MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 3: GIAO KÈO CỦA NHỮNG LINH HỒN LẠC LỐI

Tro tàn của ký ức

Chương 3: GIAO KÈO CỦA NHỮNG LINH HỒN LẠC LỐI

1,052 từ · ~6 phút đọc

Quán bar "Tro Tàn" về khuya càng trở nên ngột ngạt. Tiếng nhạc điện tử rè rè phát ra từ chiếc loa hỏng hòa lẫn với tiếng chửi thề của những gã say vừa thua sạch tuổi thọ trên bàn đánh bạc. Elias nhìn chằm chằm vào Lyra, nỗ lực lục tìm trong kho lưu trữ khổng lồ của não bộ một mảnh dữ liệu nào đó về cô gái này. Nhưng tuyệt nhiên, cô là một ẩn số — một khoảng trắng hiếm hoi trong thế giới mà anh tưởng như đã thuộc lòng từng hơi thở.

"Cô đang đùa với lửa đấy, Lyra," Elias hạ thấp giọng, bàn tay đeo găng của anh siết chặt thành ghế. "Đột nhập vào Kho Lưu Trữ Tối Cao không phải là một vụ trộm. Đó là tự sát. Chưa một ai bước qua cánh cửa chì của ngân hàng mà không có sự cho phép của các Thẩm phán mà còn giữ được trí não nguyên vẹn."

Lyra không hề nao núng. Cô kéo chiếc ghế đối diện anh, thản nhiên cầm lấy ly rượu dở của Elias và xoay nhẹ nó dưới ánh đèn neon tím tái.

"Tự sát là khi anh cứ tiếp tục sống như thế này, Elias," cô liếc nhìn đôi găng tay của anh. "Làm một con chó săn cho ngân hàng, hằng ngày hút cạn linh hồn của những kẻ khốn khổ để đổi lấy vài ngày tuổi thọ rẻ mạt, trong khi ký ức về người phụ nữ duy nhất anh yêu đang tan biến như sương mù buổi sớm. Anh không thấy mỉa mai sao? Kẻ nhớ tất cả lại đang quên đi thứ quan trọng nhất."

"Làm sao cô biết về Sarah?" Elias gằn giọng, một luồng điện xẹt qua các dây thần kinh.

Lyra nghiêng đầu, nụ cười của cô biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm trang đến lạnh người. "Bởi vì tôi là người đã nhìn thấy cô ấy ở nơi mà anh không bao giờ chạm tới được. Trong 'Vùng Đệm' — nơi ngân hàng lưu trữ những ký ức bị cấm. Sarah không hề chết, Elias. Cô ấy không mất tích. Cô ấy đã được 'tinh lọc'."

Cụm từ "tinh lọc" rơi xuống như một tảng đá nghìn cân. Trong giới Extractor, đó là một từ húy. Nó không chỉ là việc trích xuất ký ức thông thường, mà là sự xóa sổ hoàn toàn nhân dạng của một con người để biến họ thành một "vỏ rỗng" – những kẻ nô lệ không quá khứ, không tương lai, chỉ biết phục vụ vô điều kiện cho bộ máy cầm quyền.

Elias cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một ký ức vụt sáng: Sarah đứng bên cửa sổ, ánh nắng hoàng hôn đậu trên vai cô, cô quay lại nhìn anh, đôi môi mấp máy điều gì đó nhưng âm thanh đã bị xóa nhòa bởi một tiếng rít chói tai. Anh đã luôn nghĩ đó là do hội chứng siêu nhớ của mình bị quá tải, nhưng giờ đây, lời của Lyra gợi mở một khả năng kinh khủng hơn: Ký ức của anh đã bị can thiệp bởi một quyền năng cao hơn.

"Tại sao cô lại chọn tôi?" Elias hỏi sau một hồi im lặng kéo dài. "Có hàng chục kẻ ngoài kia sẵn sàng bán mình để lấy tiền."

"Vì anh là lỗi duy nhất trong hệ thống hoàn hảo của chúng," Lyra nói, mắt cô rực sáng. "Bộ não của anh không đào thải ký ức. Nếu chúng ta vào được bên trong, anh là 'chìa khóa' duy nhất có thể đọc được các mã hóa sinh học mà ngân hàng dùng để khóa các ngăn chứa. Tôi cần khả năng siêu nhớ của anh để định vị mảnh ký ức gốc. Còn anh, anh cần tôi để dẫn đường qua những bẫy tâm trí mà chúng đặt ra."

Elias nhìn xuống đôi bàn tay mình. Đôi tay này đã thực hiện hàng nghìn cuộc trích xuất. Chúng nhuốm màu bạc của Nhựa Sống và nỗi đau của những người lạ. Nếu những gì Lyra nói là thật, thì anh đã và đang phục vụ chính những kẻ đã cướp đi linh hồn của vợ mình.

"Nếu tôi đồng ý," anh nói, giọng rung lên một chút vì sự phẫn nộ đang kìm nén, "chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

Lyra lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, cũ kỹ, có biểu tượng của một chiếc đồng hồ cát bị vỡ — biểu tượng của lực lượng kháng chiến ngầm.

"Ngày mai, tại Khu Vườn Treo ở tầng trung tâm. Khi mặt trời lặn sau những bánh răng của tháp chuông. Hãy mang theo bộ dụng cụ trích xuất loại một của anh. Chúng ta sẽ không đi lấy ký ức của ai cả. Chúng ta sẽ đi lấy lại công lý."

Cô đứng dậy, biến mất vào đám đông trước khi Elias kịp nói thêm lời nào. Anh ngồi lại một mình, bóng tối của quán bar như dài ra, bao trùm lấy anh.

Đêm đó, Elias không ngủ. Anh nằm trong căn hộ lạnh lẽo của mình, nhìn lên trần nhà đầy những vết nứt. Trong đầu anh, những mảnh ký ức về Sarah bắt đầu xoay chuyển, va đập vào nhau. Anh cố nhớ lại mùi hương của cô — mùi hoa nhài hay mùi mưa? Anh không thể chắc chắn. Sự trống rỗng đó đau đớn hơn bất kỳ mũi kim trích xuất nào.

Anh biết mình đang bước vào một ván bài mà xác suất thắng gần như bằng không. Nhưng đối với một kẻ đã sống quá lâu trong sự lừa dối của chính trí nhớ mình, sự thật, dù có tàn khốc đến đâu, cũng là một liều thuốc giải cứu duy nhất.

Elias đứng dậy, mở chiếc hộp bằng thép đen dưới gầm giường. Bên trong, bộ dụng cụ trích xuất lấp lánh thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo. Anh bắt đầu lau chùi chúng, cẩn thận và tỉ mỉ như một người lính lau vũ khí trước trận đánh cuối cùng.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố Oakhaven vẫn rên rỉ dưới những bánh răng thời gian, không hề hay biết rằng một vết nứt nhỏ vừa xuất hiện trên mặt kính hoàn hảo của nó.