Đường cống ngầm của Oakhaven là một mê cung khổng lồ, nơi những âm thanh rên rỉ của thành phố bên trên bị bóp nghẹt và biến dạng thành những tiếng gầm gừ âm u. Elias đi đầu, chiếc đèn pin gắn trên vai quét một luồng sáng trắng đục qua những mảng rêu đen kịt và những dòng nước thải lấp lánh thứ ánh sáng lân quang của hóa chất.
Phía sau anh, Lyra và Silas cùng ba thành viên kháng chiến khác di chuyển lặng lẽ. Họ không mang súng, vũ khí của họ là những bộ truyền phát tín hiệu được chế tạo từ phế liệu và những mũi kim bạc đã được Elias hiệu chỉnh.
"Chúng ta đang ở ngay dưới Khu Công Nghiệp Nặng," Elias thì thầm, giọng anh bị khuếch đại bởi không gian vòm của đường hầm. "Trạm bơm số 1 nằm phía sau bức tường chịu lực này. Nó không chỉ hút Nhựa Sống Đen, nó còn là một bộ lọc cảm xúc thô."
"Nghe này," Silas bỗng khựng lại, đôi tai máy của ông xoay nhẹ. "Có tiếng máy móc... nhưng không phải tiếng bơm nước."
Elias ra hiệu cho cả đội áp sát vào vách đá. Từ phía khúc quanh, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ chiếu ra. Hai sinh vật cơ khí cao lêu nghêu, có hình dáng giống như những con nhện bằng thép, đang bò dọc theo trần nhà. Thay vì mắt, chúng có những thấu kính lớn phát ra tia hồng ngoại quét liên tục xuống mặt đất.
"The Sentinels (Kẻ canh giữ)," Elias nghiến răng. "Chúng không được lập trình để bắt giữ. Chúng được lập trình để trích xuất ngay lập tức bất cứ thứ gì có nhịp tim không nằm trong danh sách trắng."
"Anh có cách nào vô hiệu hóa chúng không?" Lyra hỏi, tay cô siết chặt bộ truyền phát.
"Có, nhưng chúng ta cần mồi nhử. Chúng bị thu hút bởi những dao động cảm xúc mạnh. Nếu ai đó trong chúng ta bộc phát nỗi sợ hãi hoặc sự giận dữ tột độ, chúng sẽ lao tới ngay lập tức."
Elias nhìn vào Lyra, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Anh biết mình không thể là mồi nhử—cảm xúc của anh hiện giờ quá phẳng lặng, quá trống rỗng để lũ nhện thép kia để ý tới. Nhưng Silas thì khác. Lòng hận thù của ông lão với Ngân hàng là một nguồn năng lượng rực cháy.
"Silas, ông có thể..."
"Tôi biết rồi," ông lão ngắt lời, một nụ cười cay đắng hiện lên trên nửa khuôn mặt thịt da còn sót lại. "Để tôi cho lũ quái vật của Valerius biết thế nào là nỗi đau của một kẻ mất nhà."
Silas bước ra giữa lối đi, buông bỏ mọi sự kìm nén. Ông bắt đầu gào thét, những tiếng hét chứa đựng sự uất hận của mười năm sống trong bóng tối, của sự mất mát người thân. Những con nhện thép lập tức khựng lại, thấu kính của chúng chuyển sang màu đỏ đậm. Chúng lao xuống từ trần nhà với tốc độ kinh hoàng.
"Bây giờ!" Elias hét lớn.
Trong khi Silas thu hút sự chú ý của lũ Sentinel, Elias và Lyra lao về phía cửa vào trạm bơm. Elias rút từ trong túi ra một thiết bị gây nhiễu điện từ cầm tay, áp mạnh vào bảng điều khiển sinh trắc học của cánh cửa.
Tích... Tích... Cạch.
Cánh cửa trượt mở, lộ ra một căn phòng rực rỡ ánh sáng xanh. Ở giữa phòng là một bể chứa khổng lồ chứa thứ chất lỏng đen kịt, sền sệt, đang sủi bọt. Những đường ống dẫn từ đây tỏa đi khắp các hướng như rễ của một cái cây cổ thụ ác độc.
"Lyra, vào vị trí!"
Elias kết nối bộ truyền phát của Lyra vào cổng trung tâm của trạm bơm. Anh cầm lấy mũi kim bạc, nhưng lần này anh không đâm nó vào thái dương cô. Anh kết nối nó vào một cảm biến nhịp tim gắn trên ngực Lyra.
"Nghe này," Elias nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh trở nên khẩn thiết. "Khi tôi bắt đầu dòng chảy ngược, hệ thống sẽ cố gắng nuốt chửng ý thức của cô bằng nỗi đau của hàng vạn người đang chảy qua đây. Cô phải giữ vững mảnh ký ức về 'Hy vọng' đó. Đừng để nó tan biến. Nếu cô lạc lối, cô sẽ mãi mãi bị kẹt trong mạng lưới Nhựa Sống Đen này."
Lyra hít một hơi thật sâu, gật đầu. "Làm đi, Elias. Vì tất cả chúng ta."
Elias nhấn nút khởi động. Một tiếng rít xé lòng vang lên khi máy bơm bắt đầu đảo chiều. Thứ chất lỏng đen kịt trong bể chứa bỗng khựng lại, rồi bắt đầu chuyển sang màu xanh lục nhạt khi sóng não của Lyra được khuếch đại và bơm ngược vào hệ thống.
Lyra quỵ xuống, đôi mắt cô trợn ngược, toàn thân run rẩy dữ dội. Elias đứng đó, một tay giữ chặt đầu nối, một tay điều chỉnh các thông số. Anh có thể nghe thấy những tiếng thét vang vọng qua các đường ống—tiếng thét của sự thật đang thức tỉnh.
Bên ngoài, Silas đã gục xuống dưới chân lũ Sentinel, nhưng nhiệm vụ của ông đã hoàn thành. Một vụ nổ nhỏ xảy ra ở phía cuối hành lang. Trạm bơm số 1 bắt đầu rung lắc dữ dội. Tần số hy vọng của Lyra đang làm quá tải các bộ lọc nỗi đau của Valerius.
"Một trạm đã xong," Elias thầm thì, mắt anh nhìn về phía màn hình radar đang nhấp nháy đỏ rực. "Còn hai trạm nữa. Chúng ta vừa chính thức tuyên chiến với trái tim của thành phố này."
Anh bế Lyra đang ngất lịm lên vai. Sau lưng họ, trạm bơm số 1 phát nổ, giải phóng một luồng ánh sáng xanh lung linh lan tỏa khắp các đường cống ngầm, báo hiệu cho những kẻ ở Tầng Đáy rằng: Cuộc nổi dậy đã bắt đầu.