nhìn anh đầy tự tin.

Hoàng Nguyên chấm bài. Mỗi lần anh gật đầu, Lam Anh lại mỉm cười một cách kiêu hãnh. Cuối cùng, anh đặt bút xuống, ánh mắt có chút phức tạp.

“9.0,” Hoàng Nguyên thông báo, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng có sự công nhận không thể phủ nhận. “Em đã đạt được kết quả ngoài mong đợi của tôi trong bài kiểm tra này.”

Lam Anh đứng dậy, vỗ tay nhẹ nhàng. “Vậy là tôi đã vượt qua thử thách đầu tiên, Thầy Nguyên.”

Hoàng Nguyên nhướn mày. “Đây mới là một bài kiểm tra. Hợp đồng của chúng ta dựa trên điểm trung bình cuối kỳ.”

“Tôi biết. Nhưng hợp đồng còn có một điều khoản ngầm: sự hợp tác. Tôi đã thể hiện sự hợp tác tuyệt đối, và tôi cần một động lực để tiếp tục.” Lam Anh đi vòng quanh bàn, tiến đến gần anh. Cô dừng lại ở vị trí mà hôm trước anh đã đứng để đe dọa cô.

“Tôi muốn yêu cầu phần thưởng đầu tiên theo hợp đồng cá cược của chúng ta.”

Hoàng Nguyên dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt anh đầy sự dè chừng. Anh biết điều này sẽ đến. “Nói đi. Nhưng nếu nó vi phạm bất cứ quy tắc nào tôi đặt ra, tôi sẽ từ chối.”

Lam Anh không vòng vo. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Tôi muốn một buổi đi chơi riêng với Thầy. Hoàn toàn không liên quan đến sách vở, không có bài tập, không có phụ huynh, và quan trọng nhất, không có vẻ mặt giáo viên lạnh lùng của anh.”

Hoàng Nguyên cứng người lại. “Đó là một yêu cầu không chuyên nghiệp.”

“Nhưng không vi phạm pháp luật hay quy tắc đạo đức. Anh có thể nói chúng ta đi gặp một chuyên gia tư vấn giáo dục, hoặc bất cứ điều gì anh muốn bịa ra với gia đình tôi.” Lam Anh tiến thêm một bước, giọng cô thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe. “Tôi đã phải nhìn khuôn mặt nghiêm trọng của anh F=ma suốt ba tuần rồi. Tôi muốn nhìn thấy con người thật của anh một lần.”

Hoàng Nguyên nhắm mắt lại. Anh đang đấu tranh dữ dội với chính mình. Yêu cầu này đã đẩy họ đến ranh giới nguy hiểm của mối quan hệ cấm kỵ.

“Nếu tôi đồng ý, điều đó sẽ tạo ra một tiền lệ nguy hiểm.”

“Nếu anh từ chối, điều đó có nghĩa là anh hèn nhát,” Lam Anh đáp trả bằng chính từ ngữ anh đã dùng để sỉ vả cô lần đầu tiên. “Anh sợ hãi việc rời khỏi vùng an toàn của mình. Anh sợ tôi sẽ thấy được sự cô đơn đằng sau sự hoàn hảo đó. Anh đã chấp nhận cá cược, Thầy Nguyên. Anh không thể thoái thác.”

Cú đánh tâm lý đó quá hiệu quả. Hoàng Nguyên biết nếu anh từ chối, cô sẽ dùng nó để phá hoại sự tập trung của cô trong những buổi học tiếp theo. Hơn nữa, sự tò mò trong anh cũng đã trỗi dậy.

Anh từ từ mở mắt ra. “Được rồi. Một buổi đi chơi.”

Lam Anh thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên môi cô. “Tuyệt vời. Ngày mai, sau giờ tan trường. Tôi muốn chúng ta đến Khu Rừng Thủy Tinh.”

Khu Rừng Thủy Tinh là một khu bảo tồn thiên nhiên ngoại ô, nổi tiếng với hồ nước yên tĩnh và những con đường mòn vắng vẻ, hẻo lánh.

“Tại sao lại là nơi đó?” Hoàng Nguyên hỏi, giọng anh đầy ngờ vực.

Lam Anh mỉm cười ma mãnh. “Vì ở đó, không có ai là học sinh hay giáo viên cả. Chỉ có hai người xa lạ khám phá nhau.”

Tình Tiết Buổi Đi Chơi: Khu Rừng Thủy Tinh

Ngày hôm sau, Lam Anh đợi Hoàng Nguyên ở bãi đỗ xe của trường. Anh đến bằng chiếc Mercedes đen quen thuộc. Anh mặc áo polo sẫm màu và quần kaki, vẻ ngoài thư sinh, giản dị hơn nhiều so với bộ đồ công sở, nhưng sự căng thẳng vẫn hiển hiện trong từng bước đi.

Suốt chuyến đi, không khí im lặng. Hoàng Nguyên tập trung lái xe, còn Lam Anh thì tập trung quan sát anh.

Khi họ đến Khu Rừng Thủy Tinh, ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất.

Họ bước đi trên con đường mòn vắng vẻ, men theo bờ hồ yên tĩnh.

“Thế nào, Thầy Nguyên?” Lam Anh hỏi, phá vỡ sự im lặng. “Anh cảm thấy thế nào khi không phải nghĩ về F hay E=mc 2 ?”

Hoàng Nguyên hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và lá cây khô tràn vào phổi anh. “Tôi cảm thấy… khác lạ. Tôi đã không đến một nơi nào như thế này kể từ khi còn nhỏ.”

“Anh thấy chưa? Anh cũng là một con người.” Lam Anh đi chậm lại, nhìn anh. “Thế giới của anh chỉ toàn con số và logic. Anh có biết, nếu anh tiếp tục như vậy, anh sẽ biến thành một cỗ máy không cảm xúc không?”

Hoàng Nguyên dừng lại, quay sang nhìn cô. “Cỗ máy không cảm xúc thì tốt hơn là một kẻ bị cảm xúc chi phối.”

“Thế còn chiếc vòng tay thì sao?” Lam Anh đột ngột hỏi, ánh mắt cô dán vào chiếc vòng bện trên cổ tay anh.

Hoàng Nguyên giật mình. Anh lại nhanh chóng đưa tay lên che đi. “Đó không phải là chuyện của em.”

Lam Anh không ép buộc. Cô chỉ nhẹ nhàng đứng gần hơn. “Nếu nó là của một người anh yêu thương, thì người đó chắc chắn muốn anh sống cuộc đời trọn vẹn, không phải là một cỗ máy. Người đó có muốn anh đi du lịch, cười, và cảm thấy không?”

Sự dịu dàng bất ngờ trong lời nói của cô làm Hoàng Nguyên mất cảnh giác. Anh nhìn cô, ánh mắt anh mờ đi với nỗi buồn sâu thẳm mà cô chưa từng thấy.

“Em không hiểu gì cả,” anh thì thầm, giọng anh đầy sự mệt mỏi. “Có những cảm xúc mà tốt nhất nên bị chôn vùi.”

Lam Anh từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay anh, ngay sát chiếc vòng tay. Lần này, cô không chạm vào chiếc vòng, cô chạm vào anh.

“Em hiểu,” Lam Anh đáp lại, ánh mắt cô chân thành hơn bao giờ hết. “Em hiểu cảm giác phải che giấu điều gì đó. Em cũng đang che giấu rất nhiều thứ dưới vẻ ngoài nổi loạn này.”

Ánh mắt họ khóa chặt vào nhau. Lam Anh cảm nhận được sự căng thẳng đang tích tụ giữa hai người, sự hấp dẫn hóa học từ hai con người bị định mệnh ràng buộc trong mối quan hệ cấm kỵ.

Hoàng Nguyên đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào tóc cô. Cử chỉ này không phải là sự đe dọa hay kiểm soát, mà là sự khám phá.

“Em là một thảm họa, Lam Anh,” anh nói, giọng anh gần như là một tiếng thở dài.

“Và anh là một thiên tài đang tự tra tấn mình,” Lam Anh đáp.

Hoàng Nguyên nghiêng người về phía trước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách giữa họ. Nắng chiều tạo nên một vầng sáng xung quanh đầu anh. Anh nhìn vào đôi môi cô, sự đấu tranh trong mắt anh là rõ ràng.

Anh dừng lại, chỉ cách môi cô một hơi thở, và thì thầm:

“Anh không nên làm điều này.”

“Nhưng anh muốn,” Lam Anh đáp, giọng cô khàn khàn.

Sự kiềm chế của Hoàng Nguyên cuối cùng cũng tan vỡ. Anh cúi xuống, môi anh chạm vào môi cô. Nụ hôn này không vồ vập, mà đầy sự thăm dò và khao khát bị kìm nén suốt bấy lâu. Đó là một nụ hôn lén lút, cấm kỵ, trong không gian của Khu Rừng Thủy Tinh.