MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 13: ĐOẠN TUYỆT

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 13: ĐOẠN TUYỆT

1,245 từ · ~7 phút đọc

Tiếng kim loại va chạm với đá vang dội trong những đường cống ngầm của Letheia. Khói ma thuật màu tím đặc quánh tràn xuống như một cơn thủy triều, mang theo mùi của đồng rỉ và những lời nguyền rủa. Marcus và những chiến binh của Hội Những Kẻ Không Mặt đã dàn trận, nhưng trước sự áp đảo của quân đoàn mặt nạ bạc—những kẻ không biết đau đớn và không có nỗi sợ—hàng phòng thủ của họ bắt đầu tan rã.

Elias đứng đó, bất động như một pho tượng cổ xưa. Quá trình hóa sứ đã lan đến cổ, khiến mọi chuyển động của anh trở nên nặng nề và phát ra những tiếng rắc khô khốc. Đôi mắt trắng dã của anh không còn nhìn thấy hình hài vật lý của Lyra hay Kael, anh chỉ thấy những luồng hào quang ký ức đang nhấp nháy trong bóng tối.

"Đưa họ đi," Elias nói.

Đó là một âm thanh kỳ lạ. Nó không phát ra từ thanh quản, mà như tiếng gốm sứ bị nghiền nát dưới gót giày. Đó là những lời cuối cùng anh có thể thốt ra trước khi cổ họng hoàn toàn bị phong tỏa bởi lớp sứ trắng.

"Elias! Anh định làm gì?" Lyra thét lên giữa tiếng hỗn loạn. Cô nắm chặt lấy vạt áo choàng của anh, nhưng cảm giác không còn là vải vóc, mà là một bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn và cứng đờ.

Elias không quay lại. Anh dồn toàn bộ lượng pháp lực còn sót lại vào lồng ngực. Anh đang chuẩn bị thực hiện một Cấm thuật Đoạn Tuyệt.

"Lấy đi lời nói, trả lại sự im lặng tuyệt đối."

Một vòng tròn ma thuật màu xám tro khổng lồ bùng phát từ dưới chân Elias, lan rộng ra khắp hầm ngầm. Mọi âm thanh trong vòng bán kính trăm mét lập tức bị nuốt chửng. Tiếng gào thét của lính gác, tiếng súng ma thuật, ngay cả tiếng khóc của Kael đều biến mất trong một sự im lặng tuyệt đối đến nhức nhối.

Trong sự im lặng đó, Elias vung tay. Những sợi chỉ ký ức từ cơ thể anh tuôn ra, đan xen vào nhau tạo thành một bức tường sứ vững chãi, bịt kín lối vào hầm ngầm. Quân đoàn mặt nạ bạc bị chặn đứng ở phía bên kia bức tường.

Nhưng cái giá của sự im lặng là vĩnh viễn.

Elias quỵ xuống. Khi anh cố mở miệng để gọi tên Lyra một lần cuối, không có một âm thanh nào phát ra. Cơ quan phát âm của anh đã biến thành sứ đặc. Anh đã đánh đổi khả năng ngôn ngữ để mua lấy vài phút quý giá cho cuộc tháo chạy.

"Đi... đi..." Lyra đọc được khẩu hình của anh qua ánh lửa lụi tàn. Cô nghiến răng, giọt nước mắt nóng hổi rơi lên bàn tay trắng bệch của Elias. Cô không còn thời gian để đau buồn. Cô bế thốc Kael lên, gật đầu với Marcus.

"Đi theo lối này! Nhanh lên!" Marcus dẫn họ xuyên qua một đường ống thoát nước chật hẹp, dẫn thẳng ra phía sau kinh đô.

Họ chạy bán mạng trong bóng tối, cho đến khi không khí hôi hám của cống ngầm được thay thế bằng mùi hương nồng nặc và giả tạo của Khu vườn Những Lời Hứa Tan Vỡ—vùng đệm nằm giữa kinh đô Letheia và cung điện của Malakor.

Tại đây, những bụi hồng leo không có gai nhưng hoa lại mang hình dáng của những đôi môi đang thì thầm. Mỗi bông hoa đại diện cho một lời hứa chưa thực hiện được của những người đã mất ký ức.

Lyra đặt Kael xuống, cô quay lại nhìn Elias. Anh đi sau cùng, bước đi khập khiễng, cơ thể trắng toát của anh nổi bật một cách bi thảm giữa khu vườn tím ngắt. Anh không thể nói, không thể cảm nhận nhiệt độ, không còn nhớ tên mình, và giờ đây, anh đang dần biến thành một vật thể trưng bày vô hồn.

"Em sẽ dẫn đường," Lyra nói, giọng cô đanh lại, chứa đựng một sự kiên định mới mẻ. Cô rút cây đàn lute ra, nhưng không phải để chơi một bản nhạc buồn. Cô dùng cần đàn làm vũ khí, gạt đi những dây leo đang quấn lấy chân Elias.

Họ tiến sâu vào khu vườn. Những tiếng thì thầm từ những bông hoa hồng bắt đầu vang lên, cố gắng lôi kéo họ vào những ảo ảnh.

"Elias... con sẽ là pháp sư vĩ đại nhất..." "Lyra... cha sẽ về sớm thôi..."

Kael bịt tai lại, khóc nức nở. Lyra tiến đến, cô không dùng ma thuật vì cô không có, cô dùng chính tiếng hát của mình để át đi những lời hứa độc hại.

"Gió thổi qua đồng nội xanh Ký ức là dòng suối mát lành Đừng tin vào lời hứa mỏng manh Hãy tin vào đôi tay chính mình..."

Tiếng hát của Lyra không mang sức mạnh của pháp thuật, nhưng nó mang sức mạnh của sự thật. Những bông hoa hồng héo úa đi khi chạm phải giai điệu thực tế của cô.

Elias nhìn Lyra từ phía sau. Trong đôi mắt trắng dã của anh, hình bóng của cô không còn là một "nhiệm vụ" nữa. Cô đang rực cháy như một ngọn đuốc giữa đêm đen. Anh nhận ra mình đã sai khi muốn đẩy cô đi. Cô không phải là gánh nặng; cô là neo giữ duy nhất cho nhân tính đang tan rã của anh.

Anh đưa bàn tay sứ lên, định chạm vào vai cô, nhưng rồi anh dừng lại. Anh nhìn thấy những vết nứt trên da mình đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu bạc—không phải máu, mà là ký ức nguyên chất đang thất thoát.

Anh đang "vỡ".

Elias lấy cuốn sổ da ra, run rẩy viết vào đó bằng những ngón tay cứng đờ: "Ngày thứ 1.463. Tôi đã mất tiếng nói. Nhưng tôi lại nghe thấy giai điệu của cô ấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Nếu tôi hóa thành đá trước khi đến đích, Lyra, xin cô đừng dừng lại. Hãy đập vỡ tôi và lấy đi mảnh ký ức cuối cùng trong tim tôi. Đó là mật mã để mở cổng cung điện."

Anh gấp cuốn sổ lại, giấu nó vào túi áo của Lyra khi cô đang bận an ủi Kael. Anh không muốn cô thấy những dòng này ngay lúc này.

Vượt qua khu vườn, cung điện của Malakor hiện ra, không còn xa xôi lấp lánh như từ phía kinh đô. Giờ đây, nó là một khối kiến trúc thô kệch, hung bạo, được xây bằng những viên gạch là những khối ký ức nén chặt. Nó không phát sáng, nó đang "hút" ánh sáng từ xung quanh.

Chương 13 kết thúc khi Lyra đứng trước lối vào mê cung dẫn đến ngai vàng. Cô nhìn vào đôi mắt trắng của Elias, hít một hơi thật sâu và nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh.

"Dù anh không thể nói, em vẫn sẽ nghe thấy anh," cô thầm thì. "Đừng vỡ vụn trước khi em kịp đưa cha em về."

Elias gật đầu nhẹ, một tiếng rắc của gốm sứ vang lên giữa không gian im lặng. Cuộc đoạn tuyệt lớn nhất không phải là mất đi tiếng nói, mà là sự nhận ra rằng họ chỉ còn có nhau trong một thế giới sắp tan biến hoàn toàn.