MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 6: MẢNH VỠ CỦA CHIẾC GƯƠNG THẦN

Tro tàn của ký ức

Chương 6: MẢNH VỠ CỦA CHIẾC GƯƠNG THẦN

1,148 từ · ~6 phút đọc

Không gian trong Kho Lưu Trữ bỗng chốc co rút lại. Những ống nghiệm chứa đầy ký ức xung quanh như những con mắt thủy tinh đang nhìn chằm chằm vào Elias, phán xét và giễu cợt. Lời nói của Valerius như một liều thuốc độc, ngấm vào máu và khiến đôi tay đang cầm kim trích xuất của Elias run rẩy.

"Ông nói dối," Elias gầm lên, nhưng giọng anh thiếu đi sự tự tin cần thiết. "Sarah yêu cuộc sống này. Cô ấy không bao giờ tiếp tay cho một bộ máy nghiền nát con người như thế này!"

Valerius bước thong dong giữa những kệ thép, tay hắn khẽ lướt qua một ống nghiệm màu xám khói. "Con người thường chọn nhớ những gì họ muốn nhớ, Elias. Đó là cơ chế tự vệ tự nhiên. Ngay cả một kẻ có bộ não 'không biết quên' như cậu cũng đã tự tạo ra một tầng hầm tối tăm để giấu đi sự thật mà cậu không thể chịu đựng nổi."

Hắn dừng lại trước mặt Elias, khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Ánh sáng bạc từ chiếc hộp pha lê phản chiếu vào đôi mắt đen sâu hoắm của lão Thẩm phán.

"Mười năm trước, chính cậu đã quỳ dưới chân Sarah — lúc đó là Giám đốc kỹ thuật của Ngân hàng — và cầu xin cô ấy lấy đi ký ức về tội ác mà cậu đã gây ra. Cậu không phải là nạn nhân, Elias. Cậu là người đồng sáng lập ra công nghệ trích xuất này. Cậu là kẻ đã viết nên những dòng mã đầu tiên để biến nỗi đau thành Nhựa Sống."

Một tiếng nổ thầm lặng vang lên trong đầu Elias. Những bức tường ký ức kiên cố nhất bắt đầu nứt vỡ.

Hình ảnh hiện về: Một phòng thí nghiệm trắng toát. Elias trẻ tuổi, đôi mắt rực cháy niềm tin, đang tranh luận với Sarah về việc dùng ký ức để chữa lành vết thương tâm lý. Nhưng rồi, ánh sáng ấy tắt lịm khi họ nhận ra thứ họ tạo ra không phải là thuốc chữa, mà là một loại ma túy quyền lực.

"Elias, đừng nghe hắn!" Tiếng của Lyra kéo anh về thực tại. Cô đứng đó, đôi mắt rực sáng một vẻ căm hờn. "Hắn đang cố dùng tâm lý chiến để làm tê liệt anh. Dù quá khứ có là gì, thì hiện tại anh đang ở đây để kết thúc nó!"

Valerius khẽ liếc nhìn Lyra, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên thú vị. "Và đây... vật mẫu số 0. Lyra. Cô vẫn giữ được ý chí sau chừng ấy lần 'tinh lọc' sao? Một nỗ lực phi thường của tạo hóa."

Elias quay sang nhìn Lyra, bàng hoàng. "Vật mẫu số 0? Ý ông là sao?"

"Cô ta không phải là người cứu rỗi cậu đâu, Elias tội nghiệp," Valerius cười nhạt, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rụng. "Cô ta là sản phẩm thất bại của Sarah. Một kẻ bị trích xuất sạch ký ức nhưng tâm trí vẫn không chịu sụp đổ. Cô ta dẫn cậu đến đây không phải vì chính nghĩa, mà vì cô ta cần bộ não siêu nhớ của cậu để tái tạo lại nhân dạng đã mất của chính mình. Cô ta đang dùng cậu làm một cái 'ổ cứng' dự phòng."

Lyra lùi lại một bước, gương mặt cô biến dạng vì nỗi đau và sự thật bị phơi bày. Cô không phủ nhận. Đôi môi cô run rẩy, ánh mắt chứa đựng sự tuyệt vọng của một kẻ không còn gì để mất.

Elias cảm thấy mình như một con thuyền bị vây hãm giữa hai cơn bão. Một bên là kẻ thù tàn bạo đại diện cho hệ thống, một bên là người đồng hành mang đầy những toan tính u ám.

Anh nhìn vào chiếc hộp pha lê — "Mảnh linh hồn" của mình.

"Nếu tôi là kẻ đã tạo ra nó," Elias nói, giọng anh bỗng trở nên bình thản một cách lạ thường, cái bình thản của kẻ đã chạm đến đáy của sự tuyệt vọng. "Thì tôi cũng có quyền phá hủy nó."

Anh không chạm vào chiếc hộp bằng tay. Anh cầm cây kim trích xuất bạc, xoay ngược cán kim và đập mạnh vào mặt kính pha lê.

"KHÔNG!" Valerius gào lên, vẻ điềm tĩnh biến mất.

Xoảng!

Một luồng ánh sáng trắng lòa mắt bùng phát từ chiếc hộp bị vỡ. Không phải khói, không phải Nhựa Sống. Đó là một cơn lốc của những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc nguyên bản nhất. Chúng không đi vào ống nghiệm, chúng tràn thẳng vào không gian, thấm qua da thịt của tất cả những người có mặt.

Elias quỵ xuống. Trong luồng ánh sáng đó, anh thấy Sarah. Cô không đứng ở hoàng hôn, cô đang khóc trong phòng thí nghiệm, tay cầm một con dao mổ và nhìn anh với sự ghê tởm.

"Elias, chúng ta đã tạo ra một con quỷ. Cách duy nhất để cứu anh là để anh quên đi chính mình."

Anh nhận ra sự thật cay đắng nhất: Sarah đã không bỏ rơi anh. Cô đã hy sinh chính ký ức của mình về anh để xóa sạch tội lỗi trong đầu anh, biến anh thành một kẻ vô tội giả tạo với hội chứng siêu nhớ — một sự trừng phạt ngọt ngào.

Luồng ánh sáng bắt đầu làm lung lay cấu trúc của Kho Lưu Trữ. Những ống nghiệm trên kệ bắt đầu rung lên bần bật. Sự thật từ mảnh vỡ của Elias đang kích hoạt một phản ứng dây chuyền.

"Chạy đi, Lyra!" Elias hét lên, khi anh thấy những toán lính gác bắt đầu tràn vào từ các lối đi tầng trên. "Chạy đi và tìm lại chính mình. Tôi phải ở lại đây để đóng lại cánh cửa mà tôi đã mở ra mười năm trước."

Lyra nhìn anh, một giọt lệ pha lê lăn dài trên má — thứ cảm xúc thực sự đầu tiên cô có kể từ khi gặp anh. Cô không nói lời nào, quay người lao vào bóng tối của các trục kỹ thuật.

Elias đứng dậy, đối diện với Valerius và họng súng của những binh lính đang tiến tới. Anh không còn sợ hãi. Trí nhớ của anh giờ đây đã trọn vẹn. Anh nhớ rõ từng đoạn mã, từng kẽ hở trong hệ thống này.

"Chào mừng trở lại, Elias Vane," Valerius nói, đôi mắt hằn lên những tia máu. "Nhưng cậu biết luật của ngân hàng rồi đấy. Kẻ nào biết quá nhiều về nợ nần, kẻ đó sẽ phải trả bằng cả mạng sống."

Elias mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ. "Ông quên mất một điều rồi, Valerius. Tôi không chỉ biết về nợ nần. Tôi là kẻ đã viết ra luật chơi. Và bây giờ... tôi tuyên bố phá sản."