MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrò Hư LắmChương 8

Trò Hư Lắm

Chương 8

1,648 từ · ~9 phút đọc

Nụ hôn chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây, nhưng dường như nó đã kéo giãn thời gian ra vô tận. Khuôn mặt Hoàng Nguyên ngay lập tức biến sắc. Anh không phải là một người đàn ông điềm tĩnh nữa; anh là một kẻ phạm tội vừa bị bắt quả tang.

Hoàng Nguyên nhanh chóng buông Lam Anh ra, lùi lại một bước như thể cô là lửa. Đôi mắt anh mở to, hoảng loạn, nhìn khắp xung quanh như thể có ai đó đã chứng kiến khoảnh khắc đó.

“Không,” anh thốt lên, giọng anh khàn đặc, đầy sự tự phủ nhận. “Chuyện này không được xảy ra. Anh… tôi xin lỗi. Chuyện này không có thật.”

Lam Anh không hề tỏ ra hối hận hay sợ hãi. Cô chỉ đứng đó, bình tĩnh nhìn thẳng vào sự hỗn loạn trong mắt anh. Cô đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào môi mình, nơi cảm giác nóng bỏng từ môi anh vẫn còn lưu lại.

“Nó có thật, Thầy Nguyên,” Lam Anh nhẹ nhàng sửa lời. “Anh là người đã bắt đầu.”

“Đó là một sai lầm,” Hoàng Nguyên lập lại, giọng anh cứng rắn hơn, cố gắng khoác lên lớp vỏ bọc lý trí đã bị phá vỡ. “Đó là sự thiếu kiềm chế nhất thời. Chúng ta hãy quên nó đi. Ngay lập tức.”

Anh quay người, bước nhanh về phía xe. Lam Anh không vội vàng. Cô biết anh đang chạy trốn, và sự chạy trốn đó chính là bằng chứng.

“Thầy có thể quên, nhưng tôi thì không,” Lam Anh nói vọng theo. “Tôi không giống những phương trình Toán học của anh, Thầy Nguyên. Anh không thể xóa bỏ tôi chỉ bằng một nút Delete.”

Hoàng Nguyên dừng lại ở cửa xe, không quay đầu. Anh mở cửa, leo vào trong, và khởi động máy. Lam Anh cũng bước lên xe, ngồi vào ghế phụ một cách bình thản.

Suốt quãng đường trở về Sài Gòn, không ai nói một lời nào. Không khí trong xe đặc quánh. Hoàng Nguyên lái xe với tốc độ cao bất thường, ánh mắt anh dán chặt vào đường, nhưng qua khóe mắt, Lam Anh thấy hàm anh nghiến chặt đến mức gồ lên.

Cô cũng không cần nói. Nụ hôn đó đã nói lên tất cả: Sự lý trí của anh không mạnh mẽ như anh tưởng.

Buổi học gia sư diễn ra vào tối hôm sau, nhưng nó hoàn toàn biến thành một cuộc đối đầu không lời. Hoàng Nguyên đến trễ mười phút, lần đầu tiên anh vi phạm quy tắc của chính mình. Anh bước vào, không nhìn Lam Anh, và ném tập tài liệu xuống bàn.

“Chúng ta sẽ tăng tốc độ học tập,” Hoàng Nguyên tuyên bố, giọng anh lạnh hơn cả băng. “Chúng ta còn năm tuần nữa để em đạt được điểm số theo yêu cầu. Từ giờ, tôi sẽ không chấp nhận bất cứ sự chậm trễ hay hành động phi chuyên môn nào nữa.”

Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh đầy sự cảnh cáo và đe dọa.

“Bài tập về nhà hôm nay là mười lăm bài phức tạp. Em có ba mươi phút để hoàn thành.”

Lam Anh mỉm cười, một nụ cười thách thức. “Anh đang phạt tôi vì điều gì, Thầy Nguyên? Vì tôi đã hôn anh rất tệ, hay vì anh đã hôn tôi rất tốt?”

Chiếc bút chì trong tay Hoàng Nguyên suýt chút nữa bị bẻ gãy. Anh nhìn cô, mặt anh đỏ lên vì giận dữ và hoảng loạn.

“Tôi cảnh báo em, Lam Anh. Nếu em còn nhắc đến chuyện đó nữa, tôi sẽ gọi cho cha em và yêu cầu chấm dứt hợp đồng ngay lập tức. Đây là một mối quan hệ chuyên nghiệp.”

“Chuyên nghiệp?” Lam Anh dựa người vào ghế, hoàn toàn thoải mái. “Anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi nói với cha tôi rằng anh đã cưỡng hôn tôi? Một giáo viên ưu tú, tài năng, lại hôn học trò của mình trong khu rừng vắng vẻ? Hợp đồng của chúng ta không có điều khoản nào bảo vệ danh tiếng của anh khỏi những lời nói của tôi đâu.”

Hoàng Nguyên đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn. “Em đang đe dọa tôi?”

“Em đang áp dụng chiến thuật,” Lam Anh đáp. “Anh đã dạy em cách tìm ra điểm yếu và sử dụng nó để giành lợi thế. Và điểm yếu của anh không phải là một phương trình Vật lý, Thầy Nguyên. Nó là chiếc vòng tay đó, và sự khao khát được chạm vào người khác của anh.”

Hoàng Nguyên thở dốc, vẻ mặt anh trắng bệch. Cô đã đánh trúng đích.

“Em muốn gì?” anh thì thầm, giọng anh đầy sự khuất phục.

Lam Anh nhìn thẳng vào chiếc vòng bện thủ công trên cổ tay anh, nơi anh đang cố tình giấu dưới ống tay áo.

“Tôi muốn anh nói sự thật về chiếc vòng đó. Người đó là ai? Và tại sao anh lại phải sống một cuộc đời như một cỗ máy không cảm xúc để trừng phạt chính mình?”

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hoàng Nguyên đứng đó, cao lớn và tuyệt vọng. Anh nhìn Lam Anh, ánh mắt anh chứa đựng sự giằng xé giữa việc bùng nổ giận dữ và sự đầu hàng. Anh biết cô sẽ không lùi bước, và cô nắm giữ vũ khí mạnh nhất.

Hoàng Nguyên từ từ ngồi xuống. Anh buông thõng vai, vẻ mặt anh già đi vài tuổi. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng bện.

“Cô ấy tên là Lam,,” Hoàng Nguyên bắt đầu, giọng anh khàn khàn như cát. “Tên giống em. Cô ấy là… là người duy nhất từng thấy tôi không phải là một thiên tài hay một nhà khoa học. Cô ấy thấy tôi là Hoàng Nguyên.”

Anh dừng lại, dường như đang đấu tranh với từng lời nói. Lam Anh im lặng, kiên nhẫn đợi. Cô biết đây là khoảnh khắc cô không được làm gián đoạn.

“Cô ấy làm chiếc vòng này,” anh tiếp tục, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhìn thấy một hình bóng không tồn tại. “Năm chúng tôi hai mươi tuổi. Cô ấy luôn nói tôi quá lý trí, và cần một thứ gì đó để nhắc nhở tôi về cảm xúc… về những điều không thể đo lường bằng số học.”

Anh hít một hơi run rẩy. “Cô ấy chết trong một vụ tai nạn ba năm trước. Lỗi của tôi. Nếu tôi không ép cô ấy lái xe đến cuộc họp mà tôi cho là ‘quan trọng’, cô ấy đã không ở đó. Cô ấy đã không chết.”

Nước mắt không chảy, nhưng sự đau đớn trong đôi mắt Hoàng Nguyên sâu sắc và rõ ràng hơn bất kỳ giọt nước mắt nào.

“Kể từ đó,” anh nói, “tôi đã quyết định rằng cảm xúc là một sự lãng phí nguy hiểm. Lý trí mới là thứ kiểm soát mọi thứ. Đó là hình phạt tôi đặt ra cho chính mình. Trở thành cỗ máy, để không bao giờ cảm thấy đau đớn như vậy nữa.”

Lam Anh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô hiểu. Sự lạnh lùng và hoàn hảo của anh không phải là bản chất, mà là một cơ chế phòng vệ, một nhà tù tự xây dựng.

“Anh… Anh yêu cô ấy nhiều lắm à?” Lam Anh hỏi, giọng cô dịu đi.

Hoàng Nguyên nhìn cô, sự đau đớn trong mắt anh tan biến, thay bằng sự trống rỗng quen thuộc.

“Tình yêu là một khái niệm không định nghĩa được, Lam Anh. Và những gì không định nghĩa được thì không nên có.” Anh đứng dậy, vẻ mặt anh trở nên cứng rắn và lạnh lùng hơn bao giờ hết.

“Bây giờ em đã biết bí mật của tôi. Hợp đồng đã hoàn thành.” Anh tiến đến gần cô, nhưng lần này, đó không phải là sự quyến rũ, mà là sự cảnh cáo tuyệt đối.

“Nụ hôn đó, cũng như bất kỳ cảm xúc nào khác, là một sai số trong tính toán. Tôi sẽ loại bỏ sai số đó. Tôi sẽ không bao giờ mắc lại lỗi lầm tương tự. Ngay cả khi em đạt điểm 10.0, tôi cũng sẽ không đáp ứng bất kỳ yêu cầu cá nhân nào nữa. Em sẽ không bao giờ được phép chạm vào tôi, hay nhắc đến chuyện này nữa.”

Anh nắm chặt hai vai Lam Anh, lực nắm của anh mạnh đến mức đau điếng, nhưng cô không phản kháng.

“Nghe rõ đây, Lam Anh,” anh gằn giọng, giọng anh khàn khàn nhưng đầy uy quyền. “Em là một cô bé nổi loạn, và tôi là giáo viên của em. Tôi đã mất Lam một lần vì sự thiếu lý trí. Tôi sẽ không để mất chính mình lần thứ hai vì em. Ranh giới đã được thiết lập lại. Vĩnh viễn.”

Anh buông cô ra, quay người bước nhanh ra khỏi phòng.

Lam Anh ngồi yên vị, vai cô đau nhức, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một ngọn lửa bướng bỉnh mới. Cô biết anh đang nói dối. Nụ hôn đó không phải là sai số. Đó là bằng chứng cho thấy ngọn lửa bên trong anh vẫn còn cháy, và sự đau đớn của anh chính là điểm yếu lớn nhất của anh.

Lam Anh nhìn vào cuốn sách Vật lý, không nhìn thấy công thức nào. Cô chỉ thấy khuôn mặt đau khổ của Hoàng Nguyên. Cô biết, trò chơi bây giờ đã thay đổi. Nó không còn là về điểm số hay cá cược. Nó là về việc cứu lấy Hoàng Nguyên khỏi chính bản thân anh, và điều đó cần sự liều lĩnh hơn bất kỳ phương trình nào.

Cô nhặt bút lên và bắt đầu làm bài tập về nhà. Cô phải đạt điểm cao. Cô cần thêm thời gian để hoàn thành nhiệm vụ mới của mình.