Tòa tháp trung tâm của Speculum không có cầu thang. Lối vào của nó là một mặt gương khổng lồ dựng đứng, sâu thẳm và tối tăm như một đầm lầy mực bách niên. Khi Elias và Lyra bước xuyên qua bề mặt lạnh lẽo của nó, cảm giác trọng lực lập tức biến mất, thay vào đó là một sự đảo lộn chóng mặt của các chiều không gian.
Khi Elias mở mắt ra, Lyra đã biến mất.
Anh đang đứng trong một hành lang hẹp, hai bên tường không phải là đá hay gỗ, mà là hàng triệu mảnh gương nhỏ li ti, mỗi mảnh phản chiếu một khoảnh khắc khác nhau. Có mảnh phản chiếu anh đang sửa đồng hồ, có mảnh phản chiếu anh đang đứng giữa ngọn lửa, và có những mảnh phản chiếu một kẻ mà anh không nhận ra: một thanh niên mặc áo choàng pháp sư thêu chỉ vàng, gương mặt ngạo nghễ và đôi mắt tràn đầy dã tâm.
"Lyra!" Elias gọi lớn, nhưng tiếng vang không truyền đi xa. Nó bị những tấm gương hấp thụ, rồi trả lại bằng những tông giọng khác nhau: tiếng trẻ con khóc, tiếng người già cười cợt, và tiếng thầm thì của Malakor.
Anh bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của Elias khiến những tấm gương rung động.
Bỗng nhiên, một bóng người tách ra từ vách gương phía trước. Đó là một chàng trai trẻ, chừng hai mươi tuổi, mang khuôn mặt của Elias nhưng chưa bị thời gian và sự lãng quên tàn phá. Chàng trai ấy cầm một cuộn giấy da, ánh mắt sáng rực sự phấn khích của kẻ vừa chạm tay vào chân lý tối thượng.
"Ngươi thấy không, Elias?" Bản ngã trẻ tuổi lên tiếng, giọng nói tràn đầy nhựa sống – thứ mà Elias hiện tại đã đánh mất. "Ký ức là rác rưởi. Nó làm chúng ta yếu đuối, nó trói buộc chúng ta vào những thứ tình cảm tầm thường. Nếu chúng ta xóa sạch nó, chúng ta sẽ trở thành những vị thần. Chúng ta sẽ kiến tạo lại thế giới theo cách hoàn hảo nhất."
Elias nhìn vào "chính mình" của quá khứ với một sự ghê tởm lạnh lùng. "Ngươi gọi sự trống rỗng này là hoàn hảo sao? Ngươi gọi việc quên đi tên mình là sự tiến hóa?"
"Ít nhất là tôi không đứng đó, run rẩy vì một cô gái nhạc công và phân vân về một lá thư," phiên bản trẻ tuổi cười nhạo, bước lại gần Elias. "Ngươi biết tại sao Malakor lại chọn ngươi không? Vì ngươi là kẻ duy nhất dám đề xuất rằng: Tình yêu là một sai số của tạo hóa. Chính ngươi, Elias, đã vẽ ra sơ đồ đầu tiên cho cuộc thí nghiệm này."
Cùng lúc đó, ở một không gian khác của tòa tháp, Lyra đang lạc trong một rừng những sợi tơ trắng xóa. Mỗi sợi tơ mang một âm thanh, một giai điệu. Cô nhìn thấy một bóng hình quen thuộc đang ngồi lưng chừng giữa những tầng không.
"Mẹ?" Lyra run rẩy gọi.
Người phụ nữ quay lại. Gương mặt bà vẫn hiền hậu như trong ký ức của cô, nhưng đôi mắt bà lại trống rỗng, chảy ra một loại chất lỏng đen ngòm. Bà không ôm lấy cô, mà đưa đôi tay gầy guộc ra, cố gắng bóp nghẹt tiếng đàn trên lưng Lyra.
"Tại sao con lại giữ lại mẹ?" Bóng ma người mẹ thầm thì, giọng nói méo mó. "Con đã bán mẹ để đổi lấy tấm bản đồ cho kẻ đã gây ra cái chết của mẹ. Con là kẻ phản bội, Lyra. Mỗi nốt nhạc con chơi đều là một nhát dao đâm vào sự yên nghỉ của mẹ."
Lyra quỵ xuống, đôi tai cô lùng bùng. Đây là đòn tấn công tàn độc nhất của tòa tháp: nó dùng chính sự hy sinh lớn nhất của nạn nhân để tra tấn họ. Những ký ức đã mất không biến mất, chúng hóa thành những con quỷ quay lại cắn xé chủ nhân.
Trở lại với Elias, cuộc đối đầu giữa hai bản ngã đã đến hồi căng thẳng. Kẻ trẻ tuổi vung tay, triệu hồi một luồng ma thuật nguyên bản – thứ mà Elias hiện tại không thể dùng vì anh đã quên mất công thức. Những sợi xích ánh sáng quấn chặt lấy Elias, kéo anh về phía những tấm gương.
"Hãy trở lại làm một với tôi," phiên bản trẻ tuổi thầm thì vào tai anh. "Mở lá thư đó ra bằng máu của cô ta, và chúng ta sẽ lại là những kẻ thống trị thực tại."
Elias nghiến răng. Cái lạnh vĩnh cửu trong lồng ngực anh bỗng bùng lên, nhưng không phải là hơi ấm, mà là một sự lạnh lẽo cực độ đến mức đóng băng cả ma thuật xung quanh. Anh nhận ra rằng, dù anh đã quên nhiều thứ, nhưng anh vẫn còn một thứ mà bản ngã trẻ tuổi chưa có: Sự hối hận.
"Ngươi có thể có kiến thức," Elias rít qua kẽ răng, "nhưng ngươi không có sức nặng của sự mất mát. Kẻ không biết đau đớn là kẻ không bao giờ thực sự tồn tại."
Elias không dùng ma thuật để đối kháng. Anh dùng đôi tay trần, bóp nát mảnh gương phản chiếu bản ngã trẻ tuổi. Máu từ bàn tay anh chảy xuống, màu đỏ rực rỡ tương phản với thế giới xám xịt này.
Mảnh gương vỡ vụn. Không gian xung quanh Elias rạn nứt.
Anh nhìn thấy qua kẽ nứt của không gian, Lyra đang bị những sợi tơ đen bao vây. Không một chút do dự, Elias lao xuyên qua kẽ nứt đó. Anh rơi xuống vùng không gian của Lyra, ôm lấy cô vào lòng ngay khi những sợi tơ định siết chặt.
"Đừng nghe nó!" Elias quát lớn, giọng anh vang lên đầy uy lực. "Đó không phải là mẹ cô. Đó chỉ là sự dối trá của những tấm gương!"
Anh đặt bàn tay đang chảy máu của mình lên dây đàn lute của cô. Máu của một pháp sư hòa vào rung động của âm nhạc tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ, đánh tan những bóng ma ký ức đen tối.
Sương mù tan đi. Những sợi tơ biến mất. Lyra ngước nhìn Elias, hơi thở cô hổn hển, gương mặt đẫm nước mắt.
"Elias... Anh đã đến..."
Elias không trả lời bằng lời nói. Anh đỡ cô đứng dậy, nhưng lần này anh không buông tay ngay. Anh nhìn vào vết thương trên tay mình, rồi nhìn vào túi áo. Lá thư vẫn ở đó, im lìm và đe dọa.
"Chúng ta phải thoát khỏi đây," anh nói, giọng mang theo một sự mệt mỏi sâu sắc. "Tòa tháp này đang cố gắng biến chúng ta thành những mảnh vỡ giống như nó."
Khi họ tìm thấy lối ra, bước ra ngoài quảng trường Speculum, trời đã về sáng. Nhưng thành phố trông khác hẳn. Những người đeo mặt nạ giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại những chiếc mặt nạ nằm vung vãi trên mặt đất như những cái sọ người bằng sứ.
Elias biết rằng, họ vừa vượt qua một thử thách, nhưng sự thật mà anh vừa thấy về bản thân mình trong gương đã gieo vào lòng anh một mầm mống của sự sụp đổ.
Anh là người thợ sửa đồng hồ, hay anh là kẻ đã đập vỡ chiếc đồng hồ của cả thế giới?
Câu hỏi đó bắt đầu ám ảnh Elias hơn cả sự hiện diện của Malakor. Anh nhìn sang Lyra, thấy cô đang run rẩy vì lạnh – cái lạnh mà anh không thể cảm nhận nhưng anh biết nó đang tồn tại. Anh cởi chiếc áo choàng xám của mình, khoác lên vai cô. Một hành động quan tâm, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về một phía xa xăm nào đó, nơi sự thật đang chờ đợi để nuốt chửng cả hai.