MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 2: VŨ ĐIỆU TRONG CÒNG SỐ 8

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 2: VŨ ĐIỆU TRONG CÒNG SỐ 8

778 từ · ~4 phút đọc

Tiếng còi xe cảnh sát không còn là âm thanh xa xăm nữa. Nó đã biến thành những luồng sáng xanh đỏ quét liên tục lên bức tường dán giấy hoa văn rách nát của phòng 402. Khôi nghe thấy tiếng bước chân rầm rập ở hành lang, tiếng hô hoán và tiếng chốt an toàn của súng lục lách cách.

Anh có năm giây.

Năm giây để trở lại làm một kẻ sát nhân hoàn hảo. Khôi hít một hơi thật sâu, nén cơn nôn mửa đang dâng lên cổ họng khi nhìn vào thi thể bà Hiền. Anh vơ lấy chai rượu ngoại dở dang trên bàn, dốc một ngụm lớn nhưng không nuốt, rồi phun tung tóe lên áo khoác mình. Anh vò nát tóc, lật nhào thêm một chiếc ghế.

Cánh cửa bị đạp tung.

"Giơ tay lên! Quỳ xuống đất ngay lập tức!"

Khôi đổ sụp xuống sàn, đôi mắt anh lờ đờ, giả vờ như một kẻ say xỉn vừa sực tỉnh sau cơn cuồng sát. Dưới ánh đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào mặt, Khôi nheo mắt, để lộ vẻ sợ hãi tột cùng. Một gã cảnh sát trẻ tuổi lao đến, ấn mặt anh xuống lớp thảm đầy bụi, vòng còng số 8 lạnh buốt khóa chặt hai cổ tay.

Giữa sự hỗn loạn đó, một đôi giày da đen bóng loáng tiến lại gần. Tiếng gõ gót giày nện xuống sàn gỗ đều đặn, khô khốc như tiếng búa của quan tòa.

"Tên?"

Khôi ngước nhìn. Đó là Thượng tá Lý – một kẻ mà Khôi đã nhẵn mặt trong những hồ sơ "thế thân" trước đây. Lý có gương mặt của một con cáo già, đôi mắt híp lại sau gọng kính vàng mỏng manh nhưng chứa đựng cái nhìn thấu tận tâm can người đối diện.

"Trần... Trần Khôi," anh lắp bắp, giọng khàn đặc vị rượu.

"Mày giết bà ta?" Lý cúi xuống, dùng mũi giày nâng cằm Khôi lên.

Khôi run rẩy, nhìn vào thi thể bà Hiền – giờ đã được nhân viên pháp y vây quanh. "Tôi... chúng tôi cãi nhau. Bà ấy không chịu đưa tiền. Tôi chỉ... lỡ tay."

Lý không nói gì, gã chậm rãi đi quanh căn phòng. Gã dừng lại rất lâu trước thi thể bà Hiền, rồi bất thình lình xoay người lại, dí sát mặt vào Khôi. Một nụ cười nhạt thếch hiện ra: "Mày đóng kịch giỏi đấy, Khôi. Nhưng kịch bản lần này... có vẻ hơi quá sức với một thằng 'đóng thế' như mày rồi."

Tim Khôi đập hẫng một nhịp. Gã biết.

Lý ghé sát tai Khôi, thì thầm bằng một âm lượng mà chỉ hai người nghe thấy: "Kẻ thuê mày lần này không chỉ muốn mày đi tù đâu. Hắn muốn mày biến mất mãi mãi. Mày có biết tại sao không?"

Khôi cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Anh không trả lời, nhưng trong đầu anh bắt đầu xâu chuỗi lại: Tại sao lại là bà Hiền? Tại sao lại là anh – người học trò cũ của bà? Đây không phải là một vụ giết người tình cờ. Đây là một sự dàn dựng tàn khốc để xóa sổ cả bà lẫn anh.

Khôi bị áp giải ra xe thùng. Cơn mưa vẫn xối xả như muốn gột rửa sạch những vết máu trên mặt đường nhựa, nhưng chỉ làm nó loang lổ thêm.

Khi ngồi trong bóng tối của xe thùng, bên cạnh gã cảnh sát trẻ đang canh giữ, Khôi nhận thấy một chi tiết nhỏ mà không ai để ý. Trên tay của gã cảnh sát trẻ đang cầm tập hồ sơ nạn nhân, có một mảnh giấy nhỏ bị kẹp nhầm vào bìa. Đó là một tấm danh thiếp màu đen sẫm, góc trên có in nổi một ký hiệu hình con rết cuộn tròn – biểu tượng của Tập đoàn địa ốc Minh Phát.

Đó là tập đoàn của gã thiếu gia mà Khôi đã "nhận tội thay" trong một vụ án gây tai nạn ba năm trước.

Mảnh ghép đầu tiên của sự thật lộ diện. Khôi nhắm mắt lại, đôi tay bị còng siết chặt đến rớm máu. Anh hiểu rằng, sự cứu rỗi duy nhất lúc này không nằm ở việc anh vô tội, mà nằm ở việc anh phải trở thành một kẻ sát nhân thực sự trong mắt thế gian, để có thể tồn tại đủ lâu mà tìm ra kẻ đứng sau tất cả.

"Cứu tôi với, bà Hiền..." Khôi thì thầm trong thinh lặng, hơi thở của anh làm mờ đi ô cửa kính nhỏ xíu của xe thùng, nơi những tia sét phía xa đang xé toạc bầu trời đen kịt.