MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 10: CỔNG THÀNH TRO TÀN VÀ ĐỨA TRẺ TRONG VÒNG LẶP

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 10: CỔNG THÀNH TRO TÀN VÀ ĐỨA TRẺ TRONG VÒNG LẶP

1,399 từ · ~7 phút đọc

Phía trước họ, đường chân trời bị chia cắt bởi một bức tường thành khổng lồ, xám xịt và tơi tả như được kết lại từ tro bụi vạn năm. Đó là Cổng Thành Tro Tàn, ranh giới cuối cùng ngăn cách thế giới còn thoi thóp với lãnh địa thuần túy của Malakor. Ở đây, không khí đặc quánh đến mức mỗi hơi thở đều mang vị đắng của những giấc mơ bị thiêu rụi.

Elias và Lyra đi cách nhau một khoảng an toàn – một khoảng trống được lấp đầy bởi sự im lặng và nghi kỵ. Mảnh giấy da kia đã trở thành một vết nứt không thể hàn gắn.

Khi họ đến gần cổng thành, một âm thanh kỳ lạ vang lên giữa sự tĩnh lặng chết chóc: tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ.

Bên cạnh một đống đổ nát của một cỗ xe ngựa cũ, một cậu bé khoảng mười tuổi đang chơi đùa với những con lính chì sứt sẹo. Cậu có mái tóc rối bời và đôi mắt sáng một cách bất thường giữa khung cảnh xám xịt này. Đó là Kael.

"Kael?" Lyra thốt lên, cô vội vàng chạy lại phía cậu bé. Cô nhớ đứa trẻ này; nó là đứa trẻ mà Elias đã cứu tại Oakhaven trong lần thi triển ma thuật đầu tiên của hành trình.

Nhưng khi Lyra định chạm vào vai cậu bé, bàn tay cô xuyên qua người cậu như chạm vào một làn khói mỏng. Kael không nhận ra sự hiện diện của họ. Cậu bé lặp lại đúng một chuỗi hành động: xếp lính chì thành hàng, mỉm cười, rồi nhìn lên bầu trời với vẻ kinh hoàng khi tiếng chuông giáo đường ảo ảnh vang lên, sau đó mọi thứ lại bắt đầu từ đầu.

"Cậu bé bị kẹt trong một Vòng Lặp Ký Ức," Elias nói, giọng anh trầm thấp, đứng quan sát từ xa. "Đây là cách mà Malakor tra tấn những kẻ mà ông ta coi là 'phế phẩm'. Cậu bé không bị lấy đi toàn bộ ký ức, mà bị buộc phải sống mãi trong khoảnh khắc sợ hãi nhất của cuộc đời mình để tạo ra một nguồn năng lượng cảm xúc ổn định cho bức tường thành."

Lyra nhìn Kael – đứa trẻ tội nghiệp cứ mỗi ba mươi giây lại trải qua cảm giác mất đi gia đình một lần nữa. "Anh phải cứu cậu bé, Elias. Anh đã cứu nó một lần, anh không thể để nó như thế này."

Elias nhìn vào lòng bàn tay mình. Những vết nứt như sứ vỡ đã lan lên đến tận cổ tay. Lượng pháp lực của anh đang cạn kiệt, và quan trọng hơn, "nguyên liệu" để anh trao đổi với ma thuật không còn nhiều. Anh đã quên mất tên mình, quên mùi vị thức ăn, quên cảm giác ấm áp, và quên cả sự tin tưởng của Lyra.

"Cứu cậu bé này sẽ tiêu tốn một phần ba lượng pháp lực còn lại của tôi," Elias phân tích một cách tàn nhẫn. "Và nếu tôi dùng nó ở đây, cơ hội chúng ta sống sót khi đối đầu với Malakor sẽ giảm xuống mức tối thiểu. Logic yêu cầu chúng ta phải bỏ qua cái sai số này để đạt được mục tiêu lớn hơn."

"Logic? Anh vẫn còn nói về logic sau khi đã gây ra tất cả những chuyện này sao?" Lyra đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ. "Nếu anh không cứu đứa trẻ này, thì việc anh đến chỗ Malakor cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh chỉ là một con quái vật đang đi tìm một con quái vật khác!"

Elias im lặng. Anh nhìn Kael. Cậu bé lại bắt đầu chu kỳ mới: xếp những con lính chì.

Bất chợt, Kael ngước lên. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của vòng lặp, đôi mắt cậu bé không nhìn vào bầu trời ảo ảnh, mà nhìn thẳng vào Elias.

"Chú thợ sửa đồng hồ..." Kael thầm thì, giọng nói yếu ớt như một sợi chỉ. "Chú... chú chưa sửa xong chiếc đồng hồ cho cháu..."

Đó là một ký ức "rác" còn sót lại từ Oakhaven. Một mảnh vụn nhỏ bé, tầm thường, lẽ ra phải bị xóa sạch từ lâu. Nhưng nó vẫn ở đó, kháng cự lại quyền năng của Malakor.

Một cơn đau nhói xuyên qua tim Elias. Không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự cộng hưởng kỳ lạ. Anh nhớ lại cảm giác của đôi bàn tay nhỏ bé này khi nắm lấy vạt áo mình giữa trận bão tuyết. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi anh thấy mình thực sự là một con người, chứ không phải một công cụ.

Elias thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi vạn niên.

"Lùi lại, Lyra," anh nói.

Elias bước vào trung tâm của vòng lặp. Anh không dùng ma thuật tấn công. Anh quỳ xuống, đối diện với Kael. Anh đưa tay ra, và lần này, ma thuật của anh không mang màu xám tro của sự hủy diệt, mà mang màu vàng nhạt của những tia nắng buổi sớm – thứ màu sắc mà anh tưởng mình đã đánh mất vĩnh viễn.

"Sửa chữa sự đổ vỡ: Trả lại hiện tại cho quá khứ."

Để phá vỡ vòng lặp này, Elias phải đưa vào đó một ký ức có giá trị tương đương với sự bình yên của đứa trẻ. Anh nhìn vào tâm trí mình, lục lọi tìm kiếm mảnh ký ức cuối cùng có chút ánh sáng.

Anh chọn ký ức về niềm tự hào của mình khi lần đầu tiên sửa xong một chiếc đồng hồ hoàn hảo. Đó là khoảnh khắc anh hiểu rằng mình có thể mang lại trật tự cho sự hỗn loạn. Anh trao nó đi.

Luồng sáng vàng bao trùm lấy Kael. Vòng lặp vỡ tan như một quả cầu pha lê.

Cậu bé ngã vào vòng tay của Elias, lần này là xương thịt thật sự. Kael òa khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lớp áo choàng lạnh giá của Elias.

"Cháu sợ lắm... Chú ơi, cháu sợ lắm..."

Elias vỗ nhẹ vào lưng cậu bé, một hành động vụng về vì anh đã quên mất cách để an ủi một ai đó. Anh thấy tầm nhìn của mình mờ đi một chút.

Cái giá của lần này: Elias quên mất ý nghĩa của "Thành công".

Từ nay về sau, dù anh có đánh bại Malakor hay cứu được thế giới, anh cũng sẽ không bao giờ cảm thấy sự thỏa mãn hay niềm vui của việc đạt được mục tiêu. Mọi hành động của anh sẽ chỉ còn là những bước chân vô nghĩa trên một con đường không có điểm kết thúc về mặt cảm xúc.

"Đi cùng cô Lyra đi," Elias nói, giọng anh khàn đặc. Anh đẩy Kael về phía Lyra.

Lyra ôm chặt lấy cậu bé, cô nhìn Elias với một ánh mắt phức tạp. Sự căm thù vẫn còn đó, nhưng nó đã bị pha loãng bởi một sự thương hại sâu sắc. Cô nhận ra rằng Elias đang dần tự sát về mặt linh hồn để chuộc lại những tội lỗi mà thậm chí anh không còn nhớ rõ.

"Anh đã yếu đi nhiều rồi," Lyra nói khẽ.

"Điều đó không quan trọng," Elias đứng dậy, ánh mắt anh hướng về cánh cổng thành đang từ từ mở ra, để lộ một con đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. "Cánh cổng đã mở. Malakor đang mời chúng ta vào. Kael, hãy ở lại đây, núp vào sau những hòn đá kia. Đừng nhìn vào bên trong."

Elias bước đi đầu tiên, tiến vào bóng tối của Cổng Thành Tro Tàn.

Khi bóng tối nuốt chửng hình dáng anh, Lyra vội vàng dắt Kael đi theo. Cô biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, họ đã chính thức bước vào chương cuối cùng của Hồi 2. Phía sau họ, cánh cổng thành từ từ khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng của thế giới bên ngoài.

Chương 10 khép lại với hình ảnh ba con người – một pháp sư không còn cảm xúc, một nhạc công mang trái tim tan vỡ và một đứa trẻ vừa mới tìm lại được thực tại – cùng nhau bước vào hang ổ của con quái vật đã kiến tạo nên nỗi đau của họ.