MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 4: HOA PHA LÊ VÀ NHỮNG LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO

Tro tàn của ký ức

Chương 4: HOA PHA LÊ VÀ NHỮNG LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO

882 từ · ~5 phút đọc

Khu Vườn Treo không phải là một khu vườn theo nghĩa đen. Đó là một cấu trúc thép khổng lồ lơ lửng ở tầng thứ 60 của thành phố, nơi những đường ống dẫn Nhựa Sống chạy chằng chịt như gân máu của một con quái vật. Tại đây, giới thượng lưu trồng những loài hoa pha lê có khả năng phát sáng bằng cách hấp thụ tàn dư cảm xúc từ không khí.

Elias đứng tựa lưng vào một cột trụ kim loại, mắt quan sát những bóng người sang trọng đi lại phía xa. Họ cười nói, khuôn mặt trẻ măng dù có kẻ đã sống qua hai thế kỷ. Sự trẻ trung của họ được xây dựng trên sự lãng quên của hàng vạn người ở Tầng Đáy.

"Anh đến sớm hơn tôi tưởng," giọng Lyra vang lên phía sau một bụi hoa hồng bằng thủy tinh tím.

Hôm nay cô mặc một bộ đồ da bó sát màu tro, khác hẳn vẻ nhếch nhác ở quán bar. Gương mặt cô dưới ánh sáng lập lòe của khu vườn trông sắc sảo và mang một vẻ đẹp u uẩn.

"Tôi không thích để những câu hỏi của mình phải chờ đợi," Elias thẳng người dậy, bàn tay đặt lên túi đựng dụng cụ bên hông. "Cô nói cô biết đường vào. Nhưng đây là khu vực được bảo vệ bởi cảm biến sinh trắc học cấp độ S. Ngay cả một Extractor hạng nhất như tôi cũng chỉ có quyền tiếp cận các phòng trích xuất tầng thấp."

Lyra không trả lời ngay. Cô tiến lại gần một đóa hoa pha lê, khẽ chạm tay vào cánh hoa sắc lạnh. Đóa hoa bỗng đổi sang màu đỏ rực – màu của sự giận dữ hoặc đam mê.

"Cảm biến chỉ nhận diện những gì được lập trình. Nhưng chúng không thể nhận diện được 'khoảng trống'," Lyra lấy ra một chiếc lọ nhỏ chứa thứ chất lỏng trong suốt như nước cất. "Đây là Lệ của Kẻ Quên. Nó có thể làm nhiễu loạn sóng não của các lính canh trong vòng 30 giây. Đủ để anh luồn lách qua các khe hở của thực tại."

Elias nheo mắt. "Thứ này là hàng cấm. Ngay cả chợ đen cũng không dễ tìm thấy. Cô thực sự là ai, Lyra? Một kẻ phản kháng? Hay là một quân cờ của một Thẩm phán nào đó đang muốn lật đổ Valerius?"

Lyra quay lại, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Elias có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm của cô.

"Tôi là một người đã chết, Elias. Giống như vợ anh. Chỉ khác là tôi đã bò ra được từ đống tro tàn của chính mình." Cô đột ngột nắm lấy bàn tay đeo găng của anh. "Anh có cảm thấy không? Sự rung động của những ống dẫn này? Chúng đang chở ký ức về nhà kho. Nếu chúng ta đi ngược dòng chảy, chúng ta sẽ vào được 'Trái Tim' của tòa tháp."

Elias định rút tay lại, nhưng một cảm giác kỳ lạ ngăn anh lại. Thông qua lớp găng da, anh cảm nhận được nhịp tim của Lyra. Nó đập nhanh, dồn dập, đầy sự sống – thứ mà anh đã không còn cảm nhận được từ bản thân mình từ rất lâu. Trí nhớ siêu phàm của anh bắt đầu ghi lại khoảnh khắc này: mùi hương của hoa pha lê, hơi lạnh của kim loại, và hơi ấm từ bàn tay cô gái lạ.

"Được rồi," Elias nói, giọng anh trầm xuống. "Nhưng hãy nhớ, nếu đây là một cái bẫy, tôi sẽ trích xuất toàn bộ ý thức của cô trước khi lính canh kịp chạm vào tôi. Tôi không có gì để mất, nhưng cô thì có vẻ như vẫn còn giữ được chút gì đó của chính mình."

Lyra nở một nụ cười nửa miệng, mang theo sự cay đắng lẫn thách thức. "Đó là lý do tôi chọn anh, Elias. Vì anh là kẻ duy nhất không sợ bóng tối bên trong chính mình."

Họ bắt đầu di chuyển. Lyra dẫn anh đi qua những lối đi kỹ thuật hẹp, nơi những bánh răng khổng lồ nghiền ngát với âm thanh rợn người. Elias dùng kỹ năng của mình để vô hiệu hóa các bảng điều khiển bằng những thao tác chuẩn xác.

Khi họ đến trước cửa thông gió dẫn vào trục chính của Kho Lưu Trữ, một tiếng động lớn vang lên. Ánh đèn đỏ rực quét qua hành lang.

"Cảnh báo! Có sự xâm nhập trái phép tại khu vực kỹ thuật 09!" – Giọng nói điện tử của tòa tháp vang lên lạnh lẽo.

"Chạy!" Lyra hét lên.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Elias nhận ra một điều: Trí nhớ của anh vừa hiện lên một hình ảnh mới. Sarah, trong một bộ đồ y hệt Lyra, đang đứng trước đúng cánh cửa này nhiều năm về trước.

Một sự thật rùng mình chạy dọc sống lưng anh: Sarah không phải là nạn nhân vô tội. Cô ấy đã từng ở đây. Cô ấy đã từng là kẻ xâm nhập.

Mọi thứ anh biết về cuộc đời mình có lẽ chỉ là một vở kịch được dàn dựng một cách hoàn hảo bằng những ký ức giả.