MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro tàn của ký ứcChương 9: MẠCH MÁU CỦA BÓNG TỐI

Tro tàn của ký ức

Chương 9: MẠCH MÁU CỦA BÓNG TỐI

993 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa đen ở Tầng Đáy không mang lại sự gột rửa; nó chỉ khiến sự thối rữa của Oakhaven trở nên rõ rệt hơn. Những giọt nước đặc quánh bám vào lớp vỏ kim loại của căn cứ kháng chiến, tạo ra tiếng gõ nhịp đều đặn, u uất. Bên trong, Elias đứng trước một tấm bản đồ ba chiều mờ ảo được chiếu lên từ một chiếc máy phát cũ kỹ.

Dưới ánh sáng xanh lét của những dòng dữ liệu, gương mặt anh trông như một pho tượng tạc từ tro tàn—vô hồn nhưng đầy những đường nứt vỡ.

"Hệ thống dự phòng không phải là một tòa nhà," Elias bắt đầu, giọng nói anh vang lên khô khốc. Anh chỉ tay vào những đường rãnh chằng chịt dưới chân thành phố. "Nó là một mạng lưới ký sinh. Valerius đã tận dụng hệ thống thoát nước cũ để đặt các 'Bộ Cảm Biến Cộng Hưởng'. Mỗi khi một người ở Tầng Đáy rơi vào tuyệt vọng, sự đau khổ của họ phát ra một tần số đặc biệt. Các cảm biến này thu thập nó, tinh lọc thành Nhựa Sống Đen và bơm ngược về phía Tháp Trung Tâm."

Silas, ông lão với nửa khuôn mặt vi mạch, đập bàn phẫn nộ: "Vậy ra bấy lâu nay, nỗi đau của chúng tôi chính là xăng dầu để chúng vận hành sự bất tử?"

"Chính xác," Elias gật đầu. "Các người càng khổ cực, Ngân hàng càng giàu có. Đó là một vòng lặp hoàn hảo. Để phá hủy nó, chúng ta không thể chỉ đặt bom. Nếu mạng lưới bị ngắt đột ngột, năng lượng dư thừa sẽ dội ngược lại tâm trí của toàn bộ cư dân Tầng Đáy, biến họ thành những kẻ tâm thần phân liệt trong nháy mắt."

Lyra bước tới cạnh anh, ánh mắt cô xoáy sâu vào sơ đồ. "Vậy kế hoạch của anh là gì?"

"Chúng ta phải thực hiện một cuộc 'Trích Xuất Đảo Ngược'," Elias nhìn cô. "Tôi cần một đội quân không sợ hãi. Chúng ta sẽ thâm nhập vào ba trạm bơm chính. Thay vì rút ký ức ra, chúng ta sẽ bơm vào đó một tần số đối kháng—một ký ức đủ mạnh để gây nhiễu loạn toàn bộ hệ thống."

"Ký ức về cái gì?" Một thành viên kháng chiến hỏi.

"Sự hy vọng," Elias trả lời ngắn gọn. "Nhưng không phải là thứ hy vọng hão huyền. Đó phải là một ký ức thực, mang theo niềm tin mãnh liệt. Vấn đề là... ở Tầng Đáy này, ai còn giữ được thứ đó?"

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Những người ngồi đây đều là những kẻ đã bị tước đoạt đến tận cùng. Họ có sự căm thù, có lòng quyết tâm, nhưng hy vọng là một thứ xa xỉ phẩm mà họ đã đánh mất từ lâu.

"Tôi sẽ làm," Lyra phá vỡ sự im lặng. "Tôi không nhớ quá khứ của mình, nhưng tôi nhớ cảm giác khi đứng trên Khu Vườn Treo và nhìn thấy một tia sáng phía chân trời. Tôi nhớ cảm giác muốn được sống lại một lần nữa khi anh cứu tôi ở quán bar."

Elias nhìn Lyra, một thoáng ngập ngừng hiện lên trong mắt anh. Anh biết việc làm vật dẫn cho một cuộc Trích Xuất Đảo Ngược sẽ đặt gánh nặng cực lớn lên vỏ não. Cô có thể sẽ mất đi những gì ít ỏi còn sót lại về bản ngã.

"Chuẩn bị đi," Elias quay sang phía Silas. "Chúng ta cần các bộ truyền phát cầm tay. Tôi sẽ chỉnh sửa lại các kim trích xuất bạc để chúng có thể đảo chiều dòng chảy."

Suốt đêm đó, căn cứ kháng chiến trở thành một công xưởng hối hả. Elias làm việc như một cái máy. Đôi tay anh, dù vẫn còn run rẩy vì dư chấn của vụ nổ EMP, nhưng khi chạm vào các vi mạch, chúng lại phối hợp với nhau một cách bản năng đến đáng sợ. Anh đang tái tạo lại những công cụ tử thần của chính mình, nhưng lần này là với một mục đích khác.

Gần sáng, Lyra tiến lại gần khi Elias đang kiểm tra lại mũi kim cuối cùng.

"Anh vẫn không nhớ gì về Sarah sao?" cô khẽ hỏi.

Elias dừng tay. Anh cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ siêu phàm của mình. Anh thấy một cái tên, một bóng hình mờ ảo đứng giữa những công thức hóa học, nhưng trái tim anh phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

"Tôi nhớ cô ấy là một phần của tôi," anh nói chậm rãi. "Nhưng tình cảm đó giờ giống như một câu chuyện tôi đã đọc trong một cuốn sách cũ. Tôi biết nhân vật chính đau khổ, nhưng tôi không còn là nhân vật chính đó nữa. Tôi chỉ là... người giữ sách."

"Có lẽ như vậy lại tốt hơn cho anh," Lyra đặt tay lên vai anh. "Nỗi đau là một loại xiềng xích. Anh đã được tự do, Elias."

"Tự do mà không có nhân dạng thì cũng giống như lơ lửng giữa hư không vậy, Lyra," Elias nhìn sâu vào mắt cô. "Đó là lý do tôi phải phá hủy Ngân hàng. Để không ai phải chịu đựng sự tự do trống rỗng này giống như tôi."

Bên ngoài, tiếng sấm rền vang báo hiệu cơn mưa đen đã tạnh, nhường chỗ cho một buổi sáng xám xịt. Đội quân của những kẻ bị lãng quên đã sẵn sàng. Họ mang theo những mũi kim bạc, bước ra khỏi hầm trú ẩn, tiến về phía những hố ga và đường cống ngầm—những mạch máu dẫn thẳng vào trái tim của con quái vật Oakhaven.

Elias đi đầu, chiếc áo măng-tô cũ sờn bay trong gió lạnh. Anh không còn là kẻ trích xuất hạng nhất của giới thượng lưu. Anh là kẻ dẫn đường cho những linh hồn lạc lối đi đòi lại mặt trời.