Cánh cửa thép rít lên một âm thanh chói tai trước khi sập mạnh lại, nhốt Elias và Lyra vào một không gian đặc quánh mùi ozone và sự im lặng tuyệt đối. Tiếng còi báo động bên ngoài đột ngột biến mất, bị ngăn cách bởi lớp tường chì dày cả mét.
Họ đang đứng trong Trục Trung Tâm của Kho Lưu Trữ Tối Cao.
Khác với vẻ hào nhoáng của Khu Vườn Treo, nơi này giống như một thư viện khổng lồ của những linh hồn bị giam cầm. Hàng triệu ống nghiệm thủy tinh được xếp chồng lên nhau trên những kệ thép cao ngút tầm mắt, kéo dài tận xuống những hố sâu hun hút bên dưới. Mỗi ống nghiệm chứa một làn khói màu sắc khác nhau: xanh lam nhạt cho nỗi buồn, vàng kim cho niềm vui, và một thứ màu xám đục ngầu cho những ký ức kinh hoàng bị cưỡng ép trích xuất.
"Đừng nhìn quá lâu vào chúng," Lyra thì thầm, giọng cô vang vọng trong không gian mênh mông. "Nếu tâm trí anh yếu ớt, những ký ức không chủ sẽ tìm cách thâm nhập vào khoảng trống trong linh hồn anh. Ở đây, ranh giới giữa 'tôi' và 'chúng ta' mỏng manh lắm."
Elias siết chặt túi dụng cụ. Trí nhớ siêu phàm của anh đang hoạt động hết công suất. Anh bắt đầu quét mắt qua những dãy mã số trên các kệ. Hệ thống phân loại ở đây không dựa trên bảng chữ cái, mà dựa trên tần số rung động của cảm xúc.
"Valerius không chỉ lưu trữ ký ức," Elias nói, giọng anh run lên vì một sự phẫn nộ lạnh lẽo. "Hắn đang phân loại chúng như những nguyên liệu hóa học. Hắn tách niềm vui ra để bán, và giữ lại nỗi đau để làm vũ khí."
"Hắn gọi đó là 'Sự cân bằng của thế giới mới'," Lyra mỉa mai. "Nhanh lên, chúng ta chỉ có vài phút trước khi hệ thống an ninh quét lại khu vực này."
Elias tiến đến một bảng điều khiển trung tâm nằm giữa những luồng dây cáp phát sáng. Anh cởi bỏ găng tay da. Đôi bàn tay trần của anh chạm vào mặt kính cảm ứng. Đây là lúc khả năng Hyperthymesia phát huy tác dụng thực sự của nó. Anh không cần mật mã; anh cần tái hiện lại chính xác nhịp điệu của những lần trích xuất mà anh đã thực hiện cho ngân hàng để đánh lừa hệ thống nhận diện hành vi.
Trong đầu Elias, hàng vạn hình ảnh hiện về. Những tiếng khóc, những nụ cười, những khuôn mặt mờ ảo của hàng nghìn nạn nhân mà anh từng chạm vào. Anh ép mình phải nhớ lại toàn bộ nỗi đau đó cùng một lúc.
"Anh đang làm gì thế? Mặt anh tái mét rồi kìa!" Lyra lo lắng nắm lấy vai anh.
"Tôi đang... đánh lừa... bộ não của tòa nhà này," Elias rít qua kẽ răng. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh.
Bất thình lình, một ngăn kéo khổng lồ ở phía xa tự động trượt ra với tiếng kêu cơ khí khô khốc. Đó là khu vực biệt lập, nơi chứa những "Ký ức bị tinh lọc" – những thứ mà Valerius muốn xóa sổ vĩnh viễn khỏi lịch sử Oakhaven.
Elias loạng choạng bước tới. Giữa hàng nghìn ống nghiệm đen ngòm, có một chiếc hộp nhỏ bằng pha lê lấp lánh thứ ánh sáng màu trắng bạc – một màu sắc cực kỳ hiếm thấy. Nó không phải là cảm giác, mà là một Ý Niệm Gốc.
Bên dưới chiếc hộp có một dòng chữ nhỏ, viết bằng nét chữ mà Elias sẽ không bao giờ quên: “Dành cho kẻ không thể quên.”
"Sarah..." Elias thều thào.
Anh định chạm vào chiếc hộp thì Lyra giữ chặt tay anh lại. Ánh mắt cô lúc này không còn là sự đồng cảm, mà là một sự cảnh giác cao độ.
"Khoan đã, Elias. Anh có nghe thấy gì không?"
Tiếng tích tắc của Tháp Đồng Hồ trung tâm bỗng nhiên vang lên ngay bên trong căn phòng này, nhưng không phải từ một chiếc đồng hồ nào. Nó vang lên từ phía sau họ.
"Rất ấn tượng, Elias Vane," một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên từ phía bóng tối. "Ta đã tự hỏi bao giờ thì cái 'lỗi' nhỏ nhất trong hệ thống của ta sẽ tìm đường về nhà."
Từ trong màn sương mù của những ống nghiệm, một người đàn ông bước ra. Hắn mặc bộ lễ phục màu đen tuyền, gương mặt trẻ trung một cách không tự nhiên với đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen.
Thẩm phán Valerius.
Elias đứng chắn trước Lyra, tay nắm chặt cây kim trích xuất bạc. "Ông đã làm gì Sarah? Tại sao cô ấy lại để lại thông điệp này?"
Valerius nở một nụ cười tàn nhẫn. "Sarah của cậu? Cậu vẫn chưa nhận ra sao, Elias? Sarah không phải là nạn nhân của ta. Cô ấy là kiến trúc sư trưởng của hệ thống này. Và chiếc hộp đó... nó không chứa ký ức của cô ấy. Nó chứa một nửa linh hồn của cậu mà chính cậu đã yêu cầu cô ấy lấy đi mười năm trước."
Thế giới quanh Elias bỗng nhiên quay cuồng. Một ký ức mới, đen tối và nặng nề, bắt đầu trồi lên từ đáy sâu tâm thức, phá vỡ lớp màng bảo vệ của hội chứng siêu nhớ.