Vượt qua khu vườn, lối vào cung điện của Malakor không phải là một đại sảnh, mà là một đường hầm hình ống dài hun hút được gọi là Hành lang Tiếng Vang. Toàn bộ bề mặt hành lang được lót bằng những phiến đá thạch anh có khả năng ghi lại và khuếch đại mọi âm thanh nhỏ nhất từng tồn tại trong không gian này. Mỗi bước chân của Lyra vang lên như tiếng sấm, và tiếng thở của Kael trở thành một cơn gió lốc rì rào.
Elias đi giữa họ, lặng lẽ như một bóng ma trắng. Lớp sứ đã phủ lên toàn bộ phần cổ và bắt đầu lan đến hàm dưới, khiến khuôn mặt anh trông như một bức tượng đang được tạc dở. Anh không còn phát ra tiếng động nào, nhưng sự hiện diện của anh lại tỏa ra một áp lực ma thuật nặng nề, đối chọi với những âm thanh hỗn loạn của hành lang.
"Dừng lại!" Lyra đưa tay ra hiệu.
Phía trước họ, từ trong bóng tối của hành lang, những bóng hình cao lớn hiện ra. Đó là các Hộ Vệ Tĩnh Lặng – những pháp sư từng là học trò của Malakor, những kẻ đã hoàn thành quá trình hóa sứ mà Elias đang trải qua. Họ không còn là con người; họ là những cỗ máy chiến tranh bằng gốm sứ cao cấp, đôi mắt trắng dã và cơ thể hoàn mỹ không tì vết. Họ không có vũ khí, vì chính cơ thể họ là một khối ma thuật nén chặt.
Elias bước lên phía trước. Anh không thể nói, nhưng ý chí của anh bùng phát. Anh nhận ra những kẻ này—họ là những đồng nghiệp cũ, những người từng cùng anh tranh luận về "Hạt Nhân Hư Vô". Giờ đây, họ chỉ là những quân cờ không linh hồn.
Một Hộ Vệ lao tới. Chuyển động của hắn nhanh đến mức tạo ra một tiếng rít xé gió. Elias giơ cánh tay đã hóa sứ của mình lên đỡ.
Rắc!
Tiếng va chạm giữa hai khối sứ vang lên đinh tai nhức óc trong hành lang, được khuếch đại lên hàng nghìn lần khiến Lyra và Kael phải bịt chặt tai. Elias bị đẩy lùi lại vài bước, mặt đá dưới chân anh nứt vỡ. Những Hộ Vệ này có sức mạnh của những kẻ không còn cảm nhận được sự đau đớn hay mệt mỏi.
"Elias, anh không thể đấu với tất cả bọn họ bằng sức mạnh!" Lyra thét lên giữa những tiếng vang dội.
Cô nhìn vào những bức tường thạch anh. Cô nhận ra rằng những Hộ Vệ này di chuyển theo nhịp điệu của những âm thanh đang vang vọng trong hành lang. Họ là nô lệ của tần số.
"Kael, nắm chặt áo cô!"
Lyra ngồi thụp xuống, đặt cây đàn lute lên đùi. Cô không nhìn vào kẻ thù, mà nhìn vào những rung động li ti trên mặt sàn thạch anh. Cô bắt đầu gảy một bản nhạc mà cô chưa từng chơi trước đây – một bản nhạc không có giai điệu rõ ràng, chỉ có những nốt trầm cực thấp và những tiếng rền vang kéo dài.
"Bản giao hưởng của sự tan rã."
Tiếng đàn của Lyra không tấn công cơ thể các Hộ Vệ, nó tấn công vào cấu trúc của họ. Cô đang tìm kiếm tần số cộng hưởng của chất liệu sứ ma thuật.
Những nốt nhạc đầu tiên khiến các Hộ Vệ khựng lại. Cơ thể của họ bắt đầu rung lên bần bật. Elias nhận ra ý định của cô; anh dồn hết pháp lực cuối cùng vào lòng bàn tay, không phải để tấn công, mà để tạo ra một "buồng âm" bảo vệ quanh Lyra, giúp tiếng đàn của cô tập trung vào mục tiêu duy nhất.
Tiếng vang trong hành lang bắt đầu trở nên điên cuồng. Những âm thanh của quá khứ – tiếng gào thét, tiếng khóc, tiếng cười – bị cuốn vào giai điệu của Lyra, trở thành một cơn bão âm thanh rạch nát bầu không khí.
Một Hộ Vệ khuỵu xuống. Những vết nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt sứ hoàn mỹ của hắn. Hắn há miệng định thét lên, nhưng chỉ có những mảnh vụn ký ức rơi ra.
"Mạnh hơn nữa, Lyra!" Lyra tự nhủ, những ngón tay cô bắt đầu rướm máu vì giật dây đàn quá mạnh.
Đúng lúc đó, một Hộ Vệ khác vượt qua được vòng xoáy âm thanh, lao thẳng về phía Lyra với bàn tay vung cao như một lưỡi rìu sứ. Elias lao đến chắn trước mặt cô. Anh không dùng tay đỡ, mà dùng chính lồng ngực mình hứng trọn cú đấm.
Choang!
Lớp sứ trên ngực Elias vỡ tung. Những mảnh vỡ trắng xóa bay tung tóe, để lại một hố sâu trên cơ thể anh, lộ ra bên trong không phải tim gan, mà là một khối ánh sáng xám xịt đang mờ dần. Elias phun ra một ngụm chất lỏng màu bạc, nhưng anh vẫn đứng vững, đôi tay sứ khóa chặt kẻ thù.
Cái giá của việc bảo vệ này: Elias quên mất cảm giác của sự đau đớn thể xác.
Từ giờ, dù cơ thể có vỡ vụn bao nhiêu, anh cũng không còn cảm nhận được gì. Anh chỉ đơn thuần là một cỗ máy đang hỏng hóc dần.
Tiếng đàn của Lyra đạt đến đỉnh điểm với một hợp âm chói lòa.
Bùm!
Hành lang Tiếng Vang rung chuyển dữ dội. Toàn bộ các Hộ Vệ Sứ vỡ vụn đồng loạt, biến thành hàng triệu mảnh gốm vụn trắng xóa phủ kín mặt sàn. Sự im lặng đột ngột trở lại, nhưng là một sự im lặng đau đớn vì tai của Lyra vẫn còn đang ù đi.
Lyra buông đàn, cô lao đến bên Elias. Nhìn thấy cái hố trên ngực anh, cô run rẩy định chạm vào, nhưng Elias lùi lại. Anh nhặt một mảnh sứ vỡ từ cơ thể mình lên, nhìn nó với vẻ vô hồn rồi ném đi. Anh không thấy đau, anh chỉ thấy sự "thiếu hụt" về mặt cấu trúc.
Anh ra hiệu cho cô nhìn về phía cuối hành lang. Một cánh cửa khổng lồ bằng thạch đen đã hiện ra. Nó không có ổ khóa, chỉ có một mặt phẳng trơn nhẵn cần một thứ gì đó để kích hoạt.
Lyra nhìn Elias, rồi nhìn cậu bé Kael đang run rẩy sau lưng mình. Cô nhận ra rằng mỗi thử thách họ vượt qua đều lấy đi của Elias một phần sự sống.
"Chúng ta đi tiếp chứ?" Kael thầm thì.
Elias gật đầu. Anh bước đi, nhưng tiếng bước chân của anh giờ đây nghe như tiếng đá mòn trên mặt kính. Anh đang mất đi trọng lượng, mất đi bản sắc, và mất đi cả khả năng cảm thấy mình đang chết.
Chương 14 kết thúc khi họ đứng trước cánh cửa thạch đen. Lyra nhận ra trên cánh cửa có những dòng chữ mờ ảo, chỉ hiện lên khi có máu người chạm vào. Cô nhìn bàn tay rướm máu của mình vì chơi đàn, rồi nhìn vào Elias. Họ đã đến được trái tim của cung điện, nhưng cái giá để mở cánh cửa này có thể sẽ là thứ cuối cùng mà họ còn giữ được.