Dưới lòng kinh đô Letheia lộng lẫy là một mạng lưới cống ngầm khổng lồ, nơi ánh sáng neon không bao giờ chạm tới. Đây là nơi trú ngụ của Hội Những Kẻ Không Mặt – một cái tên mỉa mai, vì thực tế họ là những kẻ duy nhất ở kinh thành này dám để lộ diện mạo thật. Họ là những nô lệ ký ức đã bỏ trốn, những kẻ thà sống trong bóng tối và sự ghẻ lạnh còn hơn là trở thành những con rối đeo mặt nạ vàng.
Elias, Lyra và Kael được dẫn xuống đây qua một lối đi hẹp ẩn sau một bức tượng thạch anh nứt vỡ. Người dẫn đường là một thiếu niên gầy gò, đôi mắt rực sáng trong bóng đêm, gương mặt đầy những vết sẹo do bị "rút" ký ức cưỡng bức.
"Đừng nhìn vào những bức tường," cậu thiếu niên cảnh báo. "Ở đây, rêu xanh mọc lên từ những nỗi uất hận bị vứt bỏ. Nếu chạm vào, các người sẽ thấy những cơn ác mộng của kẻ khác."
Họ dừng lại tại một gian phòng rộng lớn, nơi hàng trăm người đang ngồi quanh những đống lửa nhỏ bằng rác thải ma thuật. Ở giữa phòng, một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, gương mặt khắc khổ nhưng toát lên vẻ uy nghiêm, đang xem xét một tấm bản đồ da người.
"Ông là Marcus?" Elias lên tiếng, bàn tay anh siết chặt chiếc mặt nạ bạc vừa lấy được ở quảng trường.
Người đàn ông ngẩng đầu. Ngay khi ánh mắt ông chạm vào Lyra, ông sững sờ. Chiếc bút trên tay ông rơi xuống đất. "Lyra? Có phải... Lyra Solari không?"
Lyra run rẩy, cô bước tới gần ánh lửa. "Sao ông biết tên tôi? Cha tôi... cha tôi đã mất từ mười năm trước trong cuộc bạo loạn ở kinh đô."
Marcus đứng dậy, đôi chân ông hơi khập khiễng. Ông đưa bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên mái tóc Lyra. "Cha cháu không mất vì bạo loạn. Ông ấy bị đưa vào phòng thí nghiệm của Malakor vì sở hữu một loại ký ức 'vĩnh cửu' – thứ ký ức không thể bị xóa nhòa bởi âm nhạc. Ta là người đã giúp ông ấy trốn thoát, nhưng..."
Ông ngập ngừng nhìn sang Elias, rồi quay lại nhìn Lyra với ánh mắt đầy bi thương. "Ông ấy đã chấp nhận hy sinh bản ngã của mình để tạo ra một 'khoảng lặng' trong hệ thống của Malakor, giúp những người như chúng ta có chỗ trú ẩn. Cha cháu hiện vẫn còn sống, Lyra. Nhưng ông ấy đã bị biến thành một Lõi Lưu Trữ sống ngay bên dưới ngai vàng của Malakor."
Lyra ngã quỵ xuống đất, tiếng đàn trên lưng cô phát ra một âm thanh khô khốc như tiếng lòng đang tan vỡ. Bí mật này quá lớn. Cha cô không chết; ông đang chịu đựng một sự giày vò còn tệ hơn cả cái chết, và người đứng đầu cuộc thí nghiệm đó năm xưa lại chính là người đàn ông đang đứng cạnh cô lúc này.
Elias đứng lặng lẽ trong bóng tối. Lời nói của Marcus không làm anh ngạc nhiên, nhưng nó khiến vết nứt trên cánh tay anh đau nhói. Một mảng da trên mu bàn tay anh đột ngột cứng lại, chuyển sang màu trắng đục và nhẵn thín như sứ cao cấp.
Quá trình hóa sứ đang tăng tốc. Cơ thể anh đang bắt đầu tự đóng băng để phản ứng lại với lượng pháp lực cạn kiệt và những cú sốc tâm lý.
"Elias Vaelin," Marcus bước lại gần anh, ánh mắt đầy sự căm phẫn lẫn thương hại. "Anh đã trở lại. Nhưng lần này anh không mang theo lính gác hay những ống nghiệm. Anh mang theo một đứa trẻ và một nhạc công mang trái tim bị tổn thương. Anh định sửa chữa lỗi lầm, hay anh chỉ muốn tìm một cách tự sát hoa mỹ hơn?"
"Tôi không cần sự tha thứ của ông, Marcus," Elias đáp, giọng nói của anh lúc này mang theo một âm thanh rạn nứt, không còn giống giọng người thật. "Tôi cần đường vào Phòng Gương Nguyên Bản mà không bị hệ thống phòng thủ của Letheia nhận diện."
Marcus cười nhạt. "Anh sẽ không vào đó được đâu. Đôi mắt anh đang hóa trắng rồi. Chỉ trong vài ngày nữa, anh sẽ hoàn toàn trở thành một bức tượng sứ vô tri. Đó là hình phạt mà Malakor dành cho kẻ đã phản bội lại lý tưởng của ông ta."
Đúng lúc đó, Kael tiến lại gần Elias. Cậu bé đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào vùng da đã hóa sứ của anh. "Chú Elias, chú lạnh quá. Giống như những người ở trong cung điện."
Elias nhìn xuống Kael. Trong một khoảnh khắc, đôi mắt anh – vốn đang mờ dần thành một màu trắng đục – bỗng lóe lên một tia sáng cuối cùng. Anh nhận ra một điều mà cả Marcus lẫn Lyra đều không thấy: Kael không phải là một đứa trẻ bình thường. Những lần cậu bé chạm vào anh, quá trình hóa sứ dường như chậm lại một nhịp.
"Marcus," Elias nói, giọng anh trầm trọng hơn. "Malakor không chỉ dùng ký ức để xây dựng thành phố. Ông ta đang cố gắng tạo ra một 'Hạt Nhân Hư Vô' mới để thay thế tôi. Và ông ta cần một vật chứa thuần khiết."
Anh nhìn Kael. Đứa trẻ nghiêng đầu ngây thơ, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt nó, Elias thấy một khoảng không vô định – một khoảng không mà chính anh đã vô tình tạo ra khi cứu cậu bé ở Cổng Thành Tro Tàn.
Cái giá mà Elias trả để cứu Kael không chỉ là ký ức về sự thành công. Anh đã vô tình biến Kael thành một "tờ giấy trắng" hoàn hảo, một vật chứa mà Malakor hằng khao khát.
Chương 12 kết thúc khi một tiếng động lớn vang lên từ phía trên tầng hầm. Lính gác mặt nạ bạc đã tìm thấy lối vào. Khói ma thuật bắt đầu tràn xuống.
"Chạy đi!" Marcus thét lên, rút ra một thanh kiếm gỉ sét. "Lyra, đưa đứa trẻ đi! Elias, nếu anh còn một chút nhân tính, hãy dùng hơi tàn của mình để chặn cửa!"
Elias không trả lời. Anh đứng chắn trước lối đi duy nhất, đôi bàn tay đã hóa sứ đến khuỷu tay bắt đầu tỏa ra một luồng sương giá chết chóc. Đôi mắt anh lúc này đã hoàn toàn hóa trắng, không còn con ngươi, không còn tròng đen. Anh không còn nhìn thế giới bằng ánh sáng; anh nhìn thế giới bằng những sợi chỉ ký ức đang rung động.
Hồi 1 chính thức khép lại. Những bí mật về người cha của Lyra, bản chất thật sự của Kael và sự tàn phế của Elias đã được phơi bày. Một cuộc tháo chạy kịch tính bắt đầu giữa lòng Letheia.