MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 9: CÁNH ĐỒNG NHỮNG LỜI NÓI DỐI

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 9: CÁNH ĐỒNG NHỮNG LỜI NÓI DỐI

1,451 từ · ~8 phút đọc

Rời khỏi Speculum, không gian quanh Elias và Lyra không còn những khối thủy tinh sắc lẹm, mà thay vào đó là một cánh đồng hoa màu tím nhạt trải dài đến tận đường chân trời. Những bông hoa này có cánh mỏng như lụa, liên tục phát ra những tiếng rì rào như tiếng ai đó đang thì thầm vào tai. Đây là Cánh Đồng Ngụy Ngôn – nơi mỗi bông hoa được nuôi dưỡng bằng một lời nói dối của nhân loại.

Gió thổi qua, cuốn theo những hạt phấn hoa lấp lánh nhưng mang độc tính của sự mê hoặc. Nếu hít phải quá nhiều, người lữ hành sẽ bắt đầu tin vào những điều không có thật, hoặc tệ hơn, nhìn thấy những gì mình khao khát nhất nhưng đã vĩnh viễn mất đi.

Elias đi giữa những luống hoa, bước chân anh dứt khoát nhưng tâm trí thì không. Vết thương trên tay anh từ trận chiến trong gương vẫn chưa khép miệng; máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm dọc theo cổ tay. Anh vẫn giữ sự im lặng đến đáng sợ từ lúc rời khỏi tòa tháp.

Lyra đi sau anh vài bước. Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ thuần túy như những ngày đầu ở Oakhaven. Trong túi áo cô hiện đang giấu một mảnh giấy da cũ kỹ mà cô nhặt được khi Elias gục xuống trong tòa tháp. Đó là một trang nhật ký bị xé rời, với nét chữ cứng cáp quen thuộc của Elias, nhưng nội dung của nó lại là một sự tra tấn đối với tâm hồn cô.

“Thí nghiệm số 09: Việc xóa bỏ ký ức về người thân của các đối tượng thử nghiệm cho thấy năng suất ma thuật tăng 40%. Cảm xúc là lực cản của tiến hóa. Nếu tôi thành công trong việc tạo ra 'Hạt Nhân Hư Vô', nhân loại sẽ không còn phải chịu đựng nỗi đau của sự mất mát, vì họ sẽ không còn gì để nhớ.”

Lyra nhìn bóng lưng của người đàn ông đang dẫn đường cho mình. “Hạt Nhân Hư Vô”. Đó chẳng phải là thứ đang nuốt chửng thế giới này sao?

"Elias," Lyra gọi, giọng cô run rẩy, hòa lẫn vào tiếng rì rào của cánh đồng hoa.

Elias dừng lại, nhưng không quay đầu. "Chúng ta không nên dừng lại quá lâu ở đây. Phấn hoa này sẽ làm biến dạng nhận thức."

"Anh đã bao giờ nói dối em chưa?"

Câu hỏi đột ngột khiến bờ vai của Elias khẽ cứng lại. Anh từ từ xoay người. Dưới ánh sáng tím tái của cánh đồng, khuôn mặt anh trông giống như một chiếc mặt nạ sứ chưa hoàn thiện—đẹp đẽ nhưng vô hồn.

"Nói dối đòi hỏi phải có một sự thật để đối chiếu," Elias đáp bằng giọng điệu logic lạnh lùng quen thuộc. "Tôi không nhớ sự thật về mình, vậy làm sao tôi có thể tạo ra một lời nói dối?"

"Vậy cái này là gì?" Lyra rút mảnh giấy da ra, giơ lên trước mặt anh. "Đây là nét chữ của anh. Đây là tư duy của anh. Anh không phải là nạn nhân của Malakor, Elias. Anh là kiến trúc sư của cái địa ngục này. Anh đã thí nghiệm trên con người... anh đã thí nghiệm trên chính mình!"

Elias nhìn chằm chằm vào mảnh giấy. Trong một khoảnh khắc, đôi mắt xám của anh dao động. Một cơn đau dữ dội ập đến nơi thùy thái dương, giống như có hàng ngàn chiếc kim nung đỏ đâm vào. Những mảnh vỡ ký ức mà anh đã cố chôn giấu trong Mê cung Gương bắt đầu trỗi dậy, gào thét đòi được thừa nhận.

"Tôi... tôi không biết," anh thầm thì, tay đưa lên ôm lấy đầu. "Đó không phải là tôi. Kẻ viết những dòng này là một con quái vật."

"Nhưng con quái vật đó và anh là một!" Lyra tiến lại gần, nước mắt rơi trên những bông hoa tím bên dưới. "Anh cứu em, anh cứu lão thợ rèn, là vì lòng tốt... hay vì sự hối hận muộn màng của một kẻ đã lỡ tay thiêu rụi thế giới?"

Gió bỗng nổi lên mạnh mẽ, phấn hoa tím bay mù mịt tạo thành những hình thù quái dị trong không trung. Một ảo ảnh hiện ra ngay giữa hai người: Hình ảnh một phòng thí nghiệm lạnh lẽo, nơi một Elias trẻ tuổi đang lạnh lùng quan sát một người phụ nữ gào thét vì bị tước đoạt ký ức về đứa con của mình.

"Nhìn đi, Elias!" Lyra thét lên. "Cánh đồng này không biết nói dối về những gì đã xảy ra. Nó chỉ phản chiếu sự thật mà người ta muốn chối bỏ."

Elias quỵ xuống giữa đám hoa. Cái lạnh vĩnh cửu trong anh dường như biến thành một ngọn lửa đen ngòm, thiêu đốt từ bên trong. Anh nhận ra rằng Mnemosy đã đúng. Anh không thể sửa chữa thế giới này nếu anh không thừa nhận mình chính là kẻ đã đập vỡ nó.

Đúng lúc đó, từ dưới lòng đất của cánh đồng hoa, những sợi rễ màu tím trồi lên, quấn chặt lấy chân của cả hai. Cánh đồng hoa cảm nhận được sự xung đột và nỗi đau—nguồn năng lượng yêu thích của nó.

"Đừng đấu tranh," một giọng nói đa âm sắc vang lên từ khắp phía. "Hãy ở lại đây. Hãy để những lời nói dối vỗ về các người. Ở đây, Elias vẫn là người hùng, và Lyra vẫn còn mẹ..."

Những sợi rễ bắt đầu tiết ra một loại nhựa gây ảo giác mạnh. Lyra thấy mẹ mình hiện ra, vẫy gọi cô từ trong một ngôi nhà gỗ ấm áp. Elias thấy mình đang ngồi trong tiệm sửa đồng hồ ở Oakhaven, mọi thứ chưa bao giờ sụp đổ, và tên anh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.

"Không..." Elias nghiến răng. Anh biết nếu anh buông xuôi, ảo cảnh này sẽ trở thành nấm mồ cho cả hai.

Anh nhìn sang Lyra. Cô đang lịm đi, tay buông thõng, mảnh giấy da rơi xuống đất. Gương mặt cô hiện lên một sự bình yên giả tạo đầy nguy hiểm.

Elias biết mình phải trả giá. Để đánh tan ảo ảnh của toàn bộ cánh đồng hoa này, anh cần một luồng năng lượng chân lý cực lớn. Và chân lý đắng cay nhất chính là điều anh vừa phát hiện ra về bản thân.

Anh cầm lấy bàn tay của Lyra, dù cô không hay biết.

"Trao đổi đồng giá: Lấy đi sự yên ổn của ảo vọng, trả lại nỗi đau của sự thật."

Elias tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh giấy da. Anh đốt cháy ký ức duy nhất mà anh hằng trân trọng từ lúc bắt đầu hành trình: Ký ức về cảm giác được Lyra tin tưởng.

Anh chấp nhận trở thành kẻ bị ghét bỏ trong mắt cô, miễn là cô được tỉnh lại.

Một luồng sáng màu xám tro bùng phát từ cơ thể Elias, khô khốc và sắc lẹm như lưỡi dao. Nó chém đứt mọi sợi rễ tím, thiêu rụi những bông hoa ngụy ngôn trong vòng bán kính trăm mét. Cánh đồng lộng lẫy biến mất, để lại một vùng đất trơ trụi, đầy bùn lầy và rác rưởi.

Lyra choàng tỉnh, cô ho sặc sụa. Khi nhìn thấy Elias đang quỳ đó, hơi thở đứt quãng, cô định đưa tay ra nhưng rồi khựng lại. Mảnh giấy da vẫn nằm đó như một ranh giới không thể vượt qua.

Elias đứng dậy, anh không nhìn cô. Ánh mắt anh giờ đây chỉ còn là hai hố sâu vắng lặng.

"Cô nói đúng," anh nói, giọng nói không còn một chút hơi ấm nào, dù là hơi ấm của sự đau khổ. "Tôi là kẻ đã bắt đầu tất cả. Và nếu cô muốn giết tôi để kết thúc chuyện này, tôi sẽ không chống cự. Nhưng Malakor vẫn còn đó. Nếu tôi chết trước khi đến được Pháo đài Hư Vô, thế giới này sẽ vĩnh viễn bị kẹt trong đống đổ nát này."

Anh bắt đầu bước đi tiếp, cô độc hơn bao giờ hết. Lyra nhìn theo anh, tay cô siết chặt cây đàn. Cô không giết anh, nhưng cô cũng không thể tha thứ.

Họ tiếp tục đi, hai con người chung một con đường nhưng giờ đây là hai thế giới tách biệt. Ở phía cuối cánh đồng trơ trụi, bầu trời bắt đầu chuyển sang một màu tím đen kỳ quái. Pháo đài của Malakor đã hiện ra lờ mờ như một chiếc răng nanh khổng lồ cắm vào da thịt của thực tại.