MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 7: VẾT NỨT TRÊN BẢN ĐỒ LINH HỒN

Tro tàn của ký ức

Chương 7: VẾT NỨT TRÊN BẢN ĐỒ LINH HỒN

1,070 từ · ~6 phút đọc

Sức nóng từ luồng ánh sáng trắng vẫn còn âm ỉ trong hốc mắt Elias, nhưng thế giới xung quanh anh đã chuyển sang một nhịp điệu khác—dữ dội và hỗn loạn. Những ống nghiệm chứa ký ức trên các kệ cao bắt đầu phát nổ do sự quá tải áp suất tâm linh. Tiếng thủy tinh vỡ vụn hòa cùng tiếng còi báo động tạo thành một bản giao hưởng của sự sụp đổ.

Valerius lùi lại, gương mặt trẻ trung giả tạo của hắn vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Hắn không sợ cái chết vật lý, hắn sợ sự mất kiểm soát. Kho Lưu Trữ là quyền lực của hắn, và Elias vừa ném một mồi lửa vào kho thuốc súng đó.

"Bắn! Tiêu diệt vật mẫu E-1092 ngay lập tức!" Valerius hét lên.

Những họng súng điện từ rực sáng xanh. Nhưng Elias không còn là gã Extractor lờ đờ của ngày hôm qua. Trí nhớ trọn vẹn đã trả lại cho anh những phản xạ chiến đấu mà anh từng học được trong những năm tháng xây dựng đế chế này—những ký ức chiến thuật mà Sarah đã cố tình phong tỏa để giữ anh trong sự an phận.

Anh đổ người về phía trước, trượt dài trên sàn nhà trơn bóng giữa những mảnh thủy tinh và Nhựa Sống vương vãi. Những tia đạn điện xẹt qua ngay trên đỉnh đầu, chạm vào một kệ lưu trữ phía sau và giải phóng một đám mây ký ức màu vàng rực—niềm vui của một ai đó về một ngày nắng đẹp. Đám mây ấy bỗng chốc bao phủ lấy toán lính gác, khiến chúng khựng lại trong giây lát, ngơ ngác cười trước sự ấm áp giả tạo giữa cuộc thảm sát.

"Đồ ngu! Đừng để bị nhiễm!" Valerius gầm gừ, nhưng Elias đã kịp áp sát.

Thay vì tấn công Thẩm phán, Elias vươn tay chộp lấy một dây cáp dẫn truyền Nhựa Sống chính đang chạy dọc cột trụ. Anh không dùng dao. Anh dùng chính cây kim bạc của mình đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bằng sợi carbon.

"Nếu tôi là kẻ viết ra quy luật," Elias rít lên, dòng điện từ dây cáp bắt đầu chạy qua cơ thể anh, khiến các mạch máu trên cổ nổi lên xanh rờn, "thì tôi biết cách tạo ra một vòng lặp vô tận."

Một luồng xung lực điện não cực mạnh dội ngược lại hệ thống. Toàn bộ đèn trong tháp Ngân hàng chớp tắt liên hồi. Những thang máy rơi tự do, những cánh cửa an ninh đóng sập rồi lại mở ra điên cuồng. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Elias nhìn thấy Lyra. Cô chưa chạy thoát. Cô đang đứng ở lối cửa thoát hiểm, nhìn anh với ánh mắt phức tạp—giữa sự sợ hãi và một niềm hy vọng nhen nhóm.

"Đi đi!" Elias gào lên, đẩy một thùng chứa về phía lính canh để chặn đường.

Lyra nghiến răng, ném về phía anh một thiết bị nhỏ hình tròn. "Hẹn gặp lại ở Tầng Đáy... nếu anh không chết dưới tay chính tác phẩm của mình!"

Cô biến mất vào đường ống kỹ thuật ngay khi đội đặc nhiệm thứ hai tràn vào. Elias cảm thấy sức lực của mình đang cạn kiệt. Việc duy trì một kết nối trực tiếp với hệ thống đang thiêu đốt não bộ của anh. Nhưng anh cần thêm một giây nữa. Anh cần xóa dấu vết của Lyra trong hệ thống định vị của tòa tháp.

0101... Xóa... Ghi đè... Những dòng mã chạy qua võng mạc anh như những bóng ma.

"Dừng lại, Elias!" Valerius bước tới, tay cầm một thiết bị điều khiển từ xa. "Nếu cậu phá hủy mạng lưới, cậu sẽ xóa sổ luôn cả những mảnh ký ức cuối cùng về Sarah. Cậu sẽ không còn biết cô ấy là ai. Cậu sẽ thực sự trở thành một cái xác rỗng!"

Bàn tay Elias khựng lại. Đó là đòn đánh hiểm nhất. Valerius biết Elias tôn thờ ký ức về Sarah hơn bất cứ thứ gì. Mất đi cô trong tâm trí đồng nghĩa với việc Sarah sẽ chết thêm một lần nữa, một cái chết vĩnh viễn và triệt để hơn.

Elias nhìn vào dòng Nhựa Sống đang chảy xiết trong đường ống—thứ chất lỏng lấp lánh chứa đựng hàng triệu cuộc đời bị đánh cắp. Anh thấy khuôn mặt Sarah hiện ra trong dòng chảy ấy, mỉm cười cay đắng.

"Giải thoát cho em, Elias. Đừng giữ em lại trong cái lồng kính này nữa."

"Sự thật..." Elias thì thầm, ánh mắt anh trở nên kiên định đến đáng sợ, "quan trọng hơn sự an ủi."

Anh giật mạnh sợi dây cáp. Một vụ nổ điện từ lớn (EMP) bùng phát ngay từ tâm chấn là bộ não của Elias, lan ra toàn bộ Kho Lưu Trữ. Ánh sáng xanh chói lòa nuốt chửng mọi thứ. Valerius bị hất văng vào tường. Các lính gác ngã rụp xuống khi chip não của họ bị nướng chín.

Khi màn khói bụi lắng xuống, Kho Lưu Trữ Tối Cao chỉ còn là một nghĩa địa tĩnh lặng. Những ống nghiệm tắt ngấm ánh sáng. Những ký ức bị giam cầm giờ đã tan biến vào không trung, trở thành những hạt bụi vô hình bay về với hư không.

Elias nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Máu chảy ra từ tai và mũi anh. Trong đầu anh, một khoảng trắng mênh mông bắt đầu loang ra.

Anh nhớ mình tên là Elias. Anh nhớ mình đang ở Oakhaven. Nhưng khi anh cố tìm kiếm gương mặt của người phụ nữ mang tên Sarah... anh chỉ thấy một vệt sáng mờ ảo, không hình hài, không giọng nói.

Cái giá đã được trả. Anh đã giải thoát cho cô, và đổi lại, anh mất cô mãi mãi.

Từ phía xa, tiếng bước chân nặng nề của lực lượng tiếp viện đang tới gần. Elias gượng dậy, đôi chân run rẩy. Anh không còn là kiến trúc sư vĩ đại, cũng không còn là kẻ siêu nhớ của thành phố. Anh chỉ là một người đàn ông mang trên mình gánh nặng của những tội lỗi mà anh thậm chí không còn nhớ rõ, nhưng vẫn cảm nhận được sức nặng của chúng trong lồng ngực.

Anh bước về phía bóng tối, nơi lối thoát của Lyra vẫn còn mở. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.