MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 11: KINH ĐÔ CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ SÁNG CHÓI

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 11: KINH ĐÔ CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ SÁNG CHÓI

1,186 từ · ~6 phút đọc

Vượt qua bóng tối của Cổng Thành Tro Tàn, Elias, Lyra và cậu bé Kael không rơi vào một hang động quỷ dữ như họ tưởng tượng. Thay vào đó, đập vào mắt họ là một thành phố rực rỡ ánh đèn neon tím và vàng, những tòa tháp cao vút bằng đá thạch anh trắng, và những dòng kênh chảy tràn thứ chất lỏng lấp lánh như bạc lỏng.

Đây là Letheia – Kinh đô của những chiếc mặt nạ, nơi tầng lớp thượng lưu của thế giới cũ vẫn đang sinh sống dưới sự bảo trợ của Malakor.

Ở Letheia, thời gian dường như đứng yên. Những người dân ở đây không già đi, không bệnh tật, nhưng họ cũng không có khuôn mặt. Ai ai cũng đeo một chiếc mặt nạ bằng vàng hoặc ngọc bích, chạm khắc những biểu cảm vui sướng vĩnh cửu.

"Tại sao nơi này lại... đẹp thế này?" Kael thầm thì, nắm chặt tay Lyra.

"Sự lộng lẫy được xây trên nền móng của sự thối rữa," Elias đáp, ánh mắt anh nhìn thấu qua lớp vỏ hào nhoáng. Anh chỉ tay về phía những dòng kênh bạc. "Đó không phải là nước. Đó là ký ức nguyên chất đã bị tinh lọc. Những kẻ ở đây uống ký ức của người khác để duy trì sự tồn tại của chính mình."

Họ đi dọc theo đại lộ chính. Những người đeo mặt nạ lướt qua họ như những bóng ma quý tộc. Họ cười nói, nhưng tiếng cười nghe rỗng tuếch như tiếng sành sứ va vào nhau. Để vào được cung điện trung tâm – nơi Malakor tọa lạc – họ phải đi qua Quảng trường Hiến Tế.

Tại quảng trường, một bữa tiệc khổng lồ đang diễn ra. Giữa sân là một cỗ máy tinh vi, trông giống như một chiếc đồng hồ cát khổng lồ nhưng chứa đầy những sợi ánh sáng xanh biếc. Đó là những ký ức vừa được thu mua từ những kẻ nghèo khổ ở các vùng biên giới như Oakhaven.

Một kẻ điều phối bữa tiệc, mặc áo choàng lụa đỏ và đeo mặt nạ hình chim ưng, bước lại gần họ. Hắn dừng lại trước Elias, chiếc mặt nạ nghiêng đi đầy vẻ dò xét.

"Lạ lẫm làm sao," tên chim ưng lên tiếng, giọng hắn vang vọng như được khuếch đại bởi phép thuật. "Một kẻ mang mùi của sự trống rỗng, một kẻ mang mùi của sự u uất, và một đứa trẻ... tươi mới. Các vị không có mặt nạ. Ở Letheia, kẻ không có mặt nạ là kẻ không có quyền được tồn tại."

"Chúng tôi chỉ đi ngang qua để gặp Malakor," Lyra nói, tay cô đặt lên dây đàn lute, sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Tên chim ưng cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng móng tay cào trên kính. "Gặp Ngài Đại Kiến Trúc Sư ư? Ai cũng muốn thế. Nhưng để được diện kiến, các vị phải có lễ vật. Và ở đây, lễ vật duy nhất có giá trị là một Ký Ức Thượng Hạng."

Hắn chỉ tay về phía cỗ máy. "Hôm nay là lễ Hiến tế Ký ức. Nếu các vị đóng góp được một ký ức khiến các vị khách ở đây cảm thấy 'sống' lại, các vị sẽ được cấp thẻ thông hành vào cung điện. Nếu không..." Hắn vung tay, và từ các góc phố, những lính gác mặc giáp bạc, không có mặt người sau khe hở của mũ cối, bắt đầu tiến lại gần.

Elias nhìn Lyra, rồi nhìn Kael. Anh biết mình không thể chiến đấu bằng vũ lực ở đây; Letheia được bảo vệ bởi một mạng lưới ma thuật cộng hưởng từ hàng triệu ký ức, nếu anh dùng pháp lực tấn công, nó sẽ phản phệ ngay lập tức.

"Tôi sẽ tham gia," Elias nói lạnh lùng.

"Elias, không!" Lyra giữ tay anh lại. "Anh đã mất quá nhiều rồi. Anh không còn gì để trao đổi nữa đâu!"

Elias gỡ tay cô ra. Gương mặt anh dưới ánh đèn neon trông xanh xao như một xác chết. "Tôi vẫn còn một thứ. Một thứ mà những kẻ ăn bám ở đây sẽ thèm khát."

Elias bước lên bục hiến tế. Tên chim ưng đưa cho anh một chiếc cốc pha lê rỗng. Elias nhắm mắt lại. Anh không tìm kiếm những ký ức hạnh phúc, vì anh chẳng còn cái nào. Anh tìm kiếm một thứ khác: Nỗi đau của sự thức tỉnh.

Anh đưa vào chiếc cốc ký ức về khoảnh khắc anh đứng trước gương trong Chương 8, khi anh nhìn thấy bản ngã quái vật của mình và cảm nhận được sự sụp đổ của toàn bộ đức tin. Đó là một ký ức mang màu đen đặc, run rẩy và đầy sức nặng.

Khi ký ức được đổ vào cỗ máy, một luồng ánh sáng tối tăm bùng nổ. Toàn bộ quảng trường bỗng chốc im bặt. Những quý tộc đeo mặt nạ đứng hình, rồi họ bắt đầu run rẩy. Lần đầu tiên sau hàng thế kỷ, họ cảm thấy một thứ cảm giác thật sự: Sự ghê tởm bản thân.

Sức mạnh của ký ức đó quá lớn. Nó không phải là một món ăn ngon, nó là một liều thuốc độc buộc họ phải nhìn vào sự trống rỗng của chính mình.

"Đủ rồi! Dừng lại ngay!" Tên chim ưng thét lên, chiếc mặt nạ của hắn nứt ra một đường nhỏ. Hắn run rẩy đưa cho Elias một chiếc mặt nạ bằng bạc ròng – tấm thẻ thông hành tối cao. "Cầm lấy thứ này và đi đi! Sự thật của ngươi quá bẩn thỉu đối với chúng ta!"

Elias cầm lấy chiếc mặt nạ bạc, bước xuống bục. Anh loạng choạng, suýt ngã nếu Lyra không kịp đỡ lấy.

Cái giá của lần này: Elias quên mất cách để khóc.

Dù trong lòng anh có đau đớn đến mức nào, dù anh có muốn giải tỏa nỗi uất hận đến đâu, đôi mắt anh vẫn khô khốc. Anh đã đánh mất khả năng biểu đạt nỗi buồn cuối cùng của con người.

"Đi thôi," Elias nói, giọng anh khô khốc như lá rụng mùa thu. "Chúng ta đã có thứ mình cần."

Họ bước qua quảng trường giữa những ánh mắt kinh hãi của những kẻ đeo mặt nạ. Phía trước họ, cổng cung điện thạch anh đang từ từ mở ra. Nhưng khi họ bước vào, Lyra nhận thấy một điều kỳ lạ: Kael không còn nhìn quanh với vẻ sợ hãi nữa. Đứa trẻ đang nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ bạc trên tay Elias với một ánh mắt già dặn và bí hiểm đến rợn người.

"Chú Elias," Kael thầm thì, "Chú có biết là khi chú quên cách khóc, chú trông giống ông ấy lắm không?"

Câu nói của đứa trẻ khiến không khí xung quanh dường như đóng băng lại. Elias dừng bước, nhưng anh không nhìn lại. Anh tiếp tục tiến sâu vào hành lang thạch anh, nơi mỗi bước chân đều vang vọng những âm thanh của quá khứ đang gào thét đòi được giải thoát.