MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 12: ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN VÀ CÁNH CỬA LÃNG QUÊN

Tro tàn của ký ức

Chương 12: ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN VÀ CÁNH CỬA LÃNG QUÊN

1,067 từ · ~6 phút đọc

Dòng người từ Tầng Đáy tràn đi như một cơn lũ rác rưởi nhưng mang sức mạnh của thiên tai. Elias và Lyra bị cuốn đi giữa những tiếng gào thét và mùi mồ hôi nồng nặc. Tuy nhiên, khi họ càng tiến gần đến Trạm bơm số 2—nằm ngay bên dưới khu "Lò Mổ"—không khí bỗng trở nên lạnh lẽo một cách bất thường.

Một luồng áp suất cực lớn dội ngược từ phía trước khiến đám đông đang hừng hực khí thế bỗng khựng lại. Những người đi đầu tiên bắt đầu ôm đầu gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.

"Hắn kích hoạt rồi..." Elias lảo đảo, hai tai anh bắt đầu chảy máu. "Cỗ máy Lãng quên Vĩnh cửu."

Khác với việc trích xuất từng mảnh ký ức, Cỗ máy Lãng quên phát ra một trường sóng não tần số cực thấp (Infrasound). Nó không lấy đi ký ức; nó nghiền nát chúng. Nó biến những sợi dây liên kết thần kinh thành những đống tro tàn ngay trong sọ não. Nạn nhân sẽ không chỉ quên tên mình, họ sẽ quên cách thở, quên cách đứng vững, quên cả việc mình là sinh vật sống.

"Elias... tôi không thấy... gì nữa cả..." Lyra quỵ xuống, đôi mắt cô dại đi, nhìn vào khoảng không vô định.

Elias nghiến răng đến mức tưởng như răng mình sắp vỡ vụn. Anh có một lợi thế cuối cùng: Hội chứng siêu nhớ Hyperthymesia. Bộ não của anh không vận hành theo cách thông thường; các ký ức của anh được mã hóa sâu vào các lớp tế bào mà sóng lãng quên chưa thể chạm tới ngay lập tức. Nhưng anh biết mình cũng chỉ cầm cự được tính bằng phút.

"Nhìn vào tôi, Lyra! Nhìn vào đôi găng tay này!" Elias tát mạnh vào mặt cô, cố gắng dùng nỗi đau vật lý để kéo cô về thực tại.

Anh kéo cô chạy vào trung tâm Trạm bơm số 2. Cảnh tượng bên trong hiện ra như một cơn ác mộng cơ khí. Giữa căn phòng là một khối cầu kim loại khổng lồ đang xoay tròn với tốc độ ánh sáng, phát ra những tia chớp màu tím đen. Xung quanh đó là những xác người—những công nhân của trạm bơm đã bị biến thành những khối thịt vô hồn ngay tại vị trí làm việc.

"Chúng ta phải phá hủy lõi của khối cầu," Elias hét lên qua tiếng rít của không khí.

Nhưng lần này, không có bảng điều khiển nào cả. Valerius đã tháo bỏ mọi giao diện người máy. Khối cầu được điều khiển trực tiếp bằng xung thần kinh từ Tháp Trung Tâm. Cách duy nhất để dừng nó lại là làm quá tải nó bằng một nguồn năng lượng ký ức khổng lồ—thứ mà cỗ máy không thể nghiền nát kịp.

"Elias, nghe tôi nói," Lyra nắm lấy tay anh, ánh mắt cô chợt lóe lên một sự tỉnh táo cuối cùng, rực rỡ và đau đớn. "Anh nói anh không còn nhớ Sarah bằng cảm xúc... nhưng anh vẫn còn giữ chúng dưới dạng dữ liệu khô khốc đúng không?"

"Đúng, nhưng chúng không có sức nặng tâm linh," Elias trả lời, lòng đầy tuyệt vọng.

"Tôi thì có," Lyra mỉm cười, những giọt nước mắt lăn dài. "Tôi là 'Vật mẫu số 0'. Tôi không có ký ức, nhưng tôi có một khoảng trống vô tận. Nếu anh bơm toàn bộ dữ liệu về Sarah, về tội lỗi của anh, về tất cả những gì anh đã thấy suốt mười năm qua vào tôi... tôi sẽ biến chúng thành một cơn bão cảm xúc. Khoảng trống trong tôi sẽ khuếch đại nỗi đau đó lên gấp vạn lần."

"Không! Cô sẽ chết! Tâm trí cô sẽ nổ tung!"

"Chúng ta đều đang chết, Elias," Lyra áp bàn tay lạnh giá của mình vào má anh. "Hãy để tôi được chết như một con người có tên, có tuổi, có một nỗi đau để mang theo. Đừng để tôi chết như một vật mẫu."

Elias nhìn vào khối cầu đang rung chuyển, nhìn vào dòng người đang gục ngã bên ngoài. Anh hiểu rằng đây là cái giá cuối cùng. Anh rút mũi kim bạc ra, bàn tay không còn run rẩy. Anh không đâm vào Lyra. Anh đâm vào chính thái dương mình trước.

"Tôi sẽ không để cô đi một mình," Elias thầm thì.

Anh kết nối hai người bằng một sợi dây dẫn truyền thô sơ. Một đầu là bộ não siêu nhớ đầy rẫy những dữ liệu thô về một tình yêu đã mất; đầu kia là một tâm hồn trống rỗng đang khao khát được lấp đầy.

Dòng chảy bắt đầu.

Elias mở tung mọi cánh cửa trong đầu mình. Những công thức hóa học, những khuôn mặt nạn nhân, và cả bóng hình mờ ảo của Sarah... tất cả chảy tràn sang Lyra.

Lyra ưỡn người lên, tiếng hét của cô vang vọng khắp trạm bơm, át cả tiếng rít của cỗ máy. Nỗi đau của Elias khi đi qua "bộ khuếch đại" là Lyra đã biến thành một luồng năng lượng màu trắng bạc rực rỡ. Luồng ánh sáng đó không bị khối cầu nghiền nát; nó đâm xuyên qua lớp vỏ kim loại, thâm nhập vào lõi năng lượng.

BÙM!

Một vụ nổ tĩnh điện nổ ra. Khối cầu tím đen vỡ tan thành vạn mảnh. Sóng lãng quên ngừng lại ngay lập tức.

Elias ngã gục, đầu óc anh trống rỗng hoàn toàn. Anh nhìn sang bên cạnh. Lyra nằm đó, hơi thở thoi thóp. Nhưng lạ lùng thay, đôi mắt cô không còn dại đi nữa. Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Elias thấy một sự thanh thản chưa từng có.

"Cảm ơn... vì đã cho tôi... một cuộc đời," cô thầm thì trước khi lịm đi.

Phía trên cao, tại Tháp Trung Tâm, Valerius ôm ngực quỵ xuống. Cỗ máy Lãng quên là một phần kết nối với não bộ của hắn. Khi nó vỡ tan, một phần linh hồn của hắn cũng bị xé toạc. Hắn nhìn xuống Tầng Đáy, nơi những luồng ánh sáng trắng đang bay ngược lên như những linh hồn được giải phóng.

Trận chiến ở Trạm bơm số 2 đã kết thúc, nhưng cái giá phải trả là sự tan biến gần như hoàn toàn của hai nhân dạng.