MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 15: THÁP LƯU TRỮ VÀ NHỮNG LINH HỒN ĐÓNG KHUNG

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 15: THÁP LƯU TRỮ VÀ NHỮNG LINH HỒN ĐÓNG KHUNG

1,313 từ · ~7 phút đọc

Sau cánh cửa thạch đen không phải là một gian phòng, mà là một vực thẳm kiến trúc. Họ đang đứng trên một dãy hành lang bằng kính chịu lực, chạy vòng quanh một trục trụ khổng lồ vươn cao đến mức không thấy đỉnh và sâu xuống mức không thấy đáy. Đó là Tháp Lưu Trữ.

Khắp bốn bề vách tháp là hàng triệu hộc nhỏ, mỗi hộc chứa một khối lập phương ánh sáng đang đập nhẹ nhàng như nhịp tim. Đó là ký ức của cả một lục địa đã bị rút cạn, được phân loại, đóng khung và lưu trữ để vận hành bộ máy của Malakor.

"Mỗi đốm sáng kia... là một con người," Lyra thầm thì, giọng cô lạc đi giữa không gian mênh mông chứa đựng hàng triệu cuộc đời bị đánh cắp.

Elias không đáp, anh cũng không thể đáp. Anh đi dọc theo thành kính, đôi mắt trắng dã quét qua các dãy lưu trữ. Quá trình hóa sứ đã lan đến tận môi, khiến gương mặt anh giờ đây chỉ còn là một khối điêu khắc bất động. Tuy nhiên, luồng pháp lực tỏa ra từ anh bỗng trở nên kích động khi họ đi ngang qua khu vực tầng số 999 – nơi chứa những "Ký ức vĩnh cửu".

Đột nhiên, Kael chỉ tay về phía một cái kén pha lê lớn nằm biệt lập giữa trục tháp. "Cô Lyra, có ai đó ở trong kia!"

Lyra lao đến sát mép kính. Bên trong cái kén, một người đàn ông trung niên đang bị treo lơ lửng bởi hàng nghìn sợi tơ ánh sáng xuyên qua da thịt. Những sợi tơ đó không ngừng rút trích một loại năng lượng màu vàng ròng từ lồng ngực ông rồi truyền vào trục chính của tòa tháp.

"Cha..." Lyra quỵ xuống, đôi tay run rẩy áp lên mặt kính lạnh lẽo.

Đó là cha cô. Nhưng ông không còn là người đàn ông thường bế cô trên vai và hát những bài đồng dao. Ông là một bộ phận của cỗ máy. Đôi mắt ông mở to nhưng trống rỗng, môi ông không ngừng mấp máy những giai điệu không thành tiếng—những giai điệu đang đóng vai trò là "nhịp đập" để giữ cho toàn bộ cung điện không bị sụp đổ.

"Chúng ta phải đưa ông ấy ra ngoài!" Lyra rút một con dao găm nhỏ từ thắt lưng, định đập vào mặt kính.

Elias tiến lại, bàn tay sứ cứng đờ của anh nắm chặt lấy cổ tay cô. Anh lắc đầu chậm rãi. Tiếng gốm sứ cọ xát vào nhau nghe rợn người.

Anh chỉ tay vào trục tháp, rồi chỉ vào người cha của cô. Lyra hiểu ngay lập tức qua sự truyền tải ma thuật: Nếu cắt đứt những sợi tơ đó, tòa tháp sẽ mất đi nhịp đập chủ đạo và sụp đổ ngay lập tức, chôn vùi tất cả bọn họ. Hơn nữa, linh hồn của cha cô đã bị hòa tan một nửa vào hệ thống. Rút ông ra lúc này đồng nghĩa với việc tiêu biến ông vĩnh viễn.

"Em không thể bỏ mặc ông ấy!" Lyra hét lên, nước mắt giàn giụa. "Chúng ta đã đi xa đến mức này..."

Bỗng nhiên, ánh sáng trong tòa tháp chuyển từ màu xanh dịu nhẹ sang màu đỏ gắt. Một làn sương ảnh mờ ảo bắt đầu kết tụ lại ngay trên trục tháp, hình thành một bóng người khổng lồ.

Đó là Malakor.

Không giống như những gì họ tưởng tượng về một pháp sư tàn ác, Malakor hiện ra với dáng vẻ của một trí giả đức cao trọng vọng, mặc áo choàng trắng tinh khôi, gương mặt phúc hậu nhưng đôi mắt hoàn toàn là một khoảng không sâu thẳm.

"Elias, đứa con của ta," giọng nói của Malakor vang lên từ mọi hướng, mang theo một sự từ tâm giả tạo đến đáng sợ. "Con đã trở về với đôi mắt trắng dã. Ta đã hy vọng con sẽ hiểu ra chân lý sớm hơn, thay vì phí hoài bản ngã vào những sinh vật tầm thường này."

Elias nhìn thẳng vào ảo ảnh của thầy mình. Anh không thể nói, nhưng anh truyền đi một luồng ý niệm sắc lẹm như lưỡi gươm: Sự hoàn hảo của ông là một nấm mồ.

Malakor mỉm cười, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. "Nấm mồ ư? Nhìn xem, Elias. Cha của cô gái này đang thực hiện một nghĩa vụ cao cả nhất: trở thành nhạc trưởng cho một thế giới không có khổ đau. Cô ta nên tự hào thay vì khóc lóc."

Ông ta quay sang Lyra. "Cô gái trẻ, nếu cô muốn cứu cha mình, ta có một đề nghị. Hãy giao đứa trẻ kia cho ta. Kael là mảnh ghép cuối cùng, một vật chứa chưa từng bị vấy bẩn bởi bất kỳ ký ức nào. Nếu ta có nó, ta sẽ trả tự do cho cha cô."

Lyra nhìn Kael. Đứa trẻ đang run rẩy nấp sau áo choàng của cô. Rồi cô nhìn cha mình đang bị xâu xé bởi những sợi tơ ánh sáng. Một sự lựa chọn tàn khốc hiện ra trước mắt.

"Đừng nghe ông ta!" Marcus (vừa kịp đuổi tới từ hành lang dưới) hét lớn. "Hắn sẽ không bao giờ thả ai cả! Hắn chỉ muốn thu thập đủ nguyên liệu để khởi động Hạt Nhân Hư Vô cuối cùng!"

Malakor phất tay, một luồng sóng xung kích từ làn sương ảnh hất văng Marcus vào vách thạch anh.

"Elias," Malakor tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm khắc. "Con đang vỡ vụn. Ta có thể cảm nhận được những mảnh sứ đang rơi ra từ linh hồn con. Đừng cố chấp nữa. Hãy mở lá thư ta gửi cho con. Trong đó chứa đựng ký ức quan trọng nhất mà con đã tự nguyện giao cho ta mười năm trước. Ký ức đó sẽ chữa lành cho con."

Elias khựng lại. Tay anh chạm vào lá thư trong túi áo.

Cái giá của sự do dự này: Elias quên mất ý nghĩa của "Kẻ thù".

Trong một giây phút nguy hiểm, anh nhìn Malakor và không còn thấy sự căm ghét. Anh chỉ thấy một thực thể logic. Sự trung lập đáng sợ này bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Nếu không còn cảm nhận được Malakor là kẻ thù, anh sẽ không còn lý do để chiến đấu.

Lyra nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt trắng dã của Elias. Cô biết mình phải hành động trước khi anh hoàn toàn biến thành một bức tượng sứ phục tùng Malakor.

Cô cầm cây đàn lute lên, nhưng không chơi nhạc. Cô đập mạnh hộp đàn vào mặt kính bảo vệ cha mình.

Choang!

Vết nứt xuất hiện. Cả tòa tháp rung chuyển dữ dội. Báo động đỏ rú vang.

"Elias! Tỉnh lại đi!" Lyra thét lên. "Nếu anh quên mất ông ta là ai, hãy nhớ em là ai! Hãy nhớ chúng ta đã mất những gì!"

Tiếng thét của Lyra như một tia sét đánh vào tâm trí đang đóng băng của Elias. Anh nhìn vào vết nứt trên kính, rồi nhìn vào Lyra. Bản năng bảo vệ một người bạn đồng hành – thứ duy nhất anh còn giữ được sau khi mất đi mọi cảm xúc – trỗi dậy.

Elias bước tới, không phải để mở lá thư, mà để đặt bàn tay sứ của mình lên vết nứt trên kính. Anh dồn toàn bộ sức nặng của sự "vỡ vụn" vào đó.

Chương 15 kết thúc khi ảo ảnh của Malakor biến mất trong một tiếng gầm giận dữ, và toàn bộ Tháp Lưu Trữ bắt đầu rung chuyển bởi những cơn địa chấn ma thuật. Cha của Lyra khẽ mở mắt, nhìn thấy con gái mình qua lớp kính đang tan vỡ, và một giọt nước mắt vàng ròng lăn dài trên má ông.