Elias bước ra khỏi khu chung cư số 402, hơi lạnh của thành phố Oakhaven lập tức ùa vào buồng phổi, mang theo mùi kim loại gỉ sét và hơi ẩm đặc trưng của những tầng mây thấp. Dưới chân anh, những vũng nước đục ngầu phản chiếu ánh đèn neon lờ mờ từ các biển hiệu quảng cáo "Bán thời gian - Mua sự sống".
Anh không đi xe. Elias thích đi bộ. Chỉ khi đôi chân chạm vào mặt nhựa đường lạnh lẽo, anh mới cảm thấy mình còn thực sự tồn tại trong thực tại này, thay vì lơ lửng trong những tầng ký ức xếp chồng lên nhau như những trang sách cũ trong đầu.
Hội chứng Hyperthymesia – siêu nhớ – của Elias không phải là một món quà. Nó là một nhà tù. Anh nhớ rõ từng chi tiết của buổi chiều mười lăm năm trước: vị đắng của tách cà phê cháy, vết xước nhỏ trên mặt đồng hồ của người cha, và cả hơi ấm cuối cùng từ bàn tay Sarah trước khi cô biến mất vào hư không. Những kẻ khác phải trả tiền để nhớ, còn Elias, anh sẵn sàng trả bằng cả mạng sống để được quên đi một giây phút đau khổ.
Elias rẽ vào một con hẻm nhỏ dẫn đến trung tâm "Ngân hàng Thời gian". Đây là một tòa tháp hình trụ bằng kính đen, cao sừng sững và không bao giờ tắt đèn. Nó giống như một ống nghiệm khổng lồ đang hút cạn linh hồn của cả thành phố để nuôi sống những kẻ ở tầng cao nhất.
"Mã số định danh?" – Giọng nói cơ học vang lên tại cửa an ninh.
"E-1092. Elias Vane."
Cánh cửa trượt mở. Bên trong là một thế giới khác hẳn với sự nhếch nhác ngoài kia. Sạch sẽ đến mức vô trùng. Những nhân viên trong bộ đồng phục trắng muốt di chuyển lặng lẽ như những bóng ma. Trên tay họ là những vali chứa các ống nghiệm chứa "Nhựa Sống" tinh khiết – thành phẩm sau khi lọc bỏ những tạp niệm của ký ức.
Elias tiến về phía phòng nộp sản phẩm. Đứng sau lớp kính chống đạn là một người đàn ông trung niên với mái tóc chải chuốt bóng mượt: Marcus, quản lý cấp trung của ngân hàng.
"Chậm năm phút, Elias," Marcus nói, mắt không rời màn hình điện tử. "Ông lão chơi vĩ cầm đó có gì thú vị sao?"
Elias đặt ống nghiệm màu xanh nhạt lên khay trượt. "Không có gì. Chỉ là một cuộc giao dịch thông thường."
Marcus cầm ống nghiệm lên, soi dưới ánh đèn tím. Đôi mắt gã sáng lên vẻ thèm khát. "Ký ức nghệ thuật giai đoạn tiền mãn tính... Tốt lắm. Loại này sẽ được chuyển thẳng lên khu Thượng Uyển cho các Thẩm phán. Họ bắt đầu chán những ký ức về tình dục và ăn uống rồi, họ muốn cái gì đó... thanh tao hơn."
"Tiền thù lao của tôi?" Elias hỏi, giọng khô khốc.
Marcus đẩy một chiếc thẻ đồng về phía anh. "Năm ngày tuổi thọ. Đáng lẽ là bảy, nhưng vì cậu đi trễ nên khấu trừ hai."
Elias siết chặt chiếc thẻ trong lòng bàn tay. Năm ngày. Một cái giá rẻ mạt cho việc xóa sổ mười năm đam mê của một con người. Nhưng anh không tranh cãi. Ở Oakhaven, tranh cãi với ngân hàng là cách nhanh nhất để bị tước quyền tồn tại.
Rời khỏi ngân hàng, Elias không về nhà ngay. Anh đi về phía "Tầng Đáy" – nơi những kẻ không còn đủ ký ức để bán, cũng không còn tuổi thọ để sống, vật vờ như những xác sống trong các quán rượu rẻ tiền.
Tại quán bar "Tro Tàn", mùi rượu tổng hợp và khói thuốc nồng nặc. Elias ngồi xuống góc tối nhất, gọi một ly gin không đá. Anh cần chất cồn để làm tê liệt các tế bào thần kinh đang gào thét.
12 tháng 5 năm 2045... 3 giờ chiều... Sarah mặc chiếc váy hoa màu xanh... Cô ấy cười và nói rằng...
"Đừng nhớ nữa, Elias," anh tự nhủ, nốc cạn ly rượu.
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía sau quán bar thu hút sự chú ý của anh. Một nhóm đàn ông đang vây quanh một cô gái trẻ. Cô ấy có mái tóc rối bù và đôi mắt to, sáng rực một cách kỳ lạ – thứ ánh sáng mà Elias hiếm khi thấy ở nơi này. Đó là ánh sáng của một người vẫn còn sở hữu toàn bộ bản thân mình.
"Đừng chạm vào tôi!" Cô gái hét lên, giọng trong trẻo nhưng chứa đựng sự kinh tởm.
"Nào cô em, chỉ là một cái chạm nhẹ thôi mà," một gã to xác cười nham nhở, tay hắn lăm lăm một thiết bị trích xuất cầm tay bất hợp pháp – loại thường dùng để cướp đoạt ký ức trên đường phố. "Nhìn cô đầy sức sống thế này, chắc chắn ký ức về 'lần đầu tiên' sẽ bán được khối tiền đấy."
Elias đặt ly rượu xuống. Anh không phải là một anh hùng, và sự thấu cảm là thứ anh đã cố gắng vứt bỏ từ lâu. Nhưng có một cái gì đó ở cô gái này – một tần số cảm xúc lạ lùng khiến trí nhớ siêu phàm của anh rung động. Nó giống như một nốt nhạc bị bỏ sót trong bản giao hưởng của ông lão chơi vĩ cầm lúc nãy.
"Dừng lại đi," Elias đứng dậy, bước ra khỏi bóng tối.
Gã to xác quay lại, khinh bỉ nhìn bộ măng-tô đắt tiền của Elias. "Một tên Extractor (Kẻ trích xuất) đi lạc à? Cút về tháp kính của mày đi trước khi tao trích xuất luôn cả não mày."
Elias không nói hai lời. Anh bước tới, động tác nhanh và chính xác như một cuộc phẫu thuật. Anh tóm lấy cổ tay gã đàn ông, xoay mạnh. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên cùng tiếng thét đau đớn. Thiết bị trích xuất rơi xuống đất, vỡ tan. Những tên còn lại thấy sự lạnh lùng trong đôi mắt Elias – đôi mắt của một kẻ đã thấy quá nhiều cái chết – liền chần chừ rồi tản ra.
Cô gái đứng dậy, phủi bụi trên áo. Cô không nhìn Elias với vẻ biết ơn. Cô nhìn anh với vẻ đề phòng, như thể anh còn nguy hiểm hơn những gã vừa rồi.
"Tôi không cần anh giúp," cô nói, giọng lạnh lùng.
"Tôi không giúp cô," Elias nhặt chiếc mũ của mình lên. "Tôi chỉ không thích những kẻ sử dụng thiết bị kém chất lượng. Nó làm bẩn nghề nghiệp của tôi."
Anh quay lưng bước đi, nhưng tiếng nói của cô gái khiến anh khựng lại.
"Anh là Elias Vane đúng không? Kẻ có trí nhớ không bao giờ mất?"
Elias xoay người, nheo mắt. "Làm sao cô biết?"
Cô gái tiến lại gần, ánh đèn neon rọi vào mặt cô, làm nổi bật một vết sẹo nhỏ hình ngôi sao ở phía sau tai – dấu vết của một người từng bị trích xuất hỏng. "Tôi là Lyra. Và tôi biết anh đang tìm kiếm cái gì. Anh đang tìm kiếm một ký ức mà chính anh cũng không biết mình đã mất, đúng không?"
Tim Elias đập chệch một nhịp. Trong một thế giới nơi mọi thứ đều có thể mua bán, sự thật là thứ duy nhất không ai dám phơi bày.
"Cô muốn gì?"
Lyra mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và nguy hiểm. "Tôi muốn anh giúp tôi đột nhập vào Kho Lưu Trữ Tối Cao. Đổi lại, tôi sẽ cho anh thấy khuôn mặt thật của vợ anh... không phải qua những mảnh ghép vụn vặt trong đầu anh, mà là sự thật về lý do tại sao cô ấy biến mất."
Đêm đó, trong không gian đặc quánh của Oakhaven, một giao kèo mới đã được ký kết. Không bằng Nhựa Sống, không bằng tiền bạc, mà bằng những tia hy vọng mong manh nhất của những kẻ đã mất tất cả.