Sự sụp đổ của Trạm bơm số 1 không chỉ là một sự cố kỹ thuật; nó là một cú tát trực diện vào hệ thần kinh của Valerius. Tại đỉnh cao nhất của Tháp Trung Tâm, nơi ánh sáng luôn rực rỡ một cách xa hoa, lão Thẩm phán bỗng khựng lại giữa một bữa tiệc thượng lưu. Hắn đánh rơi ly rượu pha lê, đôi mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ bỗng vằn lên những tia máu. Hắn cảm nhận được nó—một loại "virus hy vọng" vừa bị tiêm vào huyết quản của đế chế.
"Elias Vane..." Valerius rít lên, giọng hắn trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng khiến những vị khách xung quanh phải rùng mình lùi lại. "Ngươi dám dùng chính thứ công nghệ ta dạy cho để đầu độc ta?"
Hắn phẩy tay, toàn bộ quan khách bị lực lượng an ninh thô bạo đuổi ra ngoài. Một màn hình hologram khổng lồ hiện lên giữa sảnh tiệc, hiển thị sơ đồ mạng lưới Nhựa Sống Đen đang nhấp nháy đỏ ở khu vực Tầng Đáy.
"Kích hoạt Giao thức Tinh lọc Diện rộng," Valerius ra lệnh cho hệ thống AI của tòa tháp. "Nếu chúng muốn cảm nhận sự thật, ta sẽ cho chúng thấy một sự thật tàn khốc đến mức bộ não con người không thể dung nạp nổi."
Dưới lòng đất, không khí bỗng trở nên nóng và đặc quánh một mùi khét lẹt. Elias cõng Lyra trên vai, chạy dọc theo những đường ống dẫn rỉ sét. Silas đã nằm lại, bóng dáng ông lão tan biến sau màn sương xanh của vụ nổ, để lại trong lòng Elias một cảm giác mà anh nghĩ rằng mình đã đánh mất: sự thương tiếc.
"Elias... dừng lại..." Lyra thều thào bên tai anh. Cô đã tỉnh lại, nhưng sắc mặt tái nhợt như giấy. "Tôi cảm thấy... hắn đang phản công. Hệ thống đang... gào thét."
Elias dừng lại ở một ngã ba đường ống. Anh cảm nhận được sàn sắt dưới chân mình đang rung lên. Đó không phải là rung động cơ học, mà là một làn sóng xung kích tâm linh.
"Hắn đang đảo chiều dòng chảy toàn phần," Elias nhận ra với vẻ kinh hoàng. "Valerius không cố sửa chữa trạm bơm nữa. Hắn đang bơm ngược toàn bộ 'Phế liệu Ký ức'—những thứ đen tối, đau đớn và mục nát nhất mà Ngân hàng đã đào thải suốt trăm năm qua—xuống thẳng Tầng Đáy. Hắn muốn đầu độc tâm trí của hàng triệu người để xóa sổ cuộc nổi dậy."
"Chúng ta phải đến Trạm bơm số 2 ngay lập tức," Lyra cố gắng đứng vững trên đôi chân run rẩy. "Nếu không, mọi người dưới này sẽ phát điên trước khi kịp nhìn thấy mặt trời."
Họ lao về phía Trạm bơm số 2, nằm sâu dưới khu vực "Lò Mổ"—nơi rác thải công nghiệp được xử lý. Nhưng lần này, con đường không còn dễ dàng. Valerius đã tung ra đội quân tinh nhuệ nhất của mình: Những Kẻ Không Tên (The Nameless). Đó là những sát thủ đã bị trích xuất toàn bộ nhân dạng, chỉ còn là những cỗ máy giết chóc sinh học điều khiển bằng chip não.
Chúng xuất hiện từ các lỗ thông hơi, lặng lẽ như những cái bóng. Không tiếng hét, không cảm xúc, chúng lao tới với những lưỡi dao bằng sợi carbon.
Elias đẩy Lyra ra sau một container cũ. Anh rút cây kim bạc ra, bấm một nút trên cán để kích hoạt chế độ phóng điện não.
"Dùng bộ truyền phát để che chắn tâm trí cô!" Elias hét lên khi một kẻ Không Tên lao vào anh.
Trận chiến diễn ra trong bóng tối lập lòe của những tia điện xanh và máu đỏ. Elias chiến đấu bằng bản năng của một kẻ đã tạo ra những con quái vật này. Anh biết điểm yếu của chúng nằm ở khe hở giữa đốt sống cổ—nơi chip điều khiển kết nối với tủy sống.
Một nhát đâm... Hai nhát... Elias di chuyển như một bóng ma, chuẩn xác và tàn nhẫn. Nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Một lưỡi dao sượt qua cánh tay anh, để lại một vết thương sâu.
"Elias!" Lyra hét lên khi thấy anh bị dồn vào góc tường.
Ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh vang dội rung chuyển cả đường hầm. Không phải tiếng nổ, mà là một tiếng hát. Những người dân ở Tầng Đáy, nghe thấy thông điệp hy vọng từ Trạm bơm số 1, đã bắt đầu đổ ra đường cống. Họ cầm cuốc, xẻng và bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí.
Hàng trăm linh hồn bị lãng quên đang tràn về phía họ như một cơn sóng lũ. Họ không có kỹ năng chiến đấu, nhưng họ có số lượng và sự phẫn nộ tích tụ qua nhiều thế hệ.
"Vì Silas! Vì mặt trời!" Tiếng gào thét của họ làm rung chuyển cả không gian ngầm.
Toán sát thủ Không Tên bị nhấn chìm trong biển người hung hãn. Elias nhìn cảnh tượng đó, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Anh từng nghĩ mình là kẻ duy nhất có thể cứu thế giới này, nhưng anh đã lầm. Anh chỉ là người châm ngòi, còn ngọn lửa thực sự chính là những con người thấp cổ bé họng này.
"Đến Trạm 2!" Elias nắm lấy tay Lyra, dẫn đầu đám đông tiến về phía trước.
Phía trên họ, tháp Ngân hàng bắt đầu rung lắc. Valerius đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang bốc cháy bên dưới. Hắn nhận ra rằng, dù hắn có thể trích xuất ký ức, hắn không bao giờ có thể trích xuất được ý chí sinh tồn của một dân tộc khi họ đã nếm trải hương vị của hy vọng.
"Để xem các ngươi chịu đựng được bao lâu," Valerius thì thầm, tay hắn đặt lên nút kích hoạt cuối cùng—một thứ vũ khí mà ngay cả Sarah cũng từng sợ hãi khi nhắc đến: Cỗ máy Lãng quên Vĩnh cửu.