Thành phố Oakhaven không có mùa. Ở đây, bầu trời luôn là một màu xám chì đổ chì xuống những nóc nhà cao chọc trời, nơi các bánh răng khổng lồ của Tháp Đồng Hồ trung tâm vẫn nghiền nát thời gian thành những tiếng tích tắc khô khốc.
Elias Vane chỉnh lại cổ áo măng-tô, bước vào căn phòng số 402 của khu chung cư cũ nát phía Đông. Bên trong, một ông lão đang ngồi trên chiếc ghế bành rách nát, tay ôm khư khư một cây vĩ cầm gỗ đã nứt toác.
"Ông đã quyết định chưa?" - Giọng Elias lạnh như hơi sương ban sớm.
Ông lão ngước đôi mắt đục ngầu lên nhìn anh, môi run rẩy: "Nếu tôi bán đi mười năm ở Nhạc viện... tôi sẽ có thêm bao nhiêu thời gian?"
"Ba tháng." - Elias trả lời, mắt không rời tập hồ sơ da thuộc - "Đó là cái giá cao nhất cho loại ký ức nghệ thuật. Chúng thanh khiết, nhưng dễ bay hơi."
"Ba tháng... đủ để tôi thấy cháu gái mình kết hôn." - Ông cụ thở dài, một tiếng thở dài mang theo mùi của bụi bặm và sự buông xuôi.
Elias không nói gì thêm. Anh tiến lại gần, đôi găng tay da sột soạt. Anh rút ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch bạc lỏng—thiết bị trích xuất ký ức. Luồng ánh sáng xanh mờ ảo bắt đầu tỏa ra khi mũi kim chạm vào thái dương ông lão.
Show, don't tell: Elias nhìn thấy chúng. Những nốt nhạc bay lên như những con đom đóm trong tâm trí ông cụ. Anh thấy một khán phòng rực rỡ ánh đèn, tiếng vỗ tay rền vang, và mùi nhựa thông trên dây cung. Rồi, từng chút một, chúng bị hút vào ống nghiệm, hóa thành một loại chất lỏng đặc quánh, lấp lánh. Khi ống nghiệm đầy cũng là lúc đôi mắt ông lão mất đi ánh sáng. Ông nhìn cây vĩ cầm trên tay mình với vẻ lạ lẫm, rồi buông thõng nó xuống sàn.
"Đây là ai?" - Ông cụ hỏi, nhìn vào bức ảnh người phụ nữ trên bàn.
Elias thu dọn dụng cụ, lòng thắt lại một nhịp mà anh cố che giấu. "Một người lạ thôi, thưa ông."
Bước ra khỏi căn phòng, Elias cảm thấy gáy mình lạnh toát. Đó là cái giá của anh. Mỗi lần trích xuất cho kẻ khác, một mảnh ký ức của chính anh lại bị đục khoét. Anh nhớ mình từng có một người vợ, anh nhớ cô ấy tên là Sarah. Nhưng tối nay, khi cố hình dung lại màu mắt của cô, Elias chỉ thấy một khoảng không xám xịt.
Anh đang chết dần, không phải vì thời gian, mà vì sự trống rỗng.
...(Còn tiếp)...