MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 1: KẺ ĐÁNH CẮP ÁNH MẮT TỬ THI

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 1: KẺ ĐÁNH CẮP ÁNH MẮT TỬ THI

715 từ · ~4 phút đọc

Thành phố vào mùa mưa luôn có mùi của sự rệu rã. Đó là thứ hỗn hợp giữa mùi cống rãnh bốc lên từ những kẽ cống nghẹt, mùi khói xe nồng nặc và mùi của những hy vọng đang thối rữa dưới ánh đèn neon nhấp nháy.

Khôi đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi đã tắt đèn, rít một hơi thuốc sâu đến cháy phổi. Ánh lửa đỏ lựng lóe lên trong bóng tối, soi rõ những khớp tay khô khốc và vết sẹo mờ chạy dọc mu bàn tay trái – dấu vết của một cuộc đời mà anh đã cố tình bỏ lại phía sau từ mười năm trước.

Điện thoại trong túi áo khoác rung lên. Một số lạ.

"Phòng 402, khách sạn Grand Central. Hiện trường đã sẵn sàng. Anh có mười lăm phút trước khi cảnh sát nhận được tin báo nặc danh."

Giọng nói qua điện thoại đã được bóp méo, rè đục như tiếng kim loại cọ sát vào nhau. Khôi không đáp. Anh vứt điếu thuốc xuống vũng nước đục, gót giày da mòn vẹt nghiến nát nó.

Mười lăm phút. Đó là cái giá cho năm mươi triệu đồng. Một cái giá rẻ mạt để đổi lấy vài năm tù tội, hoặc đắt đến không tưởng nếu đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy ánh mặt trời. Nhưng Khôi không có lựa chọn. Tiền viện phí của Linh không chờ đợi sự thức tỉnh của lương tâm anh.

Khách sạn Grand Central từng là biểu tượng của sự sang trọng, nhưng giờ đây nó giống như một xác ướp được tô son trát phấn. Khôi đi theo lối cầu thang thoát hiểm, đôi giày của anh không phát ra tiếng động trên lớp thảm mục.

Cánh cửa phòng 402 khép hờ.

Mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nặc xộc vào mũi Khôi ngay khi anh bước vào. Nó không giấu nổi vị tanh nồng đặc trưng của sắt. Dưới ánh đèn chùm pha lê đang run rẩy, một người phụ nữ nằm gục bên cạnh chiếc bàn trang điểm bị lật nhào.

Khôi bắt đầu quy trình của mình một cách máy móc. Anh đeo găng tay cao su, kiểm tra camera ẩn nếu có, và bắt đầu dịch chuyển các vật dụng để tạo ra một kịch bản "xô xát dẫn đến ngộ sát". Anh cần tạo ra những vết xước trên tay mình, cần để lại dấu vân tay ở những nơi "hợp lý".

Nhưng khi Khôi tiến lại gần để xoay vai nạn nhân – nhằm tạo tư thế của một vụ ngã – tim anh đột ngột thắt lại.

Dưới lớp tóc dài bết máu, khuôn mặt người phụ nữ hiện ra. Đôi mắt bà vẫn mở, đờ đẫn và trống rỗng, nhưng trong sự tĩnh lặng của cái chết, Khôi nhận ra những nếp nhăn quen thuộc nơi khóe mắt. Đó là đôi mắt từng nhìn anh với sự bao dung khi anh còn là một cậu sinh viên Luật nghèo khổ bị vu oan. Đó là bà Hiền – người giảng viên duy nhất đã đứng ra bảo vệ anh trước hội đồng kỷ luật mười năm trước, trước khi anh bị tống khứ khỏi giảng đường và rơi xuống đáy xã hội.

Một tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ, ánh chớp trắng xóa soi rọi căn phòng trong một tích tắc, biến cái bóng của Khôi trên tường thành một con quái vật méo mó.

Bàn tay Khôi khựng lại giữa không trung. Những ngón tay đeo găng cao su run rẩy dữ dội. Lần đầu tiên sau nhiều năm làm nghề "đóng thế", anh cảm thấy lớp da thịt mình như đang bị thiêu đốt bởi tro tàn.

Anh không chỉ đang chuẩn bị nhận tội thay một kẻ giết người. Anh đang chuẩn bị chôn vùi công lý cho người duy nhất từng tin mình là một con người.

Tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ đằng xa, xé toạc màn mưa, xé toạc cả sự im lặng ghê rợn trong căn phòng 402. Mười phút nữa. Khôi chỉ còn mười phút để quyết định: Tiếp tục là một hình nhân thế mạng, hay lần đầu tiên trong đời, đứng về phía ánh sáng dù nó có thể thiêu rụi anh thành tro bụi.